Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 639: Tiền sính lễ đáng sợ
Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh cho tiền lương cao như , đó chính là để họ thể kiếm sống đủ đầy, nên thiển cận vì cái lợi nhỏ. Mức lương cao đến hơn 600 đồng tiền, cho dù hiện giờ giá trứng gà tăng, dù nhà nuôi gà, nhưng bỏ ba bốn mươi đồng thì một tháng cũng mua đủ ăn uống no say, mỹ mãn cả tháng. Thì còn lý do gì để trộm cắp nữa?
Thật sự chẳng cần thiết .
Kỳ thật, dựa theo tiền lương mà Quý Kiến Quân đưa , thì thể chiêu mộ những việc phẩm chất hơn nhiều. cùng sống trong một thôn, là quen, cho nên vẫn tương đối giúp đỡ trong nhà. Bởi , cho dù sẽ chút rắc rối, nhưng cũng chờ rắc rối phát sinh thì mới . Trước mắt thì cứ tạm như . Đợt nghỉ hè , Quý Kiến Quân cất nhắc Hứa Ái Đảng lên vị trí quản lý. Hiện giờ hai quản lý, là Quý Hồng Quân và Hứa Ái Đảng.
Hai bọn họ cũng là theo Quý Kiến Quân từ những ngày đầu, nhiều năm như luôn thành việc. Cho nên việc cất nhắc hai họ quản lý thì chẳng ai dám dị nghị.
Với lượng quản lý như , nhiều chuyện đều giao cho bọn họ , Quý Kiến Quân đương nhiên sẽ đỡ bận rộn hơn nhiều.
Ví như hôm nay, chỉ ở nhà chăm sóc Tiểu Cát Cát. Tiểu Cát Cát đặc biệt quấn quýt cha , khi chơi cùng cha nó thường xuyên thể thấy tiếng giòn tan, vui vẻ đến lạ.
Quý Kiến Quân bế nó tè xong, pha sữa bột cho nó uống. Sau đó Tiểu Cát Cát ngáp ngủ, nhanh ngủ say, cũng chẳng cần ai ru ngủ. Quý Kiến Quân bế nó trong phòng ngủ, đó liền món bánh A Giao. Còn về Tô Đan Hồng, thì lên thị trấn chơi với chị dâu thứ Tô.
Khi cô trở , Quý Kiến Quân chuẩn xong hai nồi bánh A Giao, chúng đun sôi cùng lúc. lúc Tiểu Cát Cát thức giấc, Tô Đan Hồng liền chăm sóc thằng nhóc bụ bẫm, còn Quý Kiến Quân tiếp tục công việc nấu bánh A Giao của .
Hai nồi như thế vẫn là đủ. Giờ đây, mỗi ngày nấu ít nhất ba nồi bánh A Giao ngay tại nhà, mỗi nồi năm cân, tổng cộng là mười lăm cân. Nhiều lúc, nếu đặt , thậm chí thể nấu tới năm mươi cân.
Nói cách khác, lượng thông thường là ba đến bốn nồi.
Để chồng rảnh tay việc, Tô Đan Hồng lo cho thằng bé bụ bẫm Tiểu Cát Cát ăn uống, tã.
“Thằng nhóc bụ bẫm , con nên bớt mũm mĩm đấy, các con ngày cũng chẳng béo như con .” Tô Đan Hồng tã cho con , giọng pha chút trêu ghẹo.
“A a.” Tiểu Cát Cát bập bẹ đáp lời .
“A cái gì mà a, duỗi chân lung tung.” Tô Đan Hồng nhẹ nhàng nhắc nhở. Sau khi chăm sóc xong thằng bé, cô bế nó đến chỗ Quý Kiến Quân đang việc. Vừa thấy cha, Tiểu Cát Cát nhào tới đòi bế, nhưng Tô Đan Hồng ngăn : “Cha con đang bận kiếm tiền sữa bột cho con đấy, tạm thời rảnh mà bế con .”
“A a!” Tiểu Cát Cát cất tiếng kêu to hai .
“Em đưa nó ngoài dạo một lát nhé.” Tô Đan Hồng với Quý Kiến Quân.
Quý Kiến Quân gật đầu: “Em cho nó mặc quần .”
“Không cần , bây giờ trời còn lạnh mà.” Tô Đan Hồng đáp lời, đó liền bế Tiểu Cát Cát quấn tã, cửa, hướng tới khu ký túc xá bên để tìm cô.
Mẹ Tô tụ tập mấy bà cụ trong thôn để chơi bài. Phải công nhận, Tô cũng lo bạn để tiêu khiển thời gian. Mấy bà cụ trong thôn đặc biệt thích đến đây để đánh bài.
Môi trường còn đường đỏ nấu cùng cây kim ngân để nhâm nhi, đúng là một thú vui hưởng thụ.
“Ôi, Đan Hồng đến đấy ?” Vừa thấy Tô Đan Hồng, mấy bà cụ khác đều niềm nở chào hỏi.
“Vâng, các bà đang chơi bài ạ?” Tô Đan Hồng cũng mỉm chào . “ thế, tiền nong đều cháu thắng hết !” Một bà cụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-639-tien-sinh-le-dang-so.html.]
“Cái bà , hôm qua thắng nhiều thế mà giờ .” Mẹ Tô trêu.
