Tiểu Tiên Nữ Nhà Quân Thần - Chương 27
Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:55:27
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Tiểu Kiều dạo gần đây ngày nào cũng “hút năng lượng”, còn lo hồn phi phách tán nữa, thế là bắt đầu tung tăng như .
Ban ngày nàng yên tâm tìm việc, nơi đông cũng dám xuất hiện, còn sợ đột nhiên nhảy kẻ tinh thần lực bùng nổ gặp nguy hiểm. Ban đêm, khi rời khỏi chỗ Lăng Châu, cô bay khắp nơi chơi.
Hiện tại cô ăn gì cũng còn nôn ngay lập tức. Tuy vẫn nếm mùi vị, nhưng vẫn thích thử đủ thứ cho vui. Ăn đầy bụng xong tìm một chỗ kín đáo “xả hàng” — cách gọi mỹ miều của cô cho việc nhổ hết .
Cuộc sống trôi qua khá tự tại.
Thế nhưng gần đây cô phát hiện “áo cơm cha ” của — tức Lăng Châu — tâm trạng dường như tệ.
Buổi tối còn việc nhiều như , thường lặng cửa sổ xa xăm, hoặc ôm trán sô pha, vẻ mặt đau đầu u uất. Tinh thần lực tỏa cũng còn dịu dàng định như , mà d.a.o động mạnh, mang theo cảm giác nóng nảy, sắc bén.
Chất lượng giấc ngủ của Bạch Tiểu Kiều vì thế giảm mạnh.
Cô buồn bực, tò mò, chút lo lắng nho nhỏ. Hút đủ năng lượng mà chơi nữa, cứ quanh quẩn bên cạnh Lăng Châu để quan sát.
Soái đại thúc tâm sự !
Trong công quán xuất hiện thêm một lão quản gia — đó cô từng gặp, mới từ Thủ Đô Tinh tới. Ông cụ lúc nào cũng Lăng Châu với ánh mắt lo lắng, lẩm bẩm ngừng:
“Rõ ràng tinh thần lực của đại nhân đang hồi phục, càng lúc càng bất ?”
Rồi khuyên: “Bác sĩ dặn bớt suy nghĩ, đại nhân nên nghĩ chuyện vui vẻ một chút.”
Bạch Tiểu Kiều lén mấy ngày, cuối cùng cũng hiểu phần nào.
Hóa sắp đến ngày giỗ của “bạch nguyệt quang” trong lòng Quân Thần đại nhân. Vì thế tâm trạng đặc biệt sa sút. Mà tâm trạng tệ thì tinh thần lực cũng ảnh hưởng, cứ tiếp tục như thì .
Ai da… chuyện vì tình mà khổ, bây giờ?
Bạch Tiểu Kiều cũng bắt đầu lo lắng. Tinh thần lực của bất khiến cô mấy hôm liền ngủ ngon. May mà vẫn duy trì chương trình mát-xa hằng ngày, nếu đến cả cái đó cũng hủy, cô còn cọ năng lượng ở ?
Cuối cùng, điều cô lo cũng thành sự thật.
Một ngày nọ, khi cô công quán, mắt là một mảnh hỗn độn. Đồ đạc vỡ nát khắp nơi. Người hầu và hộ vệ xa xa, im lặng như ve sầu mùa đông. Giữa đống đổ nát, đàn ông một , bóng lưng cô độc, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, rõ ràng đang cố gắng kiềm chế một cơn bùng nổ.
Bạch Tiểu Kiều cũng sợ đến mức dám đến gần.
Sau đó, cô thấy lão quản gia và vị bác sĩ trung niên — bác sĩ riêng của Lăng Châu — thì thầm bàn bạc.
Lão quản gia sốt ruột: “Cứ thế ! Ông là bác sĩ của đại nhân, nghĩ cách chứ!”
Bác sĩ thở dài: “Đại nhân tâm sự quá nặng, thể tĩnh tâm điều dưỡng. còn ? Cứ kéo dài thế , sớm muộn cũng mất kiểm soát.”
“ cái đó!”
Bác sĩ do dự một lúc : “Thực một cách… chỉ là hiệu quả , thậm chí thể phản tác dụng.”
“Ông mau!”
Bác sĩ hạ giọng: “Bệnh tình của đại nhân ngày càng nặng, dấu hiệu rối loạn thần kinh. Nhiều năm nay ngài vẫn tìm một , luôn tin chắc đó c.h.ế.t. Vậy thì… để đó xuất hiện mặt ngài .”
Lão quản gia ngẩn : “Chúng tìm ?”
“Không tìm thật… thì tìm giả.”
