Tiểu Tiên Nữ Nhà Quân Thần - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-13 12:53:53
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Tiểu Kiều ngây một lát tự nhủ, chắc chỉ là trùng hợp thôi. trong lòng cô vẫn thấy kỳ lạ.
Quân thần đại nhân dường như mất kiên nhẫn bộ dạng rưng rưng nước mắt của đối phương. Anh khẽ nhíu mày, vẻ xa cách giữa hai hàng lông mày càng rõ hơn. Anh dậy, giọng lạnh nhạt: “Công chúa Tấn Nhã, xem biểu diễn. Cô cứ tự nhiên.” Nói xong liền rời .
Công chúa Tấn Nhã còn đuổi theo dây dưa, nhưng một thanh niên từ bước chắn mặt cô, :
“Công chúa, tiết mục tiếp theo hình như là của cô đấy. Có cô nên chuẩn ?”
Tấn Nhã c.ắ.n môi, dù cam lòng cũng thể tiếp tục bám theo.
Bạch Tiểu Kiều thì lặng lẽ theo phía .nCô lơ lửng bên cạnh đàn ông, vẻ mặt lạnh lùng của mà trong lòng cũng sợ. Nếu phát hiện cô cứ thế theo dõi và trộm, chắc chắn sẽ nổi giận.
hề phóng thích tinh thần lực ? Nghĩ cũng , dù là tinh thần lực, cũng thể lúc nào cũng mở , như chẳng quá lãng phí ?
Bạch Tiểu Kiều chút rối bời. Cô chỉ xác định xem nguồn năng lượng khiến cảm thấy vô cùng dễ chịu là tinh thần lực của , mới quyết định bước tiếp theo nên gì.
Từ bỏ? Hay phát huy tinh thần “kẹo mạch nha”, cô theo đó?
Cô lặng lẽ suy nghĩ, ánh mắt dừng gương mặt .
Nói mới nhớ, chỉ khẽ chạm một chút, cảm giác dường như khác. Cô giơ tay lên, cân nhắc xem nên chạm .
Cổ áo cài kín đến tận nút cùng. Trên lộ ngoài chỉ bàn tay, khuôn mặt và phần cổ.
Cô chọn tới chọn lui, cuối cùng nhẹ nhàng chọc gáy .
Cảm giác đầu tiên là ấm áp. Ngay đó, một luồng ấm nóng theo đầu ngón tay chảy cơ thể cô.
Bạch Tiểu Kiều sững sờ. Lăng Châu cũng cứng .
Anh cảm thấy gáy chợt lạnh, là ảo giác ? dường như còn một chút áp lực, giống như ai đó dùng ngón tay chạm nơi đó.
Chẳng lẽ vẫn là ảo giác?nBước chân khựng . Bạch Tiểu Kiều vẫn giữ nguyên động tác, cả cũng ngây ngẩn.
“Lăng thúc thúc!”
Phía , công chúa Tấn Nhã đột nhiên xách váy đuổi theo. Bạch Tiểu Kiều bừng tỉnh, vội vàng rút tay tránh .nCảm giác áp lực biến mất, lạnh cũng nhạt dần.
Trong lòng Lăng Châu dâng lên một trận kích động khó tả, nhưng khác phá ngang khiến bực bội. Tinh thần lực trong đầu cũng theo đó cuộn trào, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Tấn Nhã chạy tới, thẳng mắt , lấy hết can đảm :
“Lăng thúc thúc, em em giống . Em sẵn sàng thế , chỉ cần thể ở bên cạnh ngài. Từ nhỏ em thích ngài .”
Ánh mắt Lăng Châu lạnh đến tận xương. Chút khách khí cuối cùng cũng biến mất.
Anh chằm chằm Tấn Nhã, từng chữ nặng nề: “Cô thể tự hạ thấp bản , nhưng đừng nhục .”
Sắc mặt Tấn Nhã lập tức trắng bệch. Anh là ý gì? Cô nhục ?
Cô là công chúa duy nhất của đương kim hoàng đế, những lời như chẳng khác nào xé bỏ thể diện của , đặt xuống chân . Vậy mà thể như thế với cô?
Bạch Tiểu Kiều cũng ngây .
Theo logic thông thường, chẳng nên là kiểu: “Cô thể tổn thương , nhưng đừng tự tổn thương chính ” ? Sao vị soái đại thúc lạnh lùng vô tình như ?
Nhìn công chúa mặt đỏ bừng như màu gan heo, trông như sắp ngất đến nơi, cô thầm nghĩ: đúng là chẳng thương hoa tiếc ngọc gì cả.
Chẳng trách từng tuổi vẫn độc .
mà… qua thấy mùi “cẩu huyết” nồng nặc, rõ ràng là chuyện cũ!
lúc đó, công chúa – tủi phẫn nộ – đột nhiên bộc phát một luồng năng lượng. Đó là tinh thần lực của cô .