“ cũng chỉ thắng mười mấy đồng bạc mà thôi chứ gì …”
“Cái gì mà mười mấy đồng bạc chứ! Hôm qua mấy đứa chúng thua bà đấy.”
“ đấy, ít nhất cũng thắng hơn hai mươi đồng tiền.” Tô Đan Hồng xem mấy bà cụ chơi bài, một bên cũng lắng các bà cụ chuyện trò từ nhà sang nhà khác.
“Cách đây lâu, con gái út nhà họ Lý ở thôn bên cạnh, các bà thử đoán xem họ thu bao nhiêu tiền sính lễ?” Một bà cụ lên tiếng hỏi.
“Bao nhiêu cơ?” Mấy bà cụ khác vẫn rõ ràng lắm, liền hỏi .
“Ước chừng là hơn 7.000 đồng đấy, còn tính đến những khoản tiền nhẫn, vòng cổ bằng vàng gì đó nhé. Nếu tính gộp , thì cũng gần mười nghìn đồng!” Bà cụ , giọng đầy vẻ kinh ngạc.
“Nhiều đến ?” Mọi kinh ngạc thốt lên.
“Chứ còn nữa, gì ai thu nhiều như . Con gái nhà ông Lý đó chẳng lẽ bằng vàng ?” Một bà cụ khác bĩu môi .
“Quả thực là nhiều thật.” Một bà cụ khác cũng lên tiếng đồng tình.
Quả thật là thể khác , tiền cưới vợ bây giờ đúng là ngày càng tăng cao, nhưng mà tiền thu nhiều đến mức thì quả là từng thấy.
Năm ngoái, khi Quý Phong và Tống Đình kết hôn, nhà họ Tống cũng nhận ít tiền sính lễ, thu hơn 5.000 đồng. Số tiền đó gần như vét sạch túi của Quý Phong và bà .
Suy cho cùng, đó Quý Phong mua nhà để định cuộc sống ở thị trấn bên , nên trong tay thật sự chẳng còn dư dả gì. Kết hôn một , đúng là dốc hết tiền tích cóp từ đến nay.
Vậy mà ngờ, bây giờ tăng vọt lên gần mười nghìn đồng ?
Tô Đan Hồng bế Tiểu Cát Cát một bên lắng , thầm nghĩ, ngày khi mấy bà cụ kết hôn, chỉ cần đôi giày mới là theo chồng , gì nhiều tiền đến ? Thời buổi bây giờ quả thực là khác xa ngày xưa. thể , vì cái xu hướng sính lễ đắt đỏ mà các cô gái ở đây đúng là trở nên "đáng giá" hơn, dù cũng phần đáng thương, bởi lẽ vài chỉ mong con gái gả để đổi lấy một khoản sính lễ thật hời.
Điều gần như là biến con gái thành một món hàng hóa.
Trong đó, cả bà chị dâu Quý Mẫu Đan nữa, hiện giờ cũng đang rục rịch “tấn công” .
Từ đầu năm nay, bà rêu rao khắp nơi về năng lực của Hiểu Trân, con gái , nào là kế toán là công việc định thế thế nọ. Rõ ràng là đang “định giá” con bé, chờ tương lai gả chắc chắn sẽ đòi một khoản sính lễ nhỏ chút nào.
Như Kim Tử đang theo đuổi Hiểu Trân đấy, ghé qua đây, Tô Đan Hồng nửa đùa nửa thật hỏi bao nhiêu tiền tiết kiệm, liệu đủ cưới vợ . Cô cũng khéo léo ám chỉ rằng vợ tương lai của tiền sính lễ ít nhất mười nghìn đồng, dặn cố gắng hơn chút nữa. Sắc mặt của Kim Tử lúc đó méo xệch, nhưng cũng hứa với cô rằng sẽ nỗ lực tích cóp tiền!
Hiện giờ Kim Tử và Đại Chí đều đang việc tại cửa hàng đồ điện, công việc kinh doanh cũng coi như khá khẩm. Hai thằng nhóc , dù qua trường lớp đào tạo bài bản, cũng tự mày mò mà hiểu, đều thạo sửa chữa đồ điện, nhờ mà cửa hàng ăn thuận lợi. Về phần tiền lương, Quý Kiến Quân cũng hề bạc đãi họ, mỗi tháng mỗi đứa nhận hơn 600 đồng. Kim Tử gửi về nhà 200 đồng mỗi tháng, nhưng còn tự lo sinh hoạt ở thị trấn bên , mà chi phí sinh hoạt thì cũng hề rẻ.
Thế nên, mỗi tháng cũng chỉ để dành vỏn vẹn một hai trăm đồng. Tuy công việc vài năm nay, nhưng thực Kim Tử chỉ mới bắt đầu tích góp tiền trong một hai năm gần đây thôi, bởi lẽ đó, bao nhiêu tiền kiếm đều đưa hết về cho gia đình .
Thế nên hiện tại Kim Tử về cơ bản chẳng tiền của gì, cưới vợ thì còn sớm lắm. Lần Hiểu Trân trở về, Tô Đan Hồng cũng hỏi qua con bé. Hiểu Trân rõ ràng cũng ý thích Kim Tử. Chờ thêm hai ba năm nữa, con bé cũng thể lập gia đình. Con gái lớn , chẳng mấy chốc sẽ còn ở trong nhà nữa.