Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 625: Ngượng ngùng chết người rồi

Cập nhật lúc: 2025-08-28 11:33:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đan Hồng hiếm khi xem bài thi của mấy đứa nhỏ xem bao nhiêu điểm, đều là Quý Kiến Quân xem cả. cô cũng Tường Tường kể , nó về thi nhất khối. Nó lật xem bài thi của , thấy là điểm một trăm, chỉ một hai môn là 99 điểm thôi. Cho nên Tô Đan Hồng cũng , thành tích của thằng lớn nhà cần lo lắng nhiều, năm nay thi cấp ba, chắc chắn sẽ thi thôi.

Thi cấp ba là bước ngoặt đầu tiên trong cuộc đời. Thị trấn chính là nơi tổ chức thi, những thí sinh khác ở các làng xóm , đều lên thị trấn để thi cử.

Đến kỳ thi đó, học sinh lớp chín, kể cả các em tiểu học, đều nghỉ, vì phòng học của các em tiểu học trưng dụng địa điểm thi. Khi chạng vạng tối Quý Kiến Quân trở về, Tô Đan Hồng : "Khi nào thì đưa Quý Tường và Quý Kỳ về, đừng để hai đứa phiền Nhân Nhân và Thạch Đầu."

Thạch Đầu, con trai của trai cô, năm nay cũng thi trung học phổ thông, nhưng từ đến nay Thạch Đầu đều học ở trường trung học cơ sở trấn, khá gần nhà.

Thành tích của Thạch Đầu cũng khá , nhưng nếu so với Quý Phúc thì chắc chắn là thể bì kịp.

Thật trai cô ý đưa Thạch Đầu sang thị trấn bên học, cũng là để theo Quý Phúc học hỏi thêm, nhưng chị dâu đành lòng, nên thằng bé vẫn học ở trấn. Chất lượng giáo dục trấn vẫn kém hơn một chút so với thị trấn bên .

Kỳ thật sang thị trấn bên học thì vẫn thiếu điểm, việc thi tuyển từ tiểu học lên trung học cơ sở đòi hỏi điểm hề nhỏ mới thể trúng tuyển trường ở thị trấn. Hồi Thạch Đầu thi đậu, nhưng tìm "chạy cửa ", mà Lý Trí là thích hợp nhất.

Hiện giờ Quý Phúc chính là nhờ Lý Trí giúp đỡ. Đối với thành tích học tập của Quý Phúc, cho dù là Lý Trí cũng thể nể phục giáo sư Trương, thằng bé thật sự cần ai bận tâm.

Những kiến thức mà Quý Phúc học vượt xa sách giáo khoa, thậm chí còn tìm hiểu cả chương trình trung học phổ thông .

Ở đây, kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông sẽ diễn ngày 15 tháng 6. Kỳ thi đại học cả nước thống nhất đặt ngày, nhưng thi trung học phổ thông thì thống nhất, thời gian mỗi nơi đều khác , kỳ thi ở đây diễn tương đối sớm.

Quý Kiến Quân đến đây đưa hai thằng nhóc Quý Kỳ và Quý Tường về nhà, để Quý Phúc và Thạch Đầu thể yên tâm ôn tập. Ông Trương sẽ ở nhà phụ trách nấu cơm.

Ông Trương hiển nhiên cũng vô cùng coi trọng kỳ thi tuyển sinh trung học phổ thông . Trái cây, điểm tâm trong nhà, thuốc men dự phòng, tất cả đều chuẩn sẵn sàng, chỉ để đề phòng bất trắc.

Lớp chín chín môn thi, thật sự là một gánh nặng.

Ngoài ba môn chính là Toán, Văn, Anh , thì còn Hóa học, Vật lý, Sinh học, Chính trị, Lịch sử, Địa lý. Có nhiều môn.

Thi chín môn cũng cần hai ngày rưỡi, thực sự là thời gian ngắn. Sau khi thi xong, Thạch Đầu liền tìm Quý Phúc để đối chiếu đáp án. Suốt thời gian ôn tập ở huyện, nó xem qua các bài của họ , và tâm phục khẩu phục về thành tích .

Quả thực gần như là đáp án mẫu .

Chữ nghĩa thì chớ, các đáp án đúng sót một chữ nào. Cả bài thi đều sạch sẽ, tất cả đều đánh dấu đỏ, đúng là đáng mừng.

Hơn nữa thứ nhất cả khối, nên tìm Quý Phúc để đối chiếu đáp án quả thực ít. Quý Phúc cũng quen , đáp án của thằng bé gần như tuyệt đối chính xác. Chỉ một câu hỏi môn chính trị là thằng bé còn băn khoăn, những môn khác thì nghi ngờ.

Lần Quý Phúc cảm thấy thằng bé thể sẽ trừ điểm, đại khái cũng chỉ