Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 694: Phiên Ngoại 13
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:35:16
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
thật là khó chiều, hết chọn cái chọn cái , đúng là thích hành hạ khác.
Kể từ lúc bò là trong nhà yên , chỗ nào cũng dấu vết của nó.
Nhà cũng là nhỏ, nhà cô bé hơn một trăm sáu mươi mét vuông, cũng coi là rộng rãi nhưng cũng đủ để nó bò, hơn nữa còn mệt mỏi, quả thực là quá giỏi giang.
Có một nó trốn trong phòng của cô bé, đó vẻ như mệt nên ngủ quên luôn trong phòng.
Lúc đó cô bé lo lắng chết, liền gọi ba cô bé về, còn gọi cả ông bà của cô bé nữa, cả nhà chia tìm.
Cả nhà tìm đến mệt nhoài mới tìm thấy nó, cô càng thêm mệt hơn, còn ngất nữa.
Thậm chí còn báo cả cảnh sát, đó thấy tiếng trong phòng, vẻ như là do tên nhóc đói bụng, nhưng cả nhà vẫn tìm nó, là khi ngủ dậy nó liền ngoác miệng lớn.
Đây là chuyện lúc nó còn nhỏ, tuy nhiên lúc đó cô bé còn nhỏ nữa, nên vẫn còn thấy ấn tượng, chuyện dọa cô bé sợ đến mất hồn.
Sau tầm hai, ba tuổi nó vẫn chịu ngoan ngoãn.
Lúc cô bé còn nhỏ hề khiến ba tới nhà khác xin , nhưng đứa em trai của cô bé thì một , thường xuyên cùng đám trẻ con trong tiểu khu đánh .
Quan trọng là do cơ thể nó khỏe mạnh, đừng thấy nó còn nhỏ, lúc đánh thì đám trẻ con nhà đều đánh nó. Thế là ba cô bé tới nhà xin .
Cũng may là mấy cô chú hàng xóm trong khu dân cư cũng để bụng. Trẻ con đánh thì thể gì nặng nề chứ, cùng lắm cũng chỉ là vài ba vết xước. Hơn nữa, vị thế của Quý Phúc trong khu dân cư ai cũng rõ. Cứ hễ ai trong khu chút ốm đau vặt vãnh, là đầu tiên họ nghĩ đến. Anh luôn hết lòng giúp đỡ .
Trước đây, một lúc nửa đêm, một đứa bé sốt cao. Gia đình bé ngay lập tức gõ cửa nhà để nhờ cậy.
Đừng thấy là một bác sĩ phẫu thuật khoa ngoại mà lầm tưởng, Quý Phúc cũng hiểu về y học cổ truyền. Hơn nữa, do nhà trẻ con nên cũng nghiên cứu sâu về khoa nhi. Không chỉ khoa nhi, ngay cả phụ khoa, cũng kiến thức uyên thâm, chỉ là chỉ khám cho vợ chứ khám cho ngoài.
Tình trạng đứa bé đó quả thực vô cùng nguy kịch, sốt cao đến mê man, mãi cha mới phát hiện. là cha quá sơ suất.
Tuy nhiên, Quý Phúc chẳng kịp trách móc. Anh lập tức cấp cứu cho đứa bé, miệt mài hơn một tiếng đồng hồ mới giúp bé hạ sốt. Sau đó, đứa bé đưa tới bệnh viện.
Bác sĩ trong bệnh viện ngớt lời khen ngợi biện pháp xử lý của Quý Phúc. Cũng may hạ sốt kịp thời, nếu đứa bé e rằng gặp chuyện .
Gia đình đứa bé đó ơn Quý Phúc vô cùng.
Quý Phúc cứu chữa trẻ con trong khu dân cư chỉ một . Rất nhiều đứa bé đều tận tình cứu chữa, dù thì sức đề kháng của trẻ nhỏ vốn yếu, tránh khỏi những trận ốm vặt ?
Đối với chuyện trẻ con đánh , lớn đương nhiên chẳng mấy bận tâm. Con trai của Quý Phúc tên là Quý Thành, thằng nhóc Quý Thành tính cách khá bướng bỉnh và hiếu động. Lúc nó năm sáu tuổi là cái tuổi "khó ưa" nhất.
Với tính cách hiền lành, ôn hòa của Quý Phúc, cũng đành trở thành một cha nghiêm khắc. Người trong khu dân cư thường thấy cầm que tre đuổi theo "dạy dỗ" thằng nhóc.
Chẳng cách nào khác. Mỗi khi nhắc đến thằng bé, ai nấy đều chỉ dở dở , đúng là một đứa trẻ nghịch ngợm hết phần thiên hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-694-phien-ngoai-13.html.]