“Đó chẳng là lừa đại nhân ?”
“Nếu lừa mà tác dụng, cũng hẳn là chuyện .”
“Đại nhân thể tin?”
Bác sĩ kiên nhẫn phân tích: “Làm chỉ hai khả năng. Một là đại nhân tin, thì vạn sự đại cát, ngài bình tĩnh , tinh thần lực cũng thể hồi phục. Hai là ngài tin, sẽ nổi giận. tức giận cũng là một dạng kích thích, ít nhất khiến ngài tiếp tục chìm đắm trong thế giới của .”
Lão quản gia xong vẫn thấy , nhưng nghĩ kỹ cũng lý.
Ông do dự hỏi: “Vậy… chúng tìm một thế cho đại nhân?”
Bác sĩ đáp:
“Đó là việc của ông. Ông theo đại nhân nhiều năm như , hẳn trong lòng ngài trông thế nào.”
Lão quản gia im lặng. Bạch Tiểu Kiều mà ngẩn cả . Ý gì đây? Vì chữa bệnh cho soái đại thúc, họ định nhét cho một hàng giả?
Trong lòng cô bỗng thấy kỳ quái, nhưng cũng nghĩ chuyện liên quan đến . Cô tự nhủ việc thứ thể xen , cứ chờ xem diễn biến.
Rồi cô thấy lão quản gia từ đưa đến mấy chục phụ nữ, qua đều hai mươi mấy tuổi —— ở đế quốc , hai mươi hơn trăm tuổi cũng thể trông như hai mươi, nên cô đoán tuổi thật.
Những đó một điểm chung: đều vài nét giống .
Ban đầu Bạch Tiểu Kiều để ý, nhưng vô tình phát hiện… các cô nét giống .
Người thì giống lông mày, giống đôi mắt, giống dáng lưng. Bạch Tiểu Kiều đờ .
À… thì cũng đủ tư cách trong “danh sách dự thế ”.
Cảm giác trong lòng càng lúc càng cổ quái. Có một thoáng, Bạch Tiểu Kiều thật sự động lòng.
nhanh cô tỉnh táo . Cô mới cần hạ đến mức thế cho khác. Không , tuyệt đối !
Thế nhưng, khi chương trình mát-xa gián đoạn, liên tiếp mấy ngày hút năng lượng, cô bắt đầu nơm nớp lo sợ, sợ sẽ hồn phi phách tán.
Thế là cô do dự, rối rắm.
Mỗi ngày cô đều chạy tới khu vực bí mật gần công quán — nơi lão quản gia sắp xếp những cô gái ở tạm — lặng lẽ quan sát.
Nếu thể trở thành “thế ” thành công… chắc hẳn sẽ cơ hội tiếp xúc với soái đại thúc nhỉ? Nghĩ , lòng cô d.a.o động.
một tin khác truyền đến: hoàng đế bệ hạ đang thúc giục Quân Thần đại nhân trở về Thủ Đô Tinh. Lão quản gia vì thế vô cùng sốt ruột, hy vọng khi lên đường thể khiến đại nhân khôi phục trạng thái bình thường.
Bạch Tiểu Kiều ngây .
Hiện tại Lăng Châu còn ở Hành Chính Tinh 13, cùng trong một thành phố, cô mỗi đêm đều thể lén lút chạy tới. nếu rời … cô tìm? Lén theo lên phi thuyền tới Thủ Đô Tinh ư? Gần như thể. Việc kiểm tra, quét phận khi lên xuống phi thuyền cực kỳ nghiêm ngặt. Dù là quỷ, cô cũng khó lòng qua mặt.
Nghĩ đến đó, cô g cuống cả lên.
Ngay cả việc tìm công việc cũng còn tâm trạng. Cô bệt bên đường, ngẩng đầu ánh mặt trời chiếu xuống . Tuy cảm nhận ấm áp, nhưng nếu một ngày nào đó còn thấy ánh sáng nữa… cô chắc chắn sẽ luyến tiếc.
Cô c.h.ế.t. Cô còn một ngày nào đó thể thật sự nếm hương vị, ăn uống thỏa thích.
Vậy nên… lẽ đừng đến lương tâm tự tôn nữa. Làm thế thì ? Dù cũng là giúp chữa bệnh mà!
Chỉ là… cô thế nào mới cơ hội ?
Lăng Châu từng gặp cô. Cô từng khẳng định rõ ràng tìm. Giờ đột nhiên xuất hiện mặt , sẽ phản ứng thế nào?
