Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 647: Kiếp trước con cháu thưa thớt
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với cái thái độ lúc thì bận tâm, lúc vẻ coi thường của chồng, hồi Vân Lệ Lệ còn đôi khi cảm thấy khó xử, hoặc chút tự đắc. bây giờ thì cô căn bản chẳng còn bận tâm đến những suy nghĩ đó nữa.
Cô thẳng thừng: "Thưa , với Kiến Văn . Nếu Kiến Văn thấy hợp lý, con ý kiến gì hết, việc trong nhà đều do Kiến Văn quyền quyết định!"
Không cô Hiểu Ngọc sang đây giúp, thật tình mà , cửa hàng cô đang cần phụ tá. cô cho rằng Hiểu Ngọc ở quê là chút nào. Còn về những lời Quý nào là tìm nhà chồng ở thành phố Giang Thủy linh tinh, là chuyện Vân Lệ Lệ dám chắc, cũng chẳng dám nhận lời.
Quý Kiến Văn khẽ nhíu mày, cũng thấy khó chịu với những lời càm ràm của . Anh đáp: "Mẹ, đừng bận tâm quá nhiều nữa. Cứ để Hiểu Ngọc ở nhà là , ở nhà cũng yên tĩnh, chẳng hơn ?"
"Ở nhà yên tĩnh thì cái gì ho chứ? Thành phố Giang Thủy đông đúc nhộn nhịp, con bé qua đây mới thấy buồn tẻ. Mẹ mà rảnh rỗi thì còn thể đưa con bé ngoài phố dạo chơi một chút!" Mẹ Quý cãi , giọng đầy bất mãn.
"Anh ba sắp xếp thỏa , đừng lo lắng nhiều như nữa. Ngày mai Yên Nhi thi tháng, mau lo cho con bé chuyện thi cử thì hơn." Quý Kiến Văn tránh, cố gắng chuyển hướng câu chuyện. Đối với những suy nghĩ của , quả thực chẳng tài nào hiểu thấu.
Rõ ràng ở quê đang yên đang lành, thêm Hiểu Ngọc cũng quen với thím ba. Còn ở đây, con bé chẳng thiết gì với thím tư của nó, thích hợp để qua đây gì?
Nếu thật sự phù hợp, chắc chắn cũng chẳng đời nào ngăn cản.
Mẹ Quý con trai kiên quyết đồng ý, bà đành thở dài thườn thượt, lủi thủi phòng bếp nấu cơm.
Vân Lệ Lệ với Quý Kiến Văn: "Tư tưởng đó của vốn là chuyện muôn thuở , cứ luôn miệng cảm thấy chị dâu ba cho lắm. mà Kiến Văn , đừng để trong lòng gì. Hiện giờ đang ở chỗ chúng , sẽ gây phiền hà gì to tát cho gia đình ."
Quý Kiến Văn khẽ gật đầu, đáp: "Không để Hiểu Ngọc qua đây, mà con bé ở quê đang định ."
"Em mà." Vân Lệ Lệ nhẹ nhàng gật đầu.
Mẹ Quý vẫn cứ đồng tình. Một cô cháu gái Hiểu Ngọc ở độ tuổi , thể cứ chôn chân ở nông thôn mãi chứ? Hiện giờ bà cũng coi như mở mang tầm mắt , chợt nhớ đám thanh niên trí thức trong thôn ngày , vì cả đám đều cố gắng tìm cách để trở về thành phố. Đây căn bản là một trời một vực, thể nào so sánh . Đặc biệt là đối với trẻ tuổi bây giờ, ngoài thành phố lập nghiệp mới là nhất, ở quê căn bản chẳng đường ăn, cũng tương lai.
là chú ba của nó bây giờ ăn cũng tạm , nhưng hiện giờ thị trường tràn ngập gà và trứng gà, giá cả thì rẻ bèo, rẻ hơn nhiều so với trứng gà ở trại gà. E rằng chú ba nó sẽ khó ăn lắm. Mẹ Quý mực lo lắng, nhưng con trai thì chịu bà , con dâu chẳng dám mở lời, đương nhiên bà chỉ đành trút bầu tâm sự với cô con gái của .
Cứ mỗi đầu tháng, Quý Vân Vân đều qua đây ở chơi mấy ngày. Ngay ngày mồng một tháng mười , cô đến.
Khi bà Quý xách một rổ trứng gà sang nhà Vân Đại Hải, liền kể chuyện với cô .
"Con bé Hiểu Ngọc giờ còn học nữa, giữ ở nhà, yếu ớt như que củi khô. Cái đàn bà Tô Đan Hồng đúng là quá đáng, con bé còn bé tẹo bắt nó việc nặng nhọc, thế thì còn tương lai gì nữa chứ? Mẹ gọi Hiểu Ngọc đến cửa hàng của thím tư con giúp một tay, để mở mang tầm mắt, rèn luyện khả năng ăn . Sau nếu cơ hội đổi đời, nó cũng thể gả cho thành phố Giang Thùy ." Bà Quý đầy bụng bực tức than thở.
Bà thật tình cho rằng Hiểu Ngọc đến đó thì quả là một điều .
Giúp việc ở cửa hàng thím tư cũng quá bận rộn. Thím tư nó là học, hiểu chuyện, chắc chắn sẽ đối xử tệ bạc với nó. Hơn nữa, còn bà nội là bà đích nấu cơm cho ăn, như thế chẳng là sống sung sướng , tại chấp thuận cách sắp xếp của bà chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-647-kiep-truoc-con-chau-thua-thot.html.]
"Mẹ chuyện , con bé Hiểu Ngọc đó yểu mệnh, sống quá hai mươi tuổi ." Quý Vân Vân , vội vàng đáp lời: "Mẹ đừng gây phiền hà cho thím tư con. Đừng tưởng ý mà thành chuyện . Sau Quý Mẫu Đan thế nào cũng tìm thím tư mà bắt đền đấy!"
Bà Quý ngẩn : "Con là ý gì? Cái gì mà Hiểu Ngọc sống quá hai mươi tuổi?"
Quý Vân Vân bĩu môi. Đời , con bé Hiểu Ngọc đó chẳng sớm mất ?
Nói thêm, đời cô trọng sinh trở về, nhiều chuyện khác xa. Con cháu nhà họ Quý cũng đông đúc như bây giờ. Đầu tiên là Tô Đan Hồng. Đời chị chỉ sinh một con trai, chứ như bây giờ, đẻ liền tù tì bốn đứa con trai. là quá sức sinh đẻ!
Còn cháu trai cả Quý Tiểu Đông . Đời về cũng chẳng nên cơm cháo gì, gây chuyện tận cục cảnh sát, hình như bóc lịch sáu bảy năm trong tù. Đâu học đại học như bây giờ, mà hình như còn chẳng học hết cấp Ba, học xong cấp Hai bỏ học .
Sau đó là đến hai chị em Hiểu Trân, Hiểu Ngọc.
Hiểu Trân sống thì rõ lắm, nhưng hẳn cũng chẳng hạnh phúc gì, bởi vì Quý Mẫu Đan gả cho một ông già. Tiền lễ hỏi lên đến hơn hai vạn tệ. Đời ở cái thôn nhỏ nghèo đói , tiền lễ hỏi như quả là một gia tài lớn! Gả cho một kẻ như thế, Hiểu Trân thể hạnh phúc cho nổi.
Đời Hiểu Ngọc cũng Quý Mẫu Đan giữ , tìm ở rể. Nghe thím tư đời của cô qua, đó là một kẻ ham ăn biếng .
Mới mười tám tuổi, Hiểu Ngọc lấy chồng. Kẻ lười biếng nhà đến hai năm, Hiểu Ngọc còn kịp sinh con qua đời.
Cụ thể thì cô rõ, nhưng cô nhớ rõ ràng, nhà họ Quý mất hai cô con gái.
Một là Yên Nhi, một là Hiểu Ngọc.
Hiện giờ xem Yên Nhi lớn ngần , giống như đời . Hiểu Ngọc thế , chẳng khác gì đời .
"Vân Vân, con thể về cháu gái như chứ? Mặc dù hai với chị dâu hai con chẳng gì, nhưng Hiểu Ngọc vẫn là con cháu trong nhà họ Quý . Con thể trút hết nỗi tức giận của với hai và chị dâu hai lên đầu con bé Hiểu Ngọc !" Bà Quý ngừng phân trần.
Quý Vân Vân trấn tĩnh tinh thần, bực tức : "Mẹ nghĩ con nguyền rủa Hiểu Ngọc chắc? Đang yên đang lành, con nguyền rủa con bé gì?"
"Vậy con những lời như thế?" Bà Quý hỏi.
"Con từng xem bói cho nhà họ Quý. Thầy bói Hiểu Ngọc , e rằng qua nổi ngưỡng tuổi hai mươi. Thế nên, nếu Tô Đan Hồng thích nhúng tay chuyện phiền phức lớn thì cứ để chị nhúng tay . Mẹ cứ mặc kệ chị . Còn về thím tư bên thì thôi , khó lắm chị mới định , đừng mà đẩy quả b.o.m hẹn giờ đó sang đây!" Quý Vân Vân kiên quyết .
Không cách nào chuyện cô trải qua ở đời , cô đành tùy tiện bịa một lời thầy bói. "Lời thầy bói đó đáng tin ?" Bà Quý lập tức sốt ruột, vội vàng hỏi.
"Thầy bói đó con, Quý Vân Vân, thể bước chân cửa lớn nhà họ Lý, còn thể sống sung túc giàu . Mẹ xem, lời đó chuẩn ?" Quý Vân Vân . thấy sắc mặt tái nhợt , cô liền dịu giọng : " cũng quá đáng tin . Tóm cứ để con bé ở quê là , đừng đưa lên thành phố Giang Thùy gây phiền phức cho chú tư với thím tư."
"Không đưa nó lên đây cũng , nhưng chỉ mong thầy bói tính sai. Nhà con cháu đông đúc, lý gì mà xảy chuyện !" Bà Quý , xong liền bật dậy: "Không , về thu dọn một chút, chùa miếu thắp hương cầu an!"