Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 661

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mang thai ba tháng . Về phía Tô Đan Hồng, ngày thứ ba nhận tổ yến mà Chân Miêu Hồng gửi về. Chân Miêu Hồng cũng gọi điện thoại tới. "Cửa hàng trang hoàng xong xuôi, hàng hóa cũng bày lên kệ . Em và Kiến Quân xem khi nào thời gian thì ghé qua mà xem thử nhé." Chân Miêu Hồng rạng rỡ . "Tổ yến chị cứ ghi nợ cho em. Đến lúc thanh toán, sẽ khấu trừ ." Tô Đan Hồng bằng lòng, tiếp. "Cái là chị biếu em, cần ghi sổ sách gì cả. Sau nếu ăn thì mới tính tiền. Ngày mai cửa hàng sẽ chính thức khai trương, em gọi Kiến Quân đến xem một chút ?" Chân Miêu Hồng hỏi.

"Chị cứ liệu mà . Kiến Quân hiện giờ đang bận rộn trại nuôi ngựa bên . Anh san bằng mặt tường cũ, xây hàng rào bao quanh mấy mảnh đất ." Tô Đan Hồng giải thích.

Lần khi Chân Miêu Hồng đến đây, Tô Đan Hồng cũng đưa cô cưỡi ngựa, cũng từng chỉ cho cô xem, cho nên cô là nơi nào. "Mấy mảnh đất đúng là thích hợp, phá tường xây vây quanh cả mấy mảnh đất thì trại nuôi ngựa thể rộng mở hơn. Được , em cứ bảo Kiến Quân bận bịu , năm ngoái chị đưa thằng bé Hoài Thần đến chỗ em chơi một chuyến, chị đưa thằng bé nhập hàng, nhưng nó cứ nằng nặc đòi qua chỗ dì Đan Hồng chơi đây ." Chân Miêu Hồng .

"Sao bảo Hoài Thần , thằng bé ?" Tô Đan Hồng hỏi.

"Thay đổi công việc , đó chia tay với bạn gái của nó, ở bên cũng thể ở nữa." Chân Miêu Hồng đáp. "Chia tay? Em thấy bộ dạng của Hoài Thần hình như còn lòng cô gái mà, chia tay ?" Tô Đan Hồng kinh ngạc hỏi.

"Cô gái qua mờ ám với cái ông giám đốc bộ môn của cô . Em chứ mấy cô gái bây giờ nông nỗi chứ? Chị Hoài Thần đó nó mù mắt mà coi trọng thứ của nợ , cái ông giám đốc bộ môn của cô ba mươi mấy tuổi ." Chân Miêu Hồng .

Điều mà Chân Miêu Hồng chính là, cô còn đoán chắc con trai cắm sừng, e rằng còn lâu mà thằng bé chẳng hề .

Vốn dĩ Hoài Thần vốn vẫn , nhưng chính con gái cô gọi điện về kể, vì ở chung nên nó mới rõ mồn một.

Vì thế cô kéo Quách Hoài Thần trở về, lúc đầu thằng bé cứ nhất định đòi ở việc, cô cũng chẳng vạch trần gì. Lần từ phía Nam trở về, thằng bé thẳng thắn, dẫn dắt, lúc mới tình hình thực tế. "Để Hoài Thần trải đời nhiều một chút cũng , con trai va vấp nhiều một chút cũng , hiện tại tuổi còn trẻ, chịu đựng ." Tô Đan Hồng . "Chị cũng nó như , nhưng thằng nhóc bây giờ nghĩ thông , ngoài nữa mà chỉ trông coi ở cửa hàng." Chân Miêu Hồng đáp. "Như cũng , chờ thằng bé riêng ăn thì đến lúc đó chúng sẽ rút lui để thằng bé tự xoay sở." Tô Đan Hồng .

"Cho nó kinh doanh chứ, nếu ăn thì tự , đây là của hai chúng , nó cùng lắm cũng chỉ là công thôi, đời nào giao cho nó." Chân Miêu Hồng khẳng định. Tô Đan Hồng : "Bây giờ cửa hàng Hoài Thần coi sóc thì cũng yên tâm thôi." "Ừm, cửa hàng chắc chắn sẽ ăn thôi, thêm cả nó và hai khác, cửa hàng chỉ cần ba là đủ ." Chân Miêu Hồng : "Chị thể ung dung đánh mạt chược ." Tô Đan Hồng và cô hàn huyên một hồi, lúc mới tắt điện thoại.

"Tức phụ, chúng cần mua một chiếc điện thoại bàn ?" Khi cô trở về, Quý Kiến Quân hỏi.

"Không cần ." Tô Đan Hồng từ chối.

Bây giờ đều nhà văn hóa bên gọi điện thoại hoặc nhận điện thoại, đều trả tiền, nhưng mỗi đáng là bao chứ?

Nếu nhà mua một chiếc điện thoại, thì mỗi tháng tiền phí thôi tốn bao nhiêu ? Hơn nữa nếu trong thôn kéo đến gọi điện, nhận điện thoại, thì nhà cửa còn yên tĩnh nữa ?