Mà với phận “ bình thường”, cô thể tự nhiên xông mặt . Phải qua vòng “phỏng vấn”, “sàng lọc” của lão quản gia. những cô gái tìm ở ? Cô lang thang ngoài phố suốt ngày, ai tình cờ phát hiện nàng?
Hay chạy thẳng tới công quán tự tiến cử? Lỡ xem là gián điệp, bắt thì càng còn cơ hội.
Bạch Tiểu Kiều chợt nhận , cho dù cô đồng ý thế , cũng chẳng con đường nào để . lúc đó, một đôi giày dừng mặt nàng.
Cô ngẩng đầu, thấy một đàn ông tóc bạc, ánh mắt trương dương. Ông cô với vẻ kinh ngạc mừng rỡ.
Bạch Tiểu Kiều lập tức cảnh giác, dậy định rời . Đối phương vội đưa tay ngăn .
“Chờ , tiểu cô nương. Cô tên gì? Chúng từng gặp ?”
“… Xin , chắc là .”
Ông giận, ngược còn : “Tiểu cô nương, cô hẳn là thiếu tiền nhỉ?”
Bạch Tiểu Kiều khựng , đầu ông .
……
Nói cô thiếu tiền thì cũng hẳn. Vì sự tồn tại của cô thực cần tiêu tiền. thiếu thì cũng đúng — cô giúp đỡ hai con Anna, thử đủ loại đồ ăn, còn tiết kiệm để mua mũ giáp truy nhập.
Chỉ điều, cô kiếm tiền tùy ý. Vất vả sợ, buồn tẻ sợ, lâu cũng sợ. Có khi lang thang cả ngày tìm việc cũng chẳng — với cô, đó chỉ là trải nghiệm cuộc sống.
cô sẽ vì tiền mà miễn cưỡng bản .
Ví dụ như tên tóc bạc mặt — trông chẳng giống — khi dùng giọng điệu đầy toan tính : “ thể khiến cô từ nay vinh hoa phú quý, áo cơm vô ưu”… cô những động lòng, mà còn đ.ấ.m thành đầu heo.
Chỉ là cô kịp gì, xung quanh vài đàn ông âm thầm áp sát. Tay họ đặt hờ bên hông — nơi chắc chắn giấu v.ũ k.h.í, lẽ là s.ú.n.g laser.
Đã mấy ngày hút năng lượng, Bạch Tiểu Kiều dám manh động.
Cô “mời” .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-tien-nu-nha-quan-than/chuong-27.html.]
Ban đầu cô tính toán, chỉ cần ai canh giữ c.h.ặ.t chẽ, cô sẽ lập tức biến thành quỷ mà rời . Trên đời hiếm nơi thật sự giữ chân cô, trừ phi cố tình chuẩn biện pháp nhằm cô.
ý định nhanh ch.óng tan biến.
Bởi khi đưa về, tên tóc bạc cô, thở dài cảm thán: “Giống, thật sự quá giống.”
Rồi hỏi: “Tiểu cô nương, cô Quân Thần đại nhân chứ?”
Bạch Tiểu Kiều: “……” Cô bỗng hiểu .
Trên đời… chuyện trùng hợp đến ? Thực tế chứng minh: đúng là trùng hợp như thế.
Tên tóc bạc tìm đến một phụ nữ trông hiền lành dạy cô vài lễ nghi cơ bản. Sau đó cô dung mạo giống một cố nhân của Quân thần đại nhân. Họ sẽ đưa cô đến công quán. Khi tới đó, hãy quan sát nhiều, ít, tất cả theo sự sắp xếp của quản gia.
Bạch Tiểu Kiều cứng đờ, nhất thời nên thuận theo kịch bản của họ tìm cơ hội chạy trốn.
Cứ thế lưỡng lự, cô đưa .
đưa thẳng tới công quán, mà đến nơi bí mật lão quản gia bố trí cho các “ứng viên thế ”.
Cô thấy tên tóc bạc gì đó với lão quản gia, giọng điệu mang ý lấy lòng.
Trong khoảnh khắc, cô cảm giác giống như mỹ nhân gian thần dâng lên cho Quân chủ để cầu sủng.
Chỉ điều, điều kiện của cô là nhan sắc xuất chúng. Mà là… vài nét giống một khác.
Cô thấy ít cô gái vài phần giống .
Mọi cùng một chỗ, lén lút đ.á.n.h giá lẫn — tò mò, đề phòng.
Lão quản gia tiễn tên tóc bạc , vui vẻ tiếp nhận Bạch Tiểu Kiều. Sau đó ông tập trung tất cả chuyện.