Hiển nhiên công chúa cũng là một tinh thần lực giả. Tinh thần lực của cô quá mạnh, nhưng đối với Bạch Tiểu Kiều – chỉ cần gặp một tinh thần lực giả bình thường trong thương trường cũng đủ mềm chân nửa ngày – thì luồng lực quá mức nguy hiểm.
“Ai da!” Cô đ.á.n.h văng ngoài.
Toàn bộ linh hồn trong khoảnh khắc như tan rã.
Bạch Tiểu Kiều sững sờ. Cô cảm thấy nếu cứ thế “ngỏm củ tỏi” vì hóng chuyện thì đúng là oan uổng quá mức. Không nên vì tò mò mà bay sát như .
ngay lúc , một luồng năng lượng khác càng bàng bạc, mạnh mẽ hơn, mang theo sự ôn hòa thuần hậu tràn tới, trực tiếp xua tan tinh thần lực của công chúa, trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc kéo Bạch Tiểu Kiều .
Cô cứ thế thê t.h.ả.m lơ lửng giữa trung, gần như bất tỉnh.
Lăng Châu kéo cô về bên . Anh đưa tay sờ soạng trong khí, chạm một mảnh lạnh lẽo. Cảm giác quen thuộc khiến đáy mắt suýt trào nước. nơi đông , vẫn kiềm chế.
Anh cuốn theo Bạch Tiểu Kiều như một cơn gió xoay rời , thèm liếc công chúa Tấn Nhã thêm một cái.
Công chúa Tấn Nhã ngã xuống đất, sắc mặt càng trắng bệch. Vừa cô phóng thích tinh thần lực là hành động theo bản năng trong lúc tức giận. Không ngờ gần như đồng thời, Lăng Châu phóng tinh thần lực trấn áp.
Dù trực tiếp công kích cô , nhưng cô vẫn chịu phản phệ từ chính tinh thần lực của , cả gần như phun m.á.u.
Cô dám tin, nghi ngờ chính tai , sang hỏi thanh niên bên cạnh: “Vừa ai kêu một tiếng gì đó ?”
Sau khi phóng tinh thần lực, cô dường như thấy một tiếng “ai da”, hình như là giọng nữ. ở đây ngoài cô thì còn nữ giới nào nữa?
Người thanh niên còn đang sững sờ vì sắc mặt Lăng Châu đại biến xoay bỏ , cũng trả lời, chỉ lập tức gọi hầu đến đỡ công chúa, vội vàng đuổi theo Lăng Châu.
Lăng Châu đá văng một cánh cửa. Trên tay rõ ràng cầm gì, nhưng động tác như đang ôm thứ gì đó, rảnh tay. Đồng thời, đầu quát lớn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-tien-nu-nha-quan-than/chuong-22.html.]
“Lui !”
Thanh niên theo bản năng lập tức dừng bước.
Ngay đó, Lăng Châu phòng, cửa đóng , tinh thần lực phong tỏa bộ căn phòng.
Thanh niên ngoài cửa, mờ mịt. Bên trong, cảm xúc của Lăng Châu gần như sắp nổ tung. Khó mà miêu tả chính xác tâm trạng lúc : kích động, hoài nghi, mừng như điên, thấp thỏm bất an…
Anh đặt “” trong lòng – tuy mắt thường thấy, cũng trọng lượng, nhưng xúc cảm vô cùng rõ ràng, đủ để cảm nhận từng đường nét – xuống ghế sô pha.
Giọng run nhẹ: “Tiểu Kiều… Tiểu Kiều, là em ?”
Anh vuốt ve gương mặt cô, theo từng đường nét ngũ quan, truyền ấm của sang cho cô. Rồi như chợt nhớ điều gì, phóng một tia tinh thần lực mỏng, rạch cổ tay .
Vết cắt sâu. Máu tươi lập tức trào . Anh dùng ngón tay cẩn thận cạy mở môi Bạch Tiểu Kiều, để m.á.u chảy .
Bạch Tiểu Kiều “nóng” đến mức tỉnh . Miệng, cổ họng, thực quản, thậm chí cả dày như cùng lúc bốc cháy.
Cô “oa ô” kêu t.h.ả.m một tiếng, bật dậy — vẫn kịp nhận trong cơ thể một nữa tràn đầy năng lượng. Theo bản năng tỉnh , Bạch Tiểu Kiều vô thức hiện hình.
Trên sô pha, một cô gái mở to mắt, vẻ mặt kinh hãi xuất hiện. Lăng Châu cô, nước mắt nóng hổi dâng lên nơi khóe mắt. So với , cô vẫn chút khác biệt.
Ngày , cô mặc hồng bào, tóc dài đến eo, lông mày sắc sảo, khí chất khí mà lạnh lẽo. Còn lúc , cô ăn mặc như một bình thường, tóc nửa dài buộc thành đuôi ngựa. Gương mặt vốn đầy công kích nay trở nên mềm mại hơn, mặt tròn hơn, đôi mắt cũng tròn hơn. Hiện tại mở to vì kinh ngạc, trông như một con thú nhỏ dọa.
