Tiểu Tiên Nữ Nhà Quân Thần - Chương 28

Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:55:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tiểu Kiều khuôn mặt hiền hòa của lão quản gia, ánh mắt ông ánh lên vẻ ôn hòa, nhưng trong lòng cô dấy lên cảm giác là lạ.

Biết là thế đủ kỳ quái, ngờ là kiểu thế như thế .

Nói thế nào nhỉ… đúng là cảm giác như đang ứng tuyển một vị trí công việc nào đó.

Vốn dĩ là một chuyện chẳng mấy quang minh chính đại, nhưng qua lời vị lão quản gia , biến thành một nhiệm vụ trọng đại, ý nghĩa phi phàm.

Bạch Tiểu Kiều hỏi: “Chỉ… đơn giản thôi ?”

“Dĩ nhiên, còn cần cô ở bầu bạn với đại nhân nhà chúng một thời gian.”

“Một thời gian?”

“Cụ thể bao lâu còn xem ý của đại nhân.” Lão quản gia vẫn mỉm , nhưng nụ thấp thoáng chút áp lực, “Trước khi thời gian kết thúc, sẽ hạn chế tự do của cô. nếu cô rời trong thời gian ngắn, sẽ sắp xếp theo.”

Lúc Bạch Tiểu Kiều mới cảm thấy hợp lý. Loại chuyện vốn dĩ kiểu đôi bên xuống khách sáo thương lượng xem cô nhận . Bề ngoài là mời cô giúp đỡ, nhưng thực tế căn bản cho cô con đường từ chối.

Bạch Tiểu Kiều cũng ý định từ chối. Dù cô cũng thể tùy lúc biến thành “a phiêu” mà bay . Vì thế cô gật đầu đồng ý.

Cô bắt đầu chút hứng thú: “Vậy cụ thể gì? Ông bảo thừa nhận là một khác, chí ít cũng nên cho chút tư liệu, để hiểu về đó chứ.”

Vị Quân thần đại nhân nhớ mãi quên “bạch nguyệt quang” của rốt cuộc là thế nào? Cô cũng chỉ xem qua một đoạn video ngắn hôm đó, điều gì đặc biệt.

Ai ngờ lão quản gia lắc đầu: “Không tư liệu.”

“Hả?”

“Không ai vị là ai, cũng ai từng gì.”

“Vậy… tên thì ?”

“Cũng .”

Ngay cả tên cũng rõ, thần bí đến mức ? Bạch Tiểu Kiều nhíu mày: “ chẳng gì cả, như chắc chắn sẽ lộ tẩy.”

Lão quản gia đáp: “Cô thể tự do phát huy. Chuyện đó là hai mươi năm . Khi đại nhân vẫn chỉ là thiếu niên, còn hiện tại ngài khác xưa nhiều. Vậy ‘cô của quá khứ’ chút đổi thì gì lạ?”

Nghe qua… cũng lý.

Bạch Tiểu Kiều nhất thời cạn lời. Cô bắt đầu nghi ngờ liệu vị quản gia thật sự đáng tin như vẻ ngoài ông thể hiện .

, nếu thực sự là cẩn trọng đáng tin, e rằng cũng sẽ nghĩ cách tìm thế như thế .

… tự do phát huy? Rốt cuộc phát huy kiểu gì đây?

Bạch Tiểu Kiều đau đầu suy nghĩ hồi lâu, theo bản năng bưng ly đồ uống bàn lên uống một ngụm, suýt chút nữa thì phun .

Cô quên mất vốn thể ăn uống như bình thường.

Trước mặt lão quản gia, cô giả vờ như chuyện gì, cố nuốt ngụm đồ uống xuống. Mặc kệ, dù cô cũng cần hấp thu năng lượng. Đã thế , tiến lùi cũng chỉ một nhát d.a.o. Không tinh thần chút bất ? Vậy hẳn là… tương đối dễ lừa ?

Cô hỏi lão quản gia: “Vậy khi nào thể bắt đầu?”

Lão quản gia đáp: “Đại nhân vài ngày ăn uống gì. Cô mang chút đồ lên cho ngài .”

……

Tòa lầu chính từng ai đó nổi cơn điên dùng tinh thần lực hủy diệt trong một đêm đây, giờ trùng kiến xong. Lăng Châu đang một sân phơi tầng ba.

Bạch Tiểu Kiều bưng thức ăn lên, thấy bóng lưng đàn ông ghế, trông vô cùng cô tịch.

Cô hít sâu, tự trấn an , bước tới, đặt khay xuống bàn.

Ánh mắt vốn đang hướng về phía chân trời của đàn ông chậm rãi dừng cô. Chính xác hơn là dừng gương mặt cô.