Đại ý là: công quán cần tuyển một nữ hầu. Lần Quân thần đại nhân sẽ đích phỏng vấn. Nếu giữ , công việc nhẹ nhàng, chủ nhân khoan dung, đãi ngộ hậu hĩnh, bao ăn ở, lương một năm trăm vạn đang chờ.
Bạch Tiểu Kiều: “……”
Cứ thế, đồng phục thống nhất, mặt mày kinh ngạc mà lên xe bay đến công quán.
Vào phòng khách, họ xếp thành một hàng.
Trước đây cô đến đây dạng quỷ hồn, đây là đầu tiên lấy phận con chính thức bước , còn chịu ánh mắt đ.á.n.h giá của khác. Bạch Tiểu Kiều khỏi căng thẳng. Cô bỗng rốt cuộc hy vọng giữ .
Nghĩ kỹ , vẫn nên cố gắng biểu hiện . Nếu giữ mà chuyện gì , cô vẫn thể rời bất cứ lúc nào. nếu giữ , đến gần chỉ thể lén lút, càng thể quang minh chính đại theo về Thủ Đô Tinh…
Khoan — hầu gái theo về Thủ Đô Tinh ?
À… thực thật sự tuyển hầu gái. Đó chỉ là cái cớ cho dễ mà thôi.
lúc đầu óc cô đang rối như tơ vò, cô thấy tiếng động từ xa.
Thính giác cô nhạy, những khác còn thấy thì cô rõ.
Lão quản gia : “Đại nhân, hôm nay một bất ngờ dành cho ngài.”
Giọng soái đại thúc đầy khó chịu: “Có thể bất ngờ gì chứ.”
Sau đó hai bước phòng khách.
Mấy ngày gặp, càng tiều tụy hơn. Quầng thâm mắt, mắt đỏ ngầu. Ngay cả công nghệ tiên tiến cũng che giấu nổi sắc mặt đến — đủ thấy tình trạng nặng thêm.
Anh sững khi thấy cả một hàng .
Tinh thần lực của bỗng dâng trào dữ dội như sóng biển. Bạch Tiểu Kiều thể cảm nhận rõ từng tầng cảm xúc trong đó: kinh ngạc, tin, hoài niệm, phẫn nộ, mê mang, nghi ngờ…
Cô thở dài. Nói cho cùng… cũng là một đáng thương.
lúc , bước đến mặt cô.
Bạch Tiểu Kiều ngẩng đầu , đầu tiên ý thức rõ ràng — cao hơn cô nhiều. Cô ngẩng mặt lên mới .
Trước đây, cô luôn lơ lửng cao xuống .
Anh khẽ lẩm bẩm: “Là cô.”
Bạch Tiểu Kiều há miệng, nên gì.
Ngay đó, xoay rời . Bước chân nhanh và dứt khoát, như thể chỉ cần chậm một chút sẽ thứ gì đó nuốt chửng.
Bạch Tiểu Kiều: “?” Vậy là ? Cô “phỏng vấn” đậu ?
Cô về phía lão quản gia.
Ông theo bóng lưng đàn ông, ánh mắt thoáng qua vẻ suy tư, mỉm bước đến mặt cô, lật xem hồ sơ.
“Bạch Tiểu Kiều tiểu thư ? Cô chọn.”
Bạch Tiểu Kiều: “??” Vậy là… chọn luôn?
Kết quả cuối cùng là chỉ cô giữ . Những khác đều chỉ là “bồi chạy”, đưa cùng một chiếc xe bay.
Bạch Tiểu Kiều lão quản gia mời đình viện, một chiếc ô che nắng khổng lồ.
Chiếc ô vốn tồn tại. Ánh mặt trời chiếu xuống, lão quản gia bấm một nút gì đó, mặt đất liền “mọc” lên một cán ô lớn, tán ô mở , kèm theo bàn ghế cũng trống sinh thành.
Bạch Tiểu Kiều xuống, thử sờ một chút — cảm giác chẳng khác gì thật.
Dù mỗi đêm cô bay lượn khắp nơi, cũng từng thấy công nghệ kiểu . Cảm giác thật mới lạ.
“Bạch tiểu thư.” Lão quản gia mở lời. “ xem hồ sơ của cô. Cô xuất từ khu ổ chuột.”
Bạch Tiểu Kiều thẳng lưng, gật đầu, nhưng vẫn thành thật : “Hồ sơ của đầy đủ.”
“Không . Khu ổ chuột ở Hành Chính Tinh 13 vốn hỗn loạn. Việc đăng ký thông tin công dân chỉnh là chuyện thường. cho bổ sung hồ sơ cho cô.”
Bạch Tiểu Kiều khẽ giật .