Lăng Châu , chính là cô. Anh đưa tay chạm đến đuôi lông mày bên trái của cô — nơi một vết sẹo d.a.o nhỏ — cổ họng nghẹn : “Tiểu Kiều…”
Anh vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Bạch Tiểu Kiều đầu tiên một đàn ông ôm mật như , nhất thời vô cùng quen, thậm chí tay chân luống cuống. Cô vội vàng tránh : “Anh quen ?!”
Lăng Châu khựng . Bao nhiêu cảm xúc đang dâng trào trong lòng như ép nghẹn trở về. May mà còn là thiếu niên năm đó. Anh nhanh ch.óng ép bình tĩnh, cưỡng chế bản suy nghĩ .
Anh thẳng mắt cô. Đó là ánh mắt thuần túy xa lạ và tò mò. Như thể đang một từng quen . Trái tim lập tức lạnh .
Bạch Tiểu Kiều đến mức nổi da gà, dè dặt hỏi : “Anh… quen thật ?”
Lăng Châu nửa quỳ bên ghế sô pha, lúc chậm rãi thẳng dậy.
Anh gật đầu: “Phải, quen cô. Cô… nhớ gì ?”
Trong lòng Bạch Tiểu Kiều vẫn còn hoài nghi. Cô thử dò hỏi:m“Không nhớ rõ lắm. Ngoài việc tên là Bạch Tiểu Kiều… chúng quen khi nào?”
Lăng Châu đáp: “Hai mươi năm .”
“Hai mươi năm ? già ?” Bạch Tiểu Kiều buột miệng thốt , lập tức hồn, vội xua tay, “Không già ! chỉ là… sốc thôi!”
Cô tồn tại từ hai mươi năm ?
Dù trong tiềm thức mơ hồ cảm thấy hẳn quỷ từ lâu, nhưng những thời gian ký ức thể coi như từng tồn tại, nên cô vẫn cho rằng còn trẻ.
Lăng Châu: “……” Chỉ qua vài câu đối thoại, nhận vấn đề.
Không chỉ diện mạo đổi, mà cả tính cách cũng khác nhiều.
Hiện tại cô tùy tiện, lỗ mãng, bốc đồng, đơn thuần, chuyện phần thiếu suy nghĩ — khác với cô của : bình tĩnh, nội liễm, nhưng vẫn mang theo sự kiên nghị và phóng khoáng.
Lăng Châu triệt để bình tĩnh . trong lòng càng rối loạn hơn. Anh vẫn tin đây là cô. vì đổi lớn như ?
Bạch Tiểu Kiều , ánh mắt đầy tò mò: “Chúng quen ở ? Vì quen? Sau đó vì tách ? Trong thời gian đó xảy chuyện gì? Rốt cuộc là ai?”
Cô hỏi dồn dập như một đứa trẻ hiếu kỳ. Ngoài vẻ tò mò, mặt còn lộ một chút dò xét mà cô tự cho là giấu kỹ.
Đừng cô giống như lập tức tin tưởng đàn ông , hỏi một loạt câu như thể đang tự lật hết “đáy” của . Thực đó cũng là một cách thử thách.
Cô dựa câu trả lời của để phán đoán rốt cuộc .
Nếu thật sự cho rằng cô gì mà bịa đại một câu chuyện để lừa cô, thì chút nào.
Lăng Châu khẽ động môi. Anh bỗng nhớ tới một câu năm xưa. Hoặc là để cô trở về. Hoặc là để cô biến mất. Hoặc là… để cô quên .
Anh nhớ từng lời cô . Suốt hai mươi năm qua, thậm chí còn tìm những thể là chuyển thế của cô. Nếu , chú ý công chúa Tấn Nhã suốt một thời gian dài như .
So với tin lời cô tuyệt đối, bằng đó là tia hy vọng cuối cùng của .
Mà bây giờ, cô thật sự quên hết quá khứ. Là do cô tự lựa chọn quên , nên mới kết quả ?
Vậy … còn nên cho cô những chuyện đó ? Anh chậm chạp mở miệng. Ánh mắt Bạch Tiểu Kiều dần trở nên kỳ quái.
Tên … l.ừ.a đ.ả.o đấy chứ? Nếu mãi nổi một câu?
Cô chợt nhớ tới lời công chúa ban nãy. Công chúa cô giống một nào đó, còn sẵn sàng thế . Vậy đây là câu chuyện “thế ” ?
À đúng. Vị quân thần đại nhân thẳng thừng từ chối công chúa thế , nhưng cũng hề phủ nhận việc công chúa giống “ ”.
Đã 1: Công chúa giống một nào đó.
Đã 2: Cô và công chúa cũng vài phần giống .
Suy : Cô cũng vài phần giống “ ”.
Ánh mắt Bạch Tiểu Kiều lập tức đổi. Cô bằng ánh mắt pha trộn giữa “Anh từng mất yêu, đáng thương thật đấy” và “Anh định coi là thế đấy chứ?”, thương hại cảnh giác, trừng trừng đàn ông mặt.