Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 671: Ăn tổ yến
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:34:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chân Miêu Hồng ở thôn hai ngày, quãng thời gian thật nhẹ nhõm, thoải mái.
Đặc biệt là tay nghề nấu nướng của Tô Đan Hồng, chị ăn ngon đến mức chán. Món sủi cảo nhân thịt heo rau cần, chấm với chút dầu mè, mà chị ăn đến mức tấm tắc khen ngớt. Lại còn món thịt heo xào tương hột, ăn kèm với màn thầu khoai môn. Tô Đan Hồng còn dùng cá thác lác mà chị mang đến nấu canh, quả là một món ngon tuyệt vời.
Về phần Quách Hoài Thân, thằng bé cả ngày ở trại nuôi ngựa, theo Quý Nhung học cưỡi ngựa.
Quý Nhung điều khiển ngựa thuần thục, nhưng Quách Hoài Thân vẫn thành thạo, nên thằng bé cứ miệt mài luyện tập, hề mệt.
"Dì dượng, sang năm khi cửa hàng vắng khách, cháu sẽ đến nữa!" Quách Hoài Thân . Lần đến đây cũng , cũng , cứ cảm thấy thời gian trôi nhanh quá, chớp mắt hết hai ngày.
"Được thôi, nếu sang năm cháu mà lười thì cháu cứ tự đến đây." Tô Đan Hồng với thằng bé.
Lúc hai con trở về, Tô Đan Hồng chất đầy ắp một thùng đồ xe: nào sườn dê, thịt dê, thịt heo, xương sườn, thịt thủ, lòng dồi và mấy con gà sống, cùng vô vàn thứ khác, chất đầy lên xe.
Nếu cốp xe đủ chỗ, thì chất lên cả ghế , thế là để nhiều đồ.
Lúc hai con về đến nhà liền gọi Quách Đống Trụ giúp dỡ đồ. Vừa thấy một xe đầy ắp, Quách Đống Trụ cũng bất đắc dĩ: "Nhiều đồ thế , cả nhà ăn xuể đây?"
"Năm nay Hoài Thân ở nhà, thằng bé ăn khỏe như hùm, còn sợ nó ăn hết ?" Chân Miêu Hồng bực bội : "Mau giúp em , em học nhiều tay nghề nấu nướng từ Đan Hồng đấy, đảm bảo hai bố con ăn đến mức béo mập mạp. Còn hai đứa về thì cứ mặc kệ chúng nó!"
Tối đó, Chân Miêu Hồng nhiều món ăn thịnh soạn. Bởi vì là bữa cơm tất niên, đương nhiên tề tựu đủ đầy, mâm cao cỗ đầy mới đúng điệu. Bữa ăn thật sự khiến hai cha con Quách Đống Trụ và Quách Hoài Thân ăn uống no say.
"Món thịt đầu heo mà thơm ngon thế !" Quách Đống Trụ ăn xuýt xoa. "Đấy là lợn nhà dượng nuôi đấy ạ, thịt ngon ngọt hơn hẳn lợn nhà khác. Con ăn sủi cảo nhân thịt heo rau cần dì Đan Hồng , mà suýt nữa thì nuốt luôn cả đầu lưỡi." Quách Hoài Thân đáp lời.
"Thật là vô dụng, lớn tướng mà vẫn còn tơ tưởng mấy món ăn vặt ." Quách Đống Trụ trách móc.
"Cha ăn đồ ăn dì Đan Hồng nấu, con chẳng thèm chấp với cha. Dì Đan Hồng đại vài món mà cũng ngon bá cháy. Lần dì hấp bánh bao nhân khoai môn, cha xem, vốn ăn uống thanh đạm thế mà chén liền bốn cái một , còn ăn ít thịt nữa. Với cả canh cá thát lát cũng ngon tuyệt cú mèo, cứ kêu réo giảm béo suốt, con thấy khó mà , ăn no mới sức mà giảm béo chứ!" Quách Hoài Thân lý lẽ.
Cả nhà rộn ràng tiếng , cực kỳ náo nhiệt, nhưng Tết năm nay, con gái của hai trai trong nhà đều tăng ca, trở về.
Nhà họ Quách thế, nhà họ Quý cũng chẳng kém phần nào.
Năm nay, Quý Kiến Văn và Vân Lệ Lệ cũng đưa Yên Nhi về quê ăn Tết, còn Quý thì vẫn biệt tăm.
Tô Đan Hồng buồn hỏi han gì, chỉ Quý Mẫu Đan là tò mò hỏi: "Các em về, về chung với các em?”
"Ý của bọn em thì ai mà quản chứ." Vân Lệ Lệ , tình hình thực tế là chồng cô sang ăn Tết với thằng cháu ngoại, đương nhiên lo ai ở cùng, nhưng cô sẽ điều đó.
Chỉ là cô thì nghĩa là khác , ví dụ như Phùng Phương Phương đây.
