Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 672: Người không biết xấu hổ, vô địch thiên hạ
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:34:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng chín rưỡi tối ngày cuối năm, mấy chị em dâu nhà Tô Đan Hồng liền kéo về nhà cô để uống tổ yến.
Về phần đám đàn ông trong nhà, họ vẫn còn ở nhà cũ, bọn nhỏ ăn mặc ấm áp chơi bên ngoài, Tô Đan Hồng cũng chẳng quản nổi. Đến cả Hiểu Trân, Hiểu Ngọc cũng ngoài với Yên Nhi.
Tiểu Cát Cát thì ông Trương ôm ấp, vẫn ở nhà cũ.
Đêm nay, món tổ yến chưng táo đỏ quả thực chuẩn riêng cho ba chị em dâu, mỗi một chén.
Tổ yến chưng táo đỏ, thêm chút đường phèn, thật sự uống ngon. Một chén nhiều lắm, nhưng mấy Vân Lệ Lệ uống xong ai nấy đều tấm tắc khen, vô cùng thỏa mãn.
" hổ danh là của hiếm, chị ăn mà ngon nuốt cả lưỡi luôn đây." Quý Mẫu Đan nhịn thốt lên.
" là uống ngon." Phùng Phương Phương cũng gật gù.
"Chờ em kiếm tiền, đến lúc đó nhất định mua một ít về mà hưởng thụ." Vân Lệ Lệ . Nghe cô , Quý Mẫu Đan và Phùng Phương Phương đều khỏi chút ngưỡng mộ.
Phùng Phương Phương thì khỏi , nhà cửa còn xây cất , trong bốn nhà thì điều kiện của nhà cô là kém nhất, chẳng gì đáng để khoe khoang. Đều là do năm đó hợp tác ăn với Quý Vân Vân mà mất trắng vốn liếng, nếu thì đến nỗi như .
Phải rằng, lúc nhà cửa chẳng đắt đỏ là bao, nhưng hiện giờ, vài vạn đồng lót nền thì đừng mơ chuyện xây cất nhà cửa.
Điều kiện trong nhà Quý Mẫu Đan cũng khấm khá, nhưng cô quen tiết kiệm. Mặc dù trong nhà đều kiếm tiền, nhưng mà cô nỡ phung phí chứ? Ngược Vân Lệ Lệ, mắt đúng là chẳng cần lo nghĩ sâu xa.
Công việc của Quý Kiến Văn định, là giáo viên lão làng thâm niên, tiền lương tăng tới bảy trăm, sắp đến tám trăm đồng, cao hơn các giáo viên khác cả trăm đồng.
Mà việc kinh doanh của cửa hàng cô cũng định, năm nay tính bình quân, mỗi tháng một ngàn đồng lợi nhuận thuần.
Trong nhà chỉ một đứa con gái là Yên Nhi, con gái một. Nhà cửa mua từ lâu, bây giờ nhà cũ, nhanh phá xây . Đến lúc đó thể đổi một căn nhà lớn hơn. Cuộc sống như thật chẳng còn gì để chê.
Bây giờ hai vợ chồng chỉ cần lo cho Yên Nhi ăn học. Nếu chút tham vọng thì lên kế hoạch tích góp mua cho con gái một căn nhà, con gái lấy chồng cũng đủ tự tin. Nếu tham vọng lớn thì vẫn sống thoải mái.
Chuyện tiêu mấy ngàn đồng để mua tổ yến ăn , đúng là thể nghĩ tới.
mà cứ để họ cứ việc nghĩ, còn Tô Đan Hồng giữ để tự hưởng thụ.
Tổng cộng hai hộp mang đến. Một hộp để cho ông Trương sang năm thị trấn, một hộp cô giữ ăn, chờ cô qua đây, cũng cho bà cụ một chút để nếm thử.
Tối đó lúc bọn nhỏ trở về, Tô Đan Hồng liền mang canh cá diếc nấu xong sang, thả đó chút đường phèn, uống khá ngon, hương vị tuyệt.
Uống xong đánh răng, đó cho bọn trẻ ngủ. Quý Kiến Quân uống một chén tổ yến Tô Đan Hồng để cho , và thật sự tận hưởng.
Nếu là đây, Quý Kiến Quân chắc chắn sẽ nỡ uống thứ như thế , nhưng hiện giờ con càng ngày càng cách chăm sóc bản hơn.
Món nào ngon mang về nhà, đều vui vẻ thưởng thức.
Giao thừa năm nay cũng náo nhiệt, nhưng chính bởi vì nhiều tiền hơn mà sòng bạc trong thôn càng trở nên xa hoa, lãng phí hơn hẳn.
Rất nhiều lấy tiền chơi, là những xấp tiền dày cộp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-672-nguoi-khong-biet-xau-ho-vo-dich-thien-ha.html.]
"Mấy , thấy thằng nhóc họ Vương tiền nó móc chắc hơn ngàn đồng, chơi mấy ván thua mà trông nó hề đau lòng chút nào. Có nhà họ Vương năm ngoái ăn khấm khá lắm nhỉ?"