Chừng nào đại đa trong thôn sắm điện thoại, thì Tô Đan Hồng nhất quyết đồng ý sắm điện thoại cho nhà .

Còn về khoản chi tiêu nghìn đồng mỗi tháng đó thì cô cũng chẳng thấm , hiện giờ việc kinh doanh của nhà cô định, khi tổng kết các khoản thu nhập, trừ chi phí trả lương, lợi nhuận ròng mỗi tháng cũng rơi bốn mươi nghìn đồng, mùa ăn khấm khá còn thể lên tới năm mươi nghìn đồng.

Cho nên về khoản chi tiêu của gia đình thì cũng vấn đề đáng ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-661.html.]

chủ yếu chính là suy xét đến nhà yên tĩnh, thanh bình , Tô Đan Hồng để nhà cửa xáo động.

Thật những nhà khác cũng cằn nhằn, nhưng Tô Đan Hồng than vãn rằng, hiện giờ trẻ con đông đúc thế , tiền lương nhiều đến , giảm khoản nào thì khoản đó.

Mà thôi, điều cô cũng là thực tế là .

Bây giờ mấy đứa nhỏ đang tuổi ăn tuổi học, mấy đứa bé còn đang b.ú sữa bột, tất thảy khoản chi cho chúng, chỗ nào chẳng bỏ tiền chứ?

Trước đó cho ông Trương mỗi tháng năm trăm đồng, hiện giờ mỗi tháng tăng lên một nghìn đồng, bởi vì hiện giờ giá cả hàng hóa leo thang quá chóng vánh.

Bên Quý bắt đầu từ tháng , cũng tăng lên ba trăm đồng mỗi tháng, là do Quý Kiến Quân tự nguyện tăng. Ba trăm đồng, cũng đủ cho bà chi tiêu sinh hoạt, Tô Đan Hồng cũng ý kiến, nhưng còn hai cô Đan Phùng và Phương Phương bên nhà Quý thì vẫn chỉ là năm mươi đồng. Dù chỉ là như thì hai cũng ý kiến nhỏ, chỉ là Quý Kiến Quân trấn giữ nên bọn họ cũng dám tới mức quá đáng mà thôi. lưng thì họ vẫn về Quý ít.

"Thời tiết ngày càng se lạnh, Hiểu Ngọc, cháu cần mặc ấm thêm một chút, chiếc áo bông năm ngoái năm nay liệu còn mặc ?" Tô Đan Hồng hỏi. Mới đó mà đến cuối tháng 10 âm lịch, thực sự là nhanh, chỉ chớp mắt cửa ải cuối năm cũng sắp đến, sáng hôm nay mặt đất sương. "Có thể mặc ạ, ấm vô cùng, thím ba đừng bận tâm mua quần áo cho cháu gì." Hiểu Ngọc .

Năm ngoái thím ba cũng mua cho cháu một chiếc áo bông, ấm vô cùng, nhưng năm ngoái cháu cứ mãi bận lòng chuyện riêng, thím ba mua áo bông mà cháu còn chẳng đến lời cảm ơn, ngẫm ngẫm , thật sự là lẽ chút nào.

"Những thứ khác thì ? Tất với găng tay linh tinh ? Nếu thiếu cái gì thì một tiếng, mai thím thăm các em cháu, tiện thể cũng mua vài thứ." Tô Đan Hồng dặn dò. "Dạ , thím mua giúp hai đôi tất ạ." Hiểu Ngọc đáp lời.

Tô Đan Hồng gật đầu đồng ý. Sáng hôm , cô đưa Tiểu Cát Cát lên chiếc xe ba bánh, bon bon tiến về thị trấn.

Ở thị trấn, cô cũng gặp nhiều quen. Ghé tiệm của Trần Song Song một lát, cô liền ít tin tức mới.

"Đình Đình tin vui ?" Tô Đan Hồng mừng ngạc nhiên hỏi.

"Ừ, giờ cũng sắp đến ba tháng ." Trần Song Song đáp. " là tin vui thật! Hôm nay thím ghé qua vội vàng quá, chẳng mang theo quà cáp gì." Tô Đan Hồng ái ngại .

"Cần gì quà cáp chứ, chỉ cần em thời gian ghé thăm một chút, con bé và thằng Quý Phong vui lắm ." Trần Song Song xua tay. "Vậy thì em ghé thăm cháu nó một lát, chị cứ bận việc nhé." Tô Đan Hồng .

Sau đó, Tô Đan Hồng ghé qua chỗ Quý Phong. Bây giờ, cửa hàng đều do Quý Phong và Tống Đình cùng cáng đáng. Còn bà Quý Phong thì sớm cùng các bà cụ hàng xóm tụ tập chơi bài, tán gẫu chuyện nhà, cuộc sống của bà thật sự an nhàn. Đến bữa, bà mới trở về ăn cơm, giấc ngủ trưa, tiếp tục ngoài tìm bạn trò chuyện.

Với các bà cụ, đề tài để chuyện trò thì vĩnh viễn bao giờ thiếu. Bà Quý Phong cũng màng đến chuyện ăn của con cháu, để cho trẻ tuổi tự chủ.

Loading...