Cho học mẫu giáo thì đến giáo viên mầm non cũng ngán ngẩm từ chối nhận vì quá khó dạy bảo. Thông minh thì thông minh, đầu óc vô cùng linh hoạt nhưng căn bản chẳng chịu lời ai, khuyên cũng như nước đổ lá khoai.
Cuối cùng, Quý Phúc đành đưa nó về quê nội, về với ông bà nội. Ông bà mấy năm nay cũng còn xa, chỉ an hưởng tuổi già ở nhà. Lúc đưa về quê, thằng nhóc nhất quyết chịu, còn ông bà sống ở chốn rừng rú heo hút, nghèo nàn , nó chịu về.
mà về đầy mấy ngày, nó liên tục gọi video call về nhà là đừng hòng gọi nó về, gọi cũng về , ở đây vui ơi là vui.
Ông nội đưa nó cưỡi ngựa, bà nội bánh ngon cho nó ăn. Hơn nữa, còn nhiều bạn bè, căn bản là mỗi ngày đều vô chuyện để bận rộn. Nó là của những việc đại sự cơ mà!
Mấy ngày gặp, nó đen nhẻm trông thấy, khiến Quý Phúc khỏi rưng rưng nước mắt. Vợ cũng nhức cả đầu khi cảnh tượng đó. Thật cô cũng chẳng nỡ để con về quê, nhưng thấy nó vui vẻ đến thế, cô cũng an tâm phần nào.
Quý Khê cũng đành bó tay với thằng em trai . Cô bé cũng về quê cùng em, nhưng đành chịu. Cô bé lên cấp hai, sắp tới thi chuyển cấp cấp ba, việc học hành khá nặng nề nên cô bé cho về quê.
mà năm nay nếu như thi chuyển cấp xong thì sẽ về quê nghỉ ngơi.
Quý Khê vui, kết quả thi cũng khả quan, đủ để cô bé đậu ngôi trường mơ ước của , đó liền bắt xe về quê ngay.
Việc giờ đây thuận tiện hơn nhiều. Chỉ mất mười tiếng tàu cao tốc là thể về đến nơi, thật sự nhanh.
Chú của cô bé lái xe tới đón. Chú hiện tại vẫn đang độc , nhưng mà hỏi thử xem cô gái nào ở làng xóm mà mê mẩn chú ?
Dáng cao ráo, còn cao hơn bố cô bé một chút. Hỏi mới chú cao một mét chín mươi ba, cao ơi là cao!
Hơn nữa còn nghiệp đại học, nhưng tất cả những điều đó chỉ là thứ yếu. Quan trọng nhất là chú của cô bé còn trai. Vẻ ngoài điển trai chẳng hề kém cạnh bố cô bé chút nào.
Chú của cô bé hộ khẩu Bắc Kinh, tên là Trương Kỷ. Tuy cùng họ với nhà cô bé nhưng đó là họ của cụ tổ nuôi. Chú của cô bé cũng kế thừa gia sản của cụ tổ nuôi ở Bắc Kinh, đáng giá nhiều tiền. Nghe cô bé , chú của cô bé vô cùng giàu , ít nhất cũng trăm triệu. Một chú giàu như thế mà bây giờ vẫn độc . Cô bé thực sự hiểu, mấy cô gái đúng là mắt để nữa!
Phải xông như hổ đói mới chứ?
Cho dù vì tiền tài của chú , thì cũng vì vẻ điển trai chứ!
Về nhà mới , thằng em trai nghịch ngợm chạy lên núi chơi , ở nhà, vì mới đón cô bé .
Bà nội của cô bé trông vẫn còn trẻ trung, dấu hiệu tuổi tác. Ông nội cũng , vẫn còn tráng kiện. Quả là xứng đôi lứa với bà nội.
Cô bé khẽ hỏi bà nội, chú yêu ?
Bà nội cũng thở dài rầu rĩ : "Cái thằng nhóc đó nào chịu yêu đương gì, nó là độc sống tự do tự tại bao, thích thì . À đúng , nửa tháng nữa nó còn nước ngoài du lịch nữa đấy."
"Nước ngoài? Chú tiếng Anh ạ?" Quý Khê ngạc nhiên hỏi. "Chú của cháu đương nhiên , trình độ tiếng Anh của chú còn giỏi hơn cả bố cháu nhiều." Bà nội đáp.
Quý Khê vô cùng kinh ngạc. Tiếng Anh của bố cô bé vô cùng "xịn xò" , chuyện với nước ngoài gặp chút trở ngại nào, vô cùng lưu loát.
Chú của cô bé còn giỏi hơn cả bố ư?
"Chú của cháu mời hẳn mấy giáo viên nước ngoài về dạy riêng mà, ngày xưa bố cháu tự học, kém hơn nó cũng là chuyện dễ hiểu thôi." Bà nội .