Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 634: Con nhất định sẽ hiếu kính cha

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những cây nho Quý Kiến Quân kêu gọi đến trồng, miễn phí, để họ đưa con cái tới vườn nho, trải nghiệm cuộc sống nhà nông. ai nấy đều lắc đầu, trực tiếp Quý Kiến Quân họ việc công xá.

lũ trẻ vô cùng thích thú, đứa nào đứa nấy việc hết sức . Hơn nữa, Quý Kiến Quân còn đồng ý, hôm nay đứa nào tới sẽ tự chọn một suất cơm ăn trưa miễn phí, ăn gì cũng , còn thêm một suất tôm chiên đặc biệt!

Chuyện khiến lũ nhỏ vô cùng thích thú, việc đến nỗi mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng. Cha chúng mà xót ruột chịu nổi, nhưng lũ trẻ vẫn cứ vui vẻ.

Buổi trưa, ăn cơm miễn phí, còn thêm hai con tôm chiên thơm ngon, lũ trẻ ăn ngon lành và cực kỳ vui vẻ. Bởi vì, những đứa trẻ nào việc mà chỉ đến chơi, sẽ chẳng đãi ngộ .

Những đứa trẻ đến đây du lịch đều ăn khỏe, tới đây chơi vài ngày, mỗi bữa cơm chẳng cần cha thúc giục, đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn ăn uống ngon lành.

Cây giống nho trồng xong, lũ nhỏ còn việc gì khác để nữa, một phụ liền đến tìm Quý Kiến Quân phản ánh, hỏi xem còn việc gì khác để , chỉ cần cho lũ nhỏ một bữa cơm trưa là .

Quý Kiến Quân đương nhiên là vui vẻ đồng ý, cho bọn họ phơi thóc. Chỗ còn nhiều việc lắm, chẳng hạn như phơi đậu, phơi vừng, phơi cả lạc nữa. Tuy là việc, nhưng đều là những việc nhẹ nhàng, tốn bao nhiêu sức lực.

quả thật một đứa nhỏ thích những công việc . Bởi vì xong là cơm ăn, chẳng cần mất tiền, chỉ cần chăm chỉ việc là .

Trưởng thôn thấy , bụng bảo chút . Chẳng rõ ràng là đang lừa cha lũ nhỏ để sai chúng việc ?

Thế nên ông tới tìm Quý Kiến Quân chuyện . Quý Kiến Quân xua tay áo, là chính họ đến yêu cầu cho lũ nhỏ việc, ai nấy đều vui vẻ, chẳng ý kiến gì .

Hơn nữa, những công việc vặt vãnh cũng chẳng ai chịu . Vạn bất đắc dĩ, vì đủ , nên cứ ai vui vẻ thì cứ để họ .

Cũng nhiều vị khách đặc biệt hứng thú với khúc đàn cổ mà Tô Đan Hồng từng chơi đây. Có điều, hiếm hoi lắm cô mới qua đó chơi đàn một , việc tiếp tục chơi phụ thuộc tâm trạng của cô.

Thỉnh thoảng, mới thể một . Nhiều ngừng ngỏ ý cô đàn thêm nữa. từ khi đàn hai khúc nhạc ngày mùng một tháng bảy, cho đến bây giờ, bất kể du khách yêu cầu thế nào, cô cũng một nào trở chơi đàn.

Có điều mấy ngày nay bọn nhỏ việc vất vả, nên tối nay, Quý Kiến Quân cũng hào phóng. Anh bảo Quý Tiểu Đông và Quý Kiến Hà đem cây đàn dương cầm trong nhà đây, để Quý Phúc biểu diễn hai khúc đàn.

Quý Phúc cũng chẳng sợ sệt gì, tối đó biểu diễn liền ba khúc. Nghe tin , cả nhà trọ trong ngoài đều chật kín . Bên ngoài hành lang, đều vây kín. Những khác trong thôn tin cũng kéo đến từ sớm. Người đông nghịt, ghế dài nào cũng kín chỗ. tám giờ tối, Quý Phúc đúng giờ bắt đầu chơi đàn dương cầm.

Ba khúc đàn dương cầm dứt, đều vô cùng hài lòng, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

“Ông chủ Quý, gia đình đúng là Ngọa hổ tàng long! Bà chủ thì tinh thông đàn cổ, chủ nhỏ am hiểu đàn dương cầm và thư pháp, còn cháu gái nhỏ thiên phú vẽ tranh sinh động kém gì sinh viên chuyên ngành mỹ thuật!” Một khách tấm tắc khen.

Tô Đan Hồng và Quý Phúc thì đều quen thuộc . Bắt đầu từ năm nay, Viện Viện tới đây vẽ tranh. Cô bé bày bảng vẽ bắt đầu tô màu. Phía luôn đám đông vây quanh quan sát, ai nấy đều thán phục thôi, quả thực là vẽ quá .

Có một du khách còn bỏ tiền , mua tác phẩm. Viện Viện hào phóng, cô bé để cho những đang xem chơi trò kéo búa bao. Cuối cùng, ai thắng cuộc, cô bé sẽ bảo đó lên thị trấn đóng khung bức tranh , đó tặng cho .

Việc khiến du khách vô cùng vui vẻ, tất cả đều ngừng tán thưởng cô bé.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-634-con-nhat-dinh-se-hieu-kinh-cha.html.]

“Cha, cha, con chơi ghita cũng tệ, tối mai để con biểu diễn mấy khúc ạ?” Quý Kỳ cũng phấn khích. Thấy cả biểu diễn xong vỗ tay tán thưởng vang trời, nó cũng cảm thấy hào hứng khôn xiết.

Nó cũng cống hiến nghệ thuật!

“Được , đợi tới ngày mai con qua đó đàn ba khúc, nhưng chỉ ba khúc thôi đấy nhé.” Quý Kiến Quân đáp. Con trai thứ hai của chơi đàn ghita cũng tệ, chỉ ghita, nó hát cũng nữa, vì để nó qua đó hát cũng , cũng là một cách rèn luyện sự dạn dĩ cho nó.

Nói là luyện can đảm, nhưng Tô Đan Hồng cảm thấy, về sự dạn dĩ thì mấy thằng nhóc nhà cô thật sự là chẳng cần luyện, một đứa nào ngại ngùng cả.

Ngày hôm qua, thằng nhóc Tường Tường còn tặng một đóa hoa sen cho một cô bé đến đây du lịch. Nó còn ba hoa chích chòe một hồi, khiến cô bé đỏ mặt ngượng ngùng, càng cho đôi vợ chồng trẻ dở dở .

Còn đứa thứ tư mới lật trong nhà, hiện giờ căn bản là thể ở yên trong nhà , mở mắt liền đòi ngoài. Sau nó cũng sẽ chẳng là một đứa ngại ngùng .

Lúc ở trong bụng, còn yên tĩnh, khiến cho cô vui mừng cứ nghĩ rằng là một cô con gái hiền lành, ồn ào. Bây giờ càng lớn càng giống các trai của nó, tất cả đều hệt như đúc.

Thế là để tiếp nối tiết mục đàn dương cầm, Quý Kiến Quân đứa con trai thứ hai nhà tới chơi ghita cho , cũng chờ mong.

Quả thực Quý Kỳ chơi đàn ghita , trường học bên đó cũng thường mời nó đến biểu diễn. Thằng bé cũng cách thể hiện bản .

Sau hôm trai nó chơi đàn dương cầm xong, đêm hôm nó liền tới bên chơi ghita. Vừa đàn hát, đúng là vô cùng dạn dĩ, ngại ngùng một chút nào.

Tô Đan Hồng cũng ôm Tiểu Cát Cát đến xem. Con trai thứ hai đầu tiên biểu diễn, cô đương nhiên tới ủng hộ nó . Vừa đàn hát, thằng bé cuốn hút , quả thực tài năng thể chối cãi.

Chỉ là hiện tại, bộ âm thanh và micro tiêu tốn ít tiền. Quý Kiến Quân cũng chút xót ruột khi chi tiền cho bộ đồ chơi của thằng nhóc Quý Kỳ.

Có điều, buổi biểu diễn tối hôm đó, thấy thằng nhóc nhiệt tình thích thú với đàn hát như , nên liền dặn Quý Kiến Nghiệp khi lên thành phố Đại học giao hàng, tiện thể xem xét một bộ. "Một bộ mới do họ đến lắp đặt, mất chừng mười lăm ngàn đồng." Quý Kiến Nghiệp cũng kinh ngạc, hơn nữa nào nhận Kiến Quân cưng chiều con trai đến thế.

Mua đàn dương cầm cho Nhân Nhân, hiện giờ mua một bộ âm thanh và micro cho Tê Tê. Tất cả đều vô cùng đắt đỏ.

Có điều Quý Kiến Quân vẫn mua cho nó, một chút cũng chần chừ.

Trước khi chuyển bộ âm thanh loa micro về nhà, cũng cho Quý Kỳ . Chờ nó xong việc ở trường đua ngựa trở về, chắc nó vui mừng tới phát điên mất!

“Cha, cha chắc chắn là cha ruột của con , cha già , con nhất định sẽ hiếu kính cha, nhất định đặc biệt hiếu kính cha!” Quý Phúc thoáng cái nhảy phóc lên lưng cha, vui vẻ khôn xiết. "Nhanh chóng tự tìm lắp đặt , mấy thứ cha và chịu ." Quý Kiến Quân vỗ m.ô.n.g nó bảo nó xuống.

Tiếp đó, thằng bé Quý Tường cũng xáp hỏi: “Cha ơi, cha định mua gì cho con?”

Anh cả nó chiếc dương cầm, hai nó dàn âm thanh loa đài, còn nó thì chẳng gì cả.

Loading...