"Chị thấy là bà sang ăn Tết cùng với thằng cháu ngoại chứ gì?" Phùng Phương Phương hừ lạnh . Trong thôn ít từng qua thành phố Giang Thủy buôn bán, về ăn Tết cũng tiện miệng nhắc đến đôi ba câu khi chuyện trò với Phùng Phương Phương. Họ kể rằng, Quý thường xuyên sang đó chăm sóc Vân Hạo, nào là đưa thằng bé mua đồ ăn, nào là dắt nó tản bộ đủ kiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-671-an-to-yen.html.]
Họ thấy, thế là về nhà kể lể. Mà Quý trở về, tám chín phần mười là ở bên đó với thằng cháu ngoại trai lai lịch rõ ràng !
"Sao thế, chẳng lẽ chị dâu cả còn mong về ?" Vân Lệ Lệ nhàn nhạt .
"Đương nhiên mong bà về , chị chỉ hỏi một chút, xem mỗi tháng bà tiêu nhiều tiền như thôi!" Quý Mẫu Đan hừ . Mãi đến giờ, cô và Phùng Phương Phương vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện hàng tháng đều đặn gửi cho Quý năm mươi đồng tiền sinh hoạt phí.
Mỗi tháng năm mươi đồng, thì nhiều lắm, nhưng tính một năm là sáu trăm, cũng hề ít !
"Bất kể là tiêu , mỗi nhà các chị đóng góp năm mươi đồng thì cũng chẳng đáng là bao." Vân Lệ Lệ liếc hai họ một cái, . Vốn dĩ cô nhắc đến việc , nhưng hiện giờ hai họ còn hằn học ngang ngược đến , thì cô thể nào chịu đựng nữa! "Cái gì gọi là chẳng đáng là bao, mỗi tháng mất đứt năm mươi đồng, còn bao nhiêu nữa? Vả cô em út còn đưa ba trăm đồng, tổng cộng là bốn trăm đấy!" Quý Mẫu Đan .
"Tiền sinh hoạt một tháng của Tiểu Đông cũng chỉ ba trăm năm mươi đồng thôi đấy." Phùng Phương Phương lạnh nhạt : "Lệ Lệ, em luôn bảo lấy tiền trợ cấp của mấy chị để phụ giúp nhà cửa bên em, cho nên bà mới kêu đủ dùng mãi ?” "Chị dâu cả, chị năng kiểu gì thế, bây giờ mỗi tháng nhà em đều cho hai trăm đồng đấy!" Vân Lệ Lệ trực tiếp sầm mặt .
"Hai trăm đồng cũng nhiều lắm, trong đó bao gồm sinh hoạt phí của em, cô em út và Yên Nhi." Quý Mẫu Đan hừ mũi . "Được , bớt tranh cãi . Đã là thời buổi nào , còn vì một hai trăm đồng mà ầm ĩ khiến ngày Tết đều bực bội thế ?" Tô Đan Hồng lên tiếng ngăn .
Đối với Tô Đan Hồng mà , tiền đó chẳng đáng là bao. Mặc dù suy nghĩ như thế thì quả thật phù hợp với tình nghĩa gia đình, nhưng Quý về ăn Tết, trong lòng cô cũng mừng thầm.
"Nhà em chưng tổ yến, là chị của em mang từ thành phố Đại Học đến, lát nữa các chị cũng qua uống một bát ." Tô Đan Hồng .
"Tổ yến ư?" Đến ánh mắt Vân Lệ Lệ cũng sáng rực lên, đừng gì đến Quý Mẫu Đan và Phùng Phương Phương.
"Ừm, bây giờ bên đó mở một cửa hàng dinh dưỡng cao cấp, tổ yến chưng, bóng cá, và đủ thứ cao lương mỹ vị khác đều . Nếu ăn thì cứ với em một tiếng, em lấy giá gốc cho ." Tô Đan Hồng .
"Chị dâu ba phần vốn trong cửa hàng đó ?" Vân Lệ Lệ hỏi.
"Có chứ." Tô Đan Hồng gật đầu khẳng định.
"Thế thì tổ yến gì đó, chẳng em ăn bao nhiêu cũng ?" Quý Mẫu Đan đầy vẻ hâm mộ .
Trước mấy chị em dâu thì Vân Lệ Lệ nhất, dạy học ở thành phố Giang Thủy, nở mày nở mặt, là con dâu thành phố, trông thật phong thái. Hiện giờ Tô Đan Hồng vượt xa họ một đoạn dài.
Đến thứ cao sang như mà cũng thể ăn tùy thích .
"Ăn thỏa thích ư? Phải đưa tiền chứ, cái đó đắt lắm. Một hộp như hơn ba ngàn tệ lận. Hiếm khi tề tựu đông đủ thế , em mới lôi chưng một ít đãi khách." Tô Đan Hồng .
"Vẫn là chị dâu ba hào phóng nhất." Vân Lệ Lệ nịnh.
"Muốn đến chuyện hào phóng, trong chị em thì ai mà bì với Đan Hồng chứ." Phùng Phương Phương cũng góp lời.
Quý Mẫu Đan cũng tiếc lời nịnh nọt vài câu. Dù tối nay ăn tổ yến, mấy lời dễ một chút thì thiệt thòi gì .