“Anh, em không gả được cho anh, em có thể để con gái em gả cho Tiểu Tiểu Quý.”
“Vẫn phải có mơ ước chứ.”
“Anh ăn cơm chưa?”
“Bọn em chưa ăn, không sao hết, dù sao đã ăn cơm chó no rồi.”
“Cổ anh hơi đỏ, anh không che kỹ đúng không! Bị muỗi cắn rồi!”
“Thôi, anh không cần giải thích, bọn em hiểu hết.”
“Bọn em thật sự không khóc, thật sự.”
“Chúc anh hạnh phúc.”
“Sớm sinh Tiểu Tiểu Quý nhé.”
…
Lục Quý Hành: “Ừ.”
Khi xuống máy bay, Vưu Gia ôm lấy tay Vưu Tĩnh Viễn, nói thế nào cũng không buông.
“Anh, anh nhất định phải che chở em. Em giao tính mạng mình cho anh, anh nói, em có phải em gái thân yêu nhất của anh không?”
Vưu Tĩnh Viễn: “…”
Có bệnh
Văn Thanh kéo rương hành lý đi theo sau, nghe vậy anh ta không khỏi mỉm cười: “Cô Vưu, cô yên tâm đi, anh Lục đối xử với tôi tốt như vậy, sao có thể nhẫn tâm trách cô được.”
Vưu Gia vẫy tay: “Anh không hiểu.”
Lục Quý Hành là sói đuôi to, luôn yên lặng âm thầm xử lý người khác, loại này mới đáng sợ.
Vưu Tĩnh Viễn ghét bỏ kéo tay cô ra: “Đứng thẳng nói chuyện cho anh, làm nũng ít thôi, bao nhiêu tuổi rồi hả?”
“Hừ ╯^╰!” Vưu Gia đứng thẳng, thầm nói: “Hung như vậy, chẳng trách thay đổi bạn gái liên tục, ai chịu nổi anh.”
Cô mà khẩn trương là thích làm nũng, điên cuồng chạy nhảy ở vạch giới hạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tinh-dau-zawh/chuong-49.html.]
Xem ở điểm này, Vưu Tĩnh Viễn không thể không bội phục Lục Quý Hành, đến nay vẫn chưa đánh cô đúng là không dễ dàng.
Không để ý đến việc cô ở bên dĩ hạ phạm thượng, anh ấy chỉ nói: “Bao nhiêu tuổi đầu rồi, làm việc vẫn không có chừng mực gì cả, từ nhỏ anh đã dạy em thế nào, người không giữ chữ tín sẽ không làm được việc gì, chuyện đã đồng ý với người ta rồi thì phải làm cho được, làm không được thì đừng có hứa hẹn lung tung. Đã kết hôn bao nhiêu năm rồi, em nghĩ mình còn đang chơi trò sắm vai gia đình à?”
Vưu Gia: “…” Xong rồi, lão Vưu nhập hồn.
“Lát nữa nhớ xin lỗi.” Vưu Tĩnh Viễn lắc đầu, nặng nề than: “Xem Lục Quý Hành chiều em thành cái dạng gì.”
Vưu Gia: “…”
Bị dạy dỗ một đường, khi nhìn thấy Lục Quý Hành, Vưu Gia chỉ thiếu điều không để cằm chạm đất, cảm thấy chính mình là kẻ xấu tồi tệ, là kiểu nên trói gô đưa đi chịu đòn nhận tội.
Đương lúc chạng vạng giờ cơm, đoàn phim mời mọi người đi ăn, ngoài Vưu Tĩnh Viễn là người đầu tư còn có nhà sản xuất, lãnh đạo phim trường, tổ quay phim, một vài người phụ trách ở tổ khác. Xem như là để mọi người làm quen, có thêm mối quan hệ.
Vưu Gia và Vưu Tĩnh Viễn vừa xuống máy bay là có xe đến đón, đi thẳng tới khách sạn.
Xe còn chưa đến nơi, Vưu Gia đã hỏi Vưu Tĩnh Viễn: “Em có cần đi trước không ạ?”
Thật ra thân phận của cô khá xấu hổ, đối với người ở đoàn phim, cô chỉ là người nhà của nghệ sĩ đến ghé thăm, em gái của nhà đầu tư, ở lại hai ngày cũng không có gì, nhưng tóm lại là không dễ giới thiệu, loại trường hợp này khó tránh khỏi việc phải nói mấy lời khách sáo, giới thiệu rất phiền toái.
Vưu Tĩnh Viễn liếc nhìn cô, anh ấy không nói cần cũng không nói không cần, chỉ lấy điện thoại ra gọi cho ai đó, anh ấy nói: “Vợ cậu ở ngoài cửa, ra đón đi.”
Vưu Gia: “…”
Có còn tình nghĩa anh em không hả?
Xe đến nơi, Vưu Gia đẩy cửa xuống xe, Lục Quý Hành đã đứng chờ cô ở bên cửa xoay, anh gặp được người quen, hai người đang nói chuyện.
Vưu Gia nhất thời không biết mình có nên đi qua hay không, bèn đứng yên tại chỗ, Lục Quý Hành hơi nghiêng đầu nhìn cô, sau đó vẫy tay với cô.
Anh giới thiệu với người bên cạnh: “Bà xã của tôi, gần đây nghỉ phép nên đến thăm tôi.”
Người kia là phụ nữ trung niên, ước chừng hơn bốn mươi tuổi, vẫn còn phong vận, trang điểm rất nhẹ, nhưng môi dùng son đỏ đậm, khí chất lạnh lẽo quyến rũ, dường như chị ta khá thích nhíu mày, nhưng thấy Vưu Gia đi đến thì chợt cười rộ lên, sau đó tiến hai bước, duỗi tay nói với Vưu Gia: “Trăm nghe không bằng một thấy, chào em, chị là Đông Hiểu, bà chủ câu lạc bộ này. Chị và A Quý là bạn. Nghe cậu ấy nhắc đến em từ lâu rồi, tưởng rằng lấy tính cách của cậu ấy thì sẽ rất khó tìm được bạn gái! Cứ nghĩ cậu ấy lừa chị, không ngờ hôm nay cuối cùng cũng chịu đưa em đến cho chị gặp mặt. Chị vừa thấy em là cảm thấy rất thân thiết, nói đến cũng kỳ quái, trước khi gặp em, chị cảm thấy không ai xứng với A Quý, gặp em rồi, chị lại thấy vợ cậu ấy nên như thế này.” Nói xong, chị ta lại đánh giá cô một lượt, ý cười trên mặt càng sâu. Sau đó nhìn Lục Quý Hành như chế nhạo.
Đại khái là Đông Hiểu là người làm ăn, gặp đủ hạng người, cho nên luyện được mồm mép trôi chảy, từ giọng nói kia, Vưu Gia thậm chí nghe ra vài phần cảm khái.
Chỉ là, trăm nghe không bằng một thấy…
Đây là lời dạo đầu tiêu chuẩn sao?
Vưu Gia câu nệ mỉm cười, cô duỗi tay cầm tay đối phương: “Chào chị ạ.”
Lục Quý Hành nắm tay cô một cách tự nhiên, anh gật đầu với Đông Hiểu: “Không làm phiền chị Đông nữa, tôi đưa cô ấy về khách sạn trước, cô ấy không quen những trường hợp thế này.”