Trong đôi mắt sâu thẳm dường như thứ gì khẽ rung động. Bạch Tiểu Kiều suýt nữa chịu nổi áp lực từ ánh đó. Không thể thừa nhận, ánh mắt của thực sự khiến khó thở.

cuối cùng cô vẫn giữ bình tĩnh, xuống cách một , : “Ăn chút gì . Nghe lâu ăn.” Cô sắc mặt , vươn tay , giữa chừng đặt lên mu bàn tay : “Gầy .”

Chỉ là chạm nhẹ rút , nhưng cũng đủ để cô hấp thu một chút năng lượng.

Trong lòng Bạch Tiểu Kiều gào thét: Chiến lược đúng ! Hướng tới mục tiêu quang minh chính đại… ăn đậu hũ —— , quang minh chính đại hấp thu năng lượng!

Người đàn ông dường như hành động của cô cho khẽ khựng , chút sững sờ: “Em…”

Bạch Tiểu Kiều : “Mới gặp hôm đó mà thôi, bao lâu tự hành hạ thành thế .”

quá rõ, nhưng ý trong lời là thừa nhận hôm ở hậu trường buổi lưu động diễn xuất, thấy chính là cô.

Đôi mắt đàn ông bỗng sáng lên, chăm chú cô. Một lúc mới hỏi: “Hôm đó thật sự là em? Không ảo giác của ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-tien-nu-nha-quan-than/chuong-28.html.]

Bạch Tiểu Kiều bình tĩnh : “Anh nghĩ là ảo giác ?”

Lăng Châu liền vươn tay nắm lấy tay cô, như xác nhận đây là thật chỉ là tưởng tượng của . Bị nắm tay, vuốt ve qua , trong lòng Bạch Tiểu Kiều chút mất tự nhiên, nhưng đồng thời cảm giác như một dòng nước ấm bao phủ. Năng lượng cuồn cuộn chảy , khiến cô vô cùng thỏa mãn. Vì thế cô chỉ mỉm , để mặc nắm.

Người đàn ông khẽ lẩm bẩm: “Em là thật. Mấy ngày nay thường xuyên nghĩ đến em. Rất nhiều lúc cảm thấy cô ở ngay bên cạnh, nhưng đầu thì chẳng gì.”

Bạch Tiểu Kiều chột ho khẽ một tiếng. Bởi vì cô đúng là thường xuyên lơ lửng quanh .

Xem việc trở nên tiều tụy như , cô thật sự cũng phần trách nhiệm.

Cô nhẹ giọng : “Giờ đến mà.”

Trên mặt đàn ông thoáng hiện vẻ mê mang: “ hôm đó em … em .”

Nhìn vẻ hoài nghi cuộc đời đến đáng thương của , Bạch Tiểu Kiều bỗng thấy vị đại thúc soái khí giống như một con sơn dương lạc đàn tội nghiệp. Cô thậm chí chút ôm lấy mà dỗ dành. Cô ậm ừ : “Chuyện đó… lâu quá , trí nhớ lắm.”

Lời dứt, lập tức cô bằng ánh mắt như đang trách móc: “Em quên ?”

Áp lực lập tức ập xuống, khiến cô cảm giác thật sự là kẻ phụ lòng.

cô còn thể gì? Cô chỉ thể cúi mắt im lặng. Đôi khi, gì thì giữ im lặng là nhất, phần còn cứ để đàn ông tự suy diễn.

Quả nhiên, tự bổ não điều gì, chỉ thấy bàn tay nắm tay cô siết c.h.ặ.t hơn. Giọng trầm thấp mà kiên định vang lên: “Không cần gì cả. Ta cũng sẽ hỏi. Chỉ cần em trở về là đủ.”

Bạch Tiểu Kiều thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng nhịn lẩm bẩm: Đơn giản tin ? Chỉ vài câu thể nhận nhầm ? Nếu “bạch nguyệt quang” chân chính của nhận nhầm dễ dàng như , chắc sẽ đau lòng lắm.

khi ngẩng đầu thấy ánh sáng trong mắt đối phương sáng đến mức bất thường, cô trầm mặc. Đây là một bệnh nhân, cô còn thể trông chờ đầu óc tỉnh táo đến mức nào?

Hơn nữa, chẳng đây chính là điều cô mong ?

bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, cảm nhận từng tia năng lượng trong cơ thể dần dần xua tan cảm giác suy yếu. Chút áy náy nhỏ bé đến mức gần như thấy trong lòng cô, cũng ép xuống.

Ngay lúc , bóng đen mặt phủ xuống. Cô ngẩng đầu kéo một cái ôm trọn vẹn. Rơi một vòng tay cứng rắn, rộng lớn mà ấm áp. Toàn cô cứng đờ.

Cánh tay lưng dần siết c.h.ặ.t hơn. Giọng đàn ông khàn khàn vang lên bên tai, dường như còn nghẹn .

“Lần đừng rời xa nữa, Tiểu Kiều.”