"Ai , năm nay nhà họ Vương ăn lời, còn xây hai căn nhà lầu, thế là hai em nhà đó sẽ trực tiếp chia nhà luôn."
"Một lão nhặt ve chai như ông Vương mà kiếm nhiều tiền thế cơ ư?"
"Anh , nhặt ve chai là ngành ăn phát đạt ghê gớm đấy!"
Tựu chung , chuyện nhà họ Vương phát đạt lan truyền khắp thôn. Mà nhà họ Vương cũng quả thật xây hai căn nhà lầu, mỗi căn hai tầng, nhưng tính cả đồ đạc sắm sửa trong nhà thì mỗi căn cũng ngót nghét sáu vạn đồng trở lên.
Hai căn là mười hai vạn.
Nhà họ Vương đúng là ăn phát đạt thật đấy!
Tin tức nhà họ Vương phát đạt còn truyền hai ngày, một tin tức mờ ám khác truyền .
Chính là cả nhà họ Vương vợ, cũng chính là kẻ sòng bạc tay phóng khoáng hơn ngàn đồng đó, tằng tịu với con dâu nhà họ Hà.
Người trong thôn truyền tai như thể tận mắt chứng kiến, thấy con trai út nhà họ Vương cứ lén lút chuyện mờ ám với vợ của Nhị Hà ở ngôi nhà hoang cuối thôn, thậm chí ngày nào hai cũng kéo đó. Vương Hi Khánh lấy vợ, vợ của Nhị Hà cũng tiếng tăm trong thôn. Hồi còn Từ Phượng Nha, điều giờ đây Từ Phượng Nha chẳng rõ mất dạng, hình như nhà họ Từ cũng chẳng lấy gì sốt ruột.
vợ của Nhị Hà vẫn ở trong thôn, thỉnh thoảng sẽ truyền một ít tai tiếng, ví dụ như chuyện quan hệ với Quý Viễn, dẫu chia tay vẫn còn vương vấn tơ tình, còn là loại c.h.ế.t hối cải nữa chứ.
Nhà họ Hà tuyên bố đuổi kẻ lẳng lơ ong bướm , nhưng mãi đến giờ vẫn đuổi .
Người con thứ nhà họ Hà khi tin cũng giận dữ, trở về chất vấn vợ của Nhị Hà, nhưng vợ của Nhị Hà nhất quyết chịu thừa nhận, cứ một mực ngày nào cũng ở nhà, nào ngoài bao giờ ?
Con dâu cả nhà họ Hà từ từ : "Ngày nào 3, 4 giờ chiều cũng thấy cô , ở nhà cái nỗi gì chứ!"
Nghe , Nhị Hà nổi trận lôi đình, liền tay đánh vợ . dám đối đầu với Vương Hi Khánh, gần đây nhà họ Vương tầm thường, mà Vương Hi Khánh cũng chẳng nhỏ con, dễ bắt nạt?
Dịp Tết năm nay, cùng với sự phát đạt của nhà họ Vương, chuyện mờ ám giữa Vương Hi Khánh và vợ của Nhị Hà cứ thế trôi qua, vốn dĩ tưởng rằng chuyện coi như êm xuôi.
mới đến Tết Nguyên Tiêu tin tức rằng vợ của Nhị Hà mang thai lan truyền, còn là tin cô mang thai đứa con của Vương Hi Khánh.
là chuyện đàm tiếu cứ thế râm ran, xôn xao khắp chốn, e rằng sẽ tức c.h.ế.t ông trưởng thôn đang đau đáu xây dựng làng thành một thôn kiểu mẫu cho mà xem! “Cuối cùng thì chuyện giải quyết thế nào ?” Tô Đan Hồng nhâm nhi chén chè trôi nước hỏi.
Mẹ Tô đối diện cô, tay cũng đang bưng chén chè trôi nước, đáp lời: “Còn giải quyết thế nào nữa, cho bụng vợ lớn tướng , đương nhiên bồi thường thiệt hại .”
“Nhà họ Hà khẳng định đứa bé con cháu nhà họ, là con của nhà họ Vương ư?” Tô Đan Hồng hỏi , ngón tay nhẹ nhàng khuấy chén chè.
“ đó, con Hà Nhị lâu nó chẳng động chạm gì đến vợ, tính toán thời gian, chẳng là chuyện xảy từ dịp Tết đó ? Mẹ Tô bĩu môi, đoạn tiếp: “ là hổ, cái loại như nên đuổi , đỡ ở trong thôn mà bẩn danh tiếng của làng!” Con rể bà dốc sức xây dựng danh tiếng cho thôn, mà đám sâu mọt hư hỏng cứ cố tình phá hoại bộ mặt của làng, đúng là một lũ rận rệp!
“Người như mụ vợ Hà Nhị, mà đuổi chứ.” Tô Đan Hồng khẽ thở dài.
Người sống bằng mặt, cây sống bằng da, kẻ hổ là vô địch thiên hạ, câu chắc hẳn là để chỉ những như mụ vợ Hà Nhị.