Cô còn tưởng tên tóc bạc động tay động chân hồ sơ của . Với phận lai lịch mơ hồ như cô, thể tiến nơi , đến gần một đại nhân vật?
Giờ , lão quản gia rõ lai lịch cô minh bạch — mà còn chủ động giúp cô che đậy.
Với thủ đoạn của ông, từ nay về phận của cô e rằng cũng sợ tra vấn đề. cô vẫn hiểu.
Lão quản gia tiếp tục: “ cho thu thập bộ thông tin về cô. Sau khi hai con nhặt về, cô luôn cố gắng tìm việc để chia sẻ gánh nặng với họ. Từ đó thể thấy cô là ơn và trọng tình nghĩa. Qua biểu hiện của cô trong những công việc lặt vặt, cũng thể thấy cô thông minh và xuất sắc.”
Bạch Tiểu Kiều mà tim khẽ chùng xuống.
Không vì , cô bỗng cảm giác… thật sự đang xem xét nghiêm túc.
Bạch Tiểu Kiều: “……” Ngạch… Xuất sắc cái gì? Xếp hàng so khác kiên nhẫn hơn ? Luôn thứ gì mua ở ?
Bất quá , cô hẳn là cũng xem như xuất sắc . Bạch Tiểu Kiều trong lòng thoáng chút vui vẻ. Ai mà chẳng thích khẳng định và khen ngợi, đặc biệt là từ một ông lão lớn tuổi, ánh mắt dường như thể thấu thứ như thế.
Lão quản gia tiếp tục : “Mà cô bất cứ ràng buộc nào, cũng liên hệ với bất kỳ thế lực nào —— ít nhất hiện tại là như . Xét về phẩm hạnh và phận, cô đều vấn đề gì. Vì , hiện tại một việc hy vọng cô thể giúp.”
Bạch Tiểu Kiều nghiêm túc lắng .
Lão quản gia thở dài: “Cô hẳn cũng đoán , tìm nhiều đến như để tuyển hầu gái. Thực , hy vọng cô thể giúp đại nhân nhà chúng .”
“Cách đây lâu, đại nhân từng thấy một cố nhân. Người đột ngột xuất hiện ly kỳ biến mất, khiến tinh thần lực của đại nhân rơi trạng thái cực kỳ bất . Ngài hy vọng đó là thật, nhưng phủ nhận là mà đại nhân tìm kiếm. Vì , ngài mong tất cả chỉ là ảo giác của chính … thế lẽ cô hiểu hết. Tóm , hy vọng một thể tạm thời đóng giả thành mà đại nhân thấy, để trấn an ngài , giúp tinh thần lực của ngài định .”
Ban đầu Bạch Tiểu Kiều còn mơ hồ, nhưng càng càng hiểu —— cái gọi là “cố nhân” mà đại nhân thấy… chẳng chính là cô ?
Hôm trong buổi lưu động diễn xuất, ở hậu trường, cô phát hiện Quân Thần và vị công chúa . Sau đó tinh thần lực của công chúa công kích. Chính vị Quân Thần mang cô , còn nhận nhầm cô thành quen , nhưng cô phủ nhận.
Chẳng lẽ vì chuyện đó mà mới thành như bây giờ?
Bạch Tiểu Kiều nghĩ thầm, nếu thì đúng là cô cũng phần trách nhiệm.
Cô nghĩ, lão quản gia chỉ định tìm một giả mạo, nào ngờ tìm trúng chính “ thật” như cô, đúng là quá trùng hợp.
nghĩ kỹ , đối phương tìm theo khuôn mặt, cùng ở một thành phố, việc tìm đến cô dường như cũng quá vô lý.
Dĩ nhiên cô sẽ cho đối phương chính là hôm đó. Nếu , cô thể giải thích vì đột ngột xuất hiện biến mất. Thật lòng mà , hôm đó cô xuất hiện quá đột ngột, đầu đuôi. Việc vị quân thần cho rằng đó chỉ là ảo giác do tinh thần rối loạn gây … cũng lý.
Một khi một bắt đầu tin rằng xuất hiện ảo giác, thì cách đến rối loạn thần kinh thực sự cũng còn xa.
Bạch Tiểu Kiều cảm thấy chuyện , quả thực chút trách nhiệm. Cô mím môi, vẻ mặt thoáng mờ mịt hỏi: “Vậy cần gì?”
Lão quản gia mỉm : “ mong cô thừa nhận mặt đại nhân rằng cô chính là gặp ngài hôm đó, từng một cuộc gặp ngắn ngủi. Đồng thời, cô cũng thừa nhận chính là mà ngài tìm kiếm suốt nhiều năm qua.”