……

Mấy ngày qua trạng thái của Lăng Châu cũng là giả vờ. Tinh thần lực của thực sự luôn ở ngưỡng cực kỳ nguy hiểm. Nếu kiểm soát , vẫn thể biểu hiện bình thản như bình thường. một khi mất kiểm soát, hoặc cố ý kiểm soát, để mặc những cảm xúc tiêu cực và ký ức tồi tệ cuộn trào, sẽ trở nên như một kẻ điên.

Những ngày , buông thả cho tất cả những điều đó dâng lên, vì thế cả mới trở nên táo bạo và nguy hiểm như .

Giờ đây, chờ đợi rốt cuộc tự bước vòng tay . Hắn thể quang minh chính đại, cần kiềm chế, cần che giấu, chân thành ôm lấy cô.

Sự chua xót và thỏa mãn dâng trào trong lòng, khó thể diễn tả thành lời. Bao nhiêu năm bất lực, tuyệt vọng, chờ đợi và tìm kiếm… trong khoảnh khắc cuối cùng cũng xoa dịu, như đặt xuống một dấu chấm trọn vẹn.

Tình cảm chân thật và nặng nề cũng lây sang Bạch Tiểu Kiều. Trong lòng cô thoáng dâng lên một chút ngẩn ngơ và thương cảm, giống như một kẻ phiêu bạt quá lâu, giữa thế giới xa lạ còn nhân, bỗng nhiên phát hiện một vẫn đang chờ — cảm giác thật sự khiến an lòng và xúc động.

cảm xúc đó chỉ lóe lên biến mất. Trong đầu cô dường như thiếu mất một sợi dây nào đó, dễ sinh d.a.o động tình cảm mãnh liệt, cũng quá dễ cảm động đau khổ. Cô cảm thấy như cũng . Nếu một “a phiêu” rõ lai lịch như cô mà còn đa sầu đa cảm, e rằng mỗi ngày đều sẽ sống trong cô đơn và trống rỗng.

Sau chút d.a.o động ngắn ngủi, trong cô chỉ còn một cảm nhận duy nhất: Thật dễ chịu.

Giống như bao bọc trong chiếc chăn phơi đủ nắng, ấm áp đến mức tràn đầy sức lực. Năng lượng cuồn cuộn tràn cơ thể, khiến cô gần như say mê.

Cơ thể vốn còn cứng đờ dần thả lỏng. Cô tựa vai , nhịn ngáp một cái. Người đàn ông vẫn ôm cô thật lâu buông, còn cô thì mơ mơ màng màng ngủ mất.

Trước khi chìm giấc ngủ, cô còn thoáng nghĩ: Ừm… gọi là Tiểu Kiều. Chẳng lẽ “bạch nguyệt quang” của cũng tên Tiểu Kiều ?

Lăng Châu hồi lâu thấy cô động đậy, dần thoát khỏi cảm xúc của , chút lo lắng liệu cô sợ . khi cúi xuống , phát hiện cô ngủ .

Hắn sững , bật . là vô tâm vô phế, trong cảnh thế cũng ngủ . Thật sự chút lo lắng ưu sầu nào ?

Nụ dần thu . Hắn đang ngủ say trong lòng , thầm nghĩ: Đây lẽ chính là điều ước “vô ưu vô lự” năm xưa của cô.

Hắn kìm mà quan sát cô thật kỹ.

Cô quả thực khác . Dù vẫn duy trì trạng thái hiện hình, nhưng khi cô ở cách gần, vẫn cảm giác khác biệt so với bình thường.

Khi đó làn da cô trắng đến mức lạnh lẽo, như thuộc về sống. Còn hiện tại, cô vẫn trắng, vẫn mang cảm giác mát lạnh, nhưng là sự trắng chân thực.

Dưới lớp da thể thấy những mạch m.á.u nhàn nhạt. Hai má phơn phớt hồng, mặt còn một lớp lông tơ mỏng. Môi cô hồng nhạt mềm mại. Khi ôm cô, thể cảm nhận thể mềm mại, vòng eo mảnh mai, lưng lớp thịt mềm mịn, dùng sức là thể chạm đến xương bả vai và xương sườn bên

Chỉ là… Hắn đưa tay đến mũi cô, thở. Mạch đập thì , từng nhịp đều đặn, thậm chí ngày càng hữu lực.

Khi năng lượng trong cô cạn dần, trở nên suy yếu, mạch đập và nhịp tim cũng sẽ yếu , cho đến khi biến mất.

Lăng Châu rõ tình trạng . Hắn trầm mặc một lúc, cúi xuống cọ nhẹ trán trán cô. Sau đó điều chỉnh tư thế, để cô ngủ trong lòng thoải mái hơn.

Ít nhất hiện tại cô đang ở bên . Như đủ .

Loading...