Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 669: Chữ hiếu
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:34:52
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Này, chồng xem lời kìa, đến lúc đó phần của cha chẳng sẽ cho ? Một phần nhiều như , cũng ăn hết. Nhà chúng con bên một nhà ba , tất cả đều đang tuổi ăn tuổi lớn, đem chút gì sang thì thôi, còn dám đến hỏi xem con cho cái gì ?” Quý Kiến Hà còn kịp lên tiếng, Tô Quyên lập tức chen .
“Không chuyện với con, con xen gì!” Bác gái Lý quát mắng.
Đối với Tô Quyên, giờ xé toạc mặt mũi , tất nhiên chẳng cần nể nang gì nữa.
“Mẹ tới đòi đồ nhà con, con thể xen chứ? Con cho , nếu ngại đủ ăn, thì tự ngoài mà mua! Mỗi tháng cha cũng cho hai trăm đồng tiền chi phí sinh hoạt, như là quá đủ !” Tô Quyên hừ lạnh .
Bác gái Lý khách khí, thì cô cũng chẳng khách khí gì. Quan hệ chồng nàng dâu của họ trong thôn cũng nổi tiếng là tệ bạc.
“Hơn nữa cũng chỉ cha, cả bên cũng cho một trăm đồng một tháng, cộng là ba trăm đồng tiền! Một tháng ba trăm đồng chỉ một dùng, sợ no đến c.h.ế.t mà còn dám vác mặt đến đòi đồ nhà con!” Tô Quyên mắng.
Quý Kiến Xuyên bên mỗi tháng cũng cho một trăm đồng tiền phụng dưỡng, bởi đó bác gái Lý đòi đến ăn chực trong nhà , nhưng Quý Kiến Xuyên nhất quyết chịu. Tính cách rõ hơn ai hết, mà vợ là hiền lành thật thà, nếu cứ thế sang ở, thì trong nhà còn ngày nào yên ? Cho nên Quý Kiến Xuyên thà chấp nhận chi nhiều tiền cũng để bà đến sống cùng. Mỗi tháng bây giờ đều cho bà một trăm đồng tiền.
Số tiền thực sự ít. Hơn nữa cả Quý cho hai trăm đồng, tổng cộng hơn ba trăm đồng. Đây thực sự là ít, đặc biệt là ở nông thôn thứ đều tương đối rẻ. Một ăn uống, một tháng chỉ cần hai trăm đồng thể sống sung túc.
Mà sự thật cũng là như thế, những năm gần đây bác gái Lý cũng thật là béo lên trông thấy.
“Cô cái gì, cái đồ con ch.ó cái nhà cô, đẻ trứng vàng còn sinh cái thứ con gái tốn tiền thì thôi , quanh năm suốt tháng chẳng đem biếu cái gì! Cô độc ác như ? Cô cuối cùng hiểu thế nào là hiếu thảo ? Cô như , cũng sợ con gái cô cũng học theo cái thói của cô !” Bác gái Lý mắng.
“Con gái con học theo cũng chẳng cần bận tâm. Dù con cũng cái loại thất đức, phẩm hạnh như là . Anh ba bình thường cũng giúp ít, thấy tiện còn vác nước giúp , đến quà Tết cũng biếu một phần, khi mổ lợn cũng chẳng bao giờ quên phần của . Cuối cùng như thế nào? Vậy mà năm bảy lượt bịa chuyện ba, vu khống vong ơn bội nghĩa! Mẹ cút ngay cho con, tránh xa nhà con một chút, đừng để cái vận đen của lây sang nhà con!” Tô Quyên mắng.
“Anh cứ thế dung túng cho con vợ giày xéo ruột của như ?” Bác gái Lý tức giận đến run rẩy, run run chỉ Quý Kiến Hà.
“Mẹ chuyện gì thì cứ yên về nhà mà đợi , đừng lượn lờ ở đây nữa. Đã đủ ăn đủ mặc , còn gì nữa?” Quý Kiến Hà nhíu mày .
Mặc dù lời vợ quá đáng, nhưng cũng chẳng việc gì mà cứ thích gây chuyện. Mẹ thử xem, đang yên đang lành, thiếu cơm thiếu gạo , việc gì cứ vác mặt đến đây đòi, ăn nhiều như mà hết .
“Vong ơn bội nghĩa, cái thứ vong ơn bội nghĩa nhà !” Bác gái Lý mắng: “Nhớ đây cái chân công việc của , cũng là nhờ Kiến Quân nể mặt , lúc đó mới chịu cấp cho . Bây giờ báo đáp thế ? Nếu mở lời với Kiến Quân, cả nhà các thể yên như ngày hôm nay chắc?”
“Mẹ thật đúng là vơ công trạng . Kiến Hà nhà con một chân công việc như , đều là nhờ ba giúp đỡ trong nhà. Mẹ xem mấy em nhà họ Dương kìa, họ cũng ăn , chẳng lẽ để em trong nhà chờ c.h.ế.t ?” Tô Quyên hừ lạnh .
“Không chuyện với cô nữa!” Bác gái Lý hận thể xông lên xé nát miệng cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-669-chu-hieu.html.]
“Con cũng chẳng thèm chuyện với cái bà già đanh đá như . Từ đến thì cút nhanh về đó , thấy là thấy phiền , cái đồ hổ!” Tô Quyên cũng mắng.
Bác gái Lý tới cửa, cuối cùng cũng chẳng vớt vát lời lẽ nào. Sau đó bà liền mò sang nhà Quý Kiến Xuyên. Quý Kiến Xuyên lúc cũng ở nhà, thấy bà đến cũng nhíu mày.
Bác gái Lý một phen nước mũi nước mắt, bắt đầu than vãn con trai út Quý Kiến Hà hiếu thảo, còn mắng chửi Tô Quyên té tát.
“Uổng công nuôi Kiến Hà lớn ngần , giờ nó con Tô Quyên xúi giục, trong mắt nó còn ? Kiến Xuyên , chỉ thể trông cậy con thôi!” Câu cuối cùng mới thật sự là điều Bác gái Lý .
Bao nhiêu năm qua, Bác gái Lý cũng , vẫn là con trai thứ hai (Kiến Xuyên) là nhất ( con trai cả mất sớm, Kiến Xuyên hàng thứ hai trong các con còn sống). Sau việc dưỡng lão, chắc chắn sẽ trông cậy thằng con thứ hai .
Mấy năm thiên vị thằng con út, quan hệ với Kiến Xuyên tệ. Giờ đây, bà tính bù đắp cho con trai thứ hai, suy cho cùng các cháu nội cũng lớn cả, cũng thể cho bà an hưởng tuổi già, bà cũng chẳng cần đỡ đần chuyện dọn phân lau nước tiểu nữa.
“Mẹ gì , chuyện dưỡng lão phân công rõ ràng . Chúng con phụng dưỡng cha, còn thì Kiến Hà và em dâu nuôi.” Quý Kiến Xuyên nhàn nhạt .
“Chẳng lẽ ngay cả Kiến Xuyên con cũng mang tiếng bất hiếu ?” Bác gái Lý giận tím mặt mà .
"Mỗi tháng con đều gửi một trăm đồng tiền sinh hoạt phí, nếu ngần vẫn cho là bất hiếu, thì cứ để thiên hạ trong thôn gì thì !" Quý Kiến Xuyên , giọng đầy kiên quyết.
Thật tình mà , tấm lòng Kiến Xuyên dành cho vơi cạn nhiều lắm. Anh kết hôn riêng, chẳng nhận chút trợ giúp nào từ , mấy đứa con cũng là hai vợ chồng chắt chiu từng bữa mà nuôi nấng. Mấy năm cuộc sống ngặt nghèo, trong nhà đến bát cháo cũng chẳng đủ ăn. Chuyện cũ qua cũng thôi nhắc , suy cho cùng ai mà chẳng từng nếm trải cơ cực như ? Thế nhưng, những chuyện xảy gần đây càng khiến thêm phần thất vọng, tủi hờn.
Để giữ sự yên ấm cho mái nhà của , Quý Kiến Xuyên quyết thì bao giờ chịu lùi bước.
"Hay là, đón sang bên ở luôn cho tiện?" Sau khi bà Lý về, A Mai khẽ thở dài, cất lời.
"Em đừng lo chuyện bao đồng nữa. Sau chúng vẫn thể phụng dưỡng , nhưng tuyệt đối thể để dọn sang đây ở. Nhà cũ bên vẫn còn chán." Quý Kiến Xuyên vợ mềm lòng, vội trấn an. A Mai lặng lẽ đáp.
"Vả , em cũng đừng lén lút sang với gì. Mẹ mà chuyển về đây, thì e rằng nhà chẳng còn ngày nào yên nữa . Đến lúc đó, thành tích học tập của mấy đứa nhỏ sẽ ảnh hưởng, còn em ở ký túc xá bên chắc gì chuyên tâm ." Quý Kiến Xuyên tiếp lời.
Nhờ đồng lương của vợ, giờ đây gia cảnh nhà định hơn nhiều. Dù trong nhà mấy đứa con đang tuổi ăn học, vẫn đủ sức gánh vác.
Ấy mới thấy, công việc quan trọng đến nhường nào. Học phí mỗi kỳ của mấy đứa trẻ ngốn hết mấy trăm bạc, hỏi một nhà mấy miệng ăn mà vắt kiệt sức lực? May mắn , giờ đây vợ cũng công việc định, thu nhập hàng tháng của cả hai vợ chồng cộng cũng ngót nghét nghìn bạc. Lại chẳng chi tiêu gì nhiều nhặn, trong nhà còn mấy sào ruộng, trồng thêm rau màu, hoa lợi. Tất cả đều do hai vợ chồng tranh thủ thời gian rảnh rỗi giờ mà chăm sóc.
Dù quản lý chu đáo, nên thu hoạch cũng chỉ ở mức bình thường, nhưng dẫu còn hơn .