Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 643: Khóc to
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hôm nay đến đây, còn qua thăm chị Hiểu Ngọc của các con nữa. Chị mấy giờ thì tự học xong?” Tô Đan Hồng hỏi.
“Chị Hiểu Ngọc thì đợi tan học là thể sang ạ.” Quý Kỳ đáp.
Đợi đến khi trường trung học phổ thông tan học, Quý Kiến Quân và Tô Đan Hồng bế Tiểu Cát Cát đến, bảo Quý Kỳ tìm. Chẳng mấy chốc, Hiểu Ngọc bước .
Vừa thấy cô bé, Tô Đan Hồng ngây một lúc. Cả gầy gò, xanh xao, nước da vàng vọt, tóc tai bù xù, trông chẳng giống chút nào với cô cháu gái mà cô vẫn ấn tượng.
Quý Kiến Quân cũng khẽ nhíu mày, gọi: “Hiểu Ngọc.”
“Chú ba, thím ba.” Hiểu Ngọc liếc họ một cái vội cúi đầu. Quần áo sờn cũ, cô bé trông vẻ gượng gạo, hơn nữa, bộ dạng còn toát lên vẻ tự ti.
“Hôm nay khó khăn lắm mới đến thị trấn , thím ghé thăm cháu. Hai bộ quần áo là thím tư cháu mua cho cháu đấy, thím còn mua thêm hai bộ cho Tiểu Cát nữa. Đôi giày là thím chọn, cũng chân cháu.” Tô Đan Hồng đưa cái túi cho cô bé, .
“Không cần ạ, cháu tự quần áo mặc .” Hiểu Ngọc giật , vội .
“Những bộ đều mua theo vóc của cháu đấy, lẽ nào cháu còn trả ?” Tô Đan Hồng đẩy túi đồ tay cô bé.
Hiểu Ngọc mím môi, đành cầm lấy. “Ăn uống thế nào mà gầy rộc cả thế ? Tối nay sang nhà bên ăn cơm , khỏi tự học buổi tối nữa.” Quý Kiến Quân nghiêm giọng .
“Ở trường cháu ăn uống cũng tươm tất mà, chú.” Hiểu Ngọc ấp úng đáp.
“Qua đó ăn cháu, hiếm khi thím và chú ba cháu mới đến đây mà.” Tô Đan Hồng : “Cháu mang quần áo lên cất xuống, thím ba và chú ba sẽ đợi cháu ở đây.”
Hiểu Ngọc ngập ngừng một lát, khẽ gật đầu.
Sau đó, cô bé nhờ bạn cùng phòng xin nghỉ, mới xuống lầu, cùng chú ba và thím ba về nhà.
“Thím Te Te cháu cũng chẳng chịu sang bên ông Trương ăn cơm bao giờ. Ngày , khi thằng Tiểu Đông nhà cháu học cấp ba, nó chẳng khách sáo chút nào. Bên mà gà hầm là nó tự động mò sang ăn, cháu thấy nó khỏe mạnh hơn ?” Tô Đan Hồng , giọng đầy ẩn ý.
Giờ đây, Quý Tiểu Đông là sinh viên đại học ở thành phố lớn, và đúng là nó khỏe mạnh, cao một mét tám mươi hai, vóc dáng chuẩn mực. Thân thể tuy gầy gò, nhưng tuyệt đối loại yếu ớt đến nỗi vững.
Điều cũng lẽ liên quan đến việc thời học cấp ba, nó thường xuyên sang nhà ăn cơm tẩm bổ.
Hiểu Ngọc vẫn cúi đầu, đáp lời.
Tô Đan Hồng tiếp lời: “Cháu cũng đừng quá chi li tính toán như gì, cần phân chia rạch ròi thế. Nếu cháu cảm thấy ngại khi ăn đồ của thím ba, thì khi nghỉ hè, cháu cứ về việc núi với chú ba cháu. Thằng Tiểu Đông nhà cháu cũng như đấy, cháu cứ theo nó là .”
Hiểu Ngọc vẫn im lặng, một lời.
Tô Đan Hồng cũng coi như hiểu vì thằng con thứ hai của chẳng thiết với cô chị họ . Cứ như chuyện với khúc gỗ .
“Thím ba cháu đang chuyện với cháu đấy.” Quý Kiến Quân nhắc nhở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-643-khoc-to.html.]
“Vâng.” Hiểu Ngọc cúi gằm mặt, chỉ khẽ đáp một tiếng. Quý Kiến Quân nhíu mày, Tô Đan Hồng liền cho một ánh mắt trấn an. Sau khi về đến nhà, ông Trương đang hầm gà.
Nồi gà hầm bổ dưỡng, thanh mát. Cứ mỗi cuối tuần, ông Trương hầm một con cho mấy em Quý Phúc tẩm bổ. Hương vị thơm lừng ngào ngạt khiến ngay cả Hiểu Ngọc cũng nhịn mà liếc về phía phòng bếp.
bữa tối thể ăn ngay . Tô Đan Hồng đưa mấy cái bánh đậu phộng cho Hiểu Ngọc lót , còn "tống cổ" Quý Kiến Quân pha sữa bột cho Tiểu Cát Cát.
“Giờ trưởng thành , cháu trở nên khách sáo với thím ba . Hồi còn bé, cháu với chị cháu thích sang bên chơi, khi thì giúp thím ba phơi quần áo, khi thì trông chừng Te Te chúng nó.” Tô Đan Hồng ôn tồn .
Quả thật, Hiểu Trân và Hiểu Ngọc cũng thường xuyên qua nhà giúp đỡ. Đương nhiên, đồ ăn thức uống trong nhà cô cũng chẳng tiếc gì mà chia sẻ với hai đứa.
Hiểu Ngọc mím môi, khẽ đáp: “Trước cháu còn nhỏ, hiểu chuyện, cứ tham ăn.”
“Nói gì chứ! Lẽ nào ăn một chút mà khiến thím ba cháu nghèo ? Thằng Tiểu Đông nhà cháu ăn khỏe gấp đôi hai chị em cháu cộng , mà thím ba bao giờ từ chối cho nó sang ăn cơm ?” Tô Đan Hồng trách yêu, giọng giận dỗi.
Hiểu Ngọc , cũng nhớ tới khi ăn cơm, Quý Tiểu Đông ăn nhiều, bởi vì khi đó đang ở độ tuổi lớn, đúng là ăn khỏe, ăn xong cuối cùng là thằng nhỏ, cơ bản cũng chẳng còn gì. Nhớ tới những việc , khóe miệng Hiểu Ngọc cũng khẽ nhếch lên, nhưng nhanh hạ xuống.
"Ở chung với bạn học trong ký túc xá ?" Tô Đan Hồng chuyển sang hỏi.
"Dạ." Hiểu Ngọc gật đầu. Tô Đan Hồng cũng nên như thế nào, hiện giờ tính cách con bé quả thực quá nặng nề, cô : "Cố gắng phương diện học tập cũng , nhưng cháu cũng cần ép quá sức. Sau ngoài, nhà chúng lo công việc. Dù việc như chị cháu, học tính toán, đến lúc đó trông nom sổ sách tiền bạc giúp chú ba cháu cũng , hiện tại bên đó đang thiếu ."
"Thật chăng?" Hiểu Ngọc sửng sốt, .
"Đương nhiên là thật, chẳng lẽ còn thể lừa cháu ." Tô Đan Hồng nghĩ thầm coi như tìm đề tài mà cháu cảm thấy hứng thú, .
"Chị cháu bên đó..." Hiểu Ngọc mấp máy môi, ngập ngừng .
"Chị cháu đang việc trong xưởng giày da, chỉ xưởng giày da , còn cả nhà máy mà ông Hà bên hợp tác với chú ba cháu. Bây giờ về mặt tài vụ đều là do chị cháu . Vốn dĩ chú ba cháu cũng điều con bé về nhà hỗ trợ, nhưng giờ thấy con bé như nên điều nữa, cho nên nhà thím bên còn thiếu ." Tô Đan Hồng .
" thành tích cháu ." Hiểu Ngọc cúi đầu .
"Những sổ sách của chú ba cháu cũng khó tính, trình độ văn hóa của thím như mà còn xem hiểu và tính , cháu là học sinh cấp ba, sợ gì mà ?" Tô Đan Hồng .
Trên mắt Hiểu Ngọc thực sự một chút vui vẻ: "Thím ba, cháu thật sự thể chứ?"
"Ừm, chẳng lẽ cháu học tiếp nữa?" Tô Đan Hồng hỏi.
"Không học nữa, thím ba, cháu học nhưng cháu sợ cháu gả cháu ngoài, cháu còn lấy chồng!" Hiểu Ngọc lập tức kìm nữa, cuối cùng bật nức nở. Tiếng bất ngờ đến mức, đừng là Tô Đan Hồng, cho dù là ông Trương trong phòng bếp và Quý Kiến Quân đang cho thằng Cát Cát uống sữa cũng đơ .
Tô Đan Hồng nhanh chóng ôm Hiểu Ngọc trong ngực, : "Đừng sợ đừng sợ, thím và chú ba cháu ở đây, dù là ruột của cháu cũng chẳng thể tùy tiện gả cháu . Cháu còn nhỏ, mà vội vàng gì, hơn nữa chị cháu còn lấy chồng, gì đến lượt cháu chứ!"
"Mẹ Đan , ngày thường chẳng những gì mặt Hiểu Ngọc mà khiến con bé sợ hãi đến thế! Thím ba cháu đúng, chú ba và thím ba cháu ở đây, dù là cha ruột cũng thể gả cháu . Nếu học nữa, thì về nhà một thời gian, đến nhà chú ở." Quý Kiến Quân bế Cát Cát đây, .
Thằng Cát Cát gan lì thật, dù thấy Hiểu Ngọc đang nức nở thảm thương đến thế mà nó vẫn cứ lầm lì ôm bình sữa tu ngon lành, như thể chuyện chẳng liên quan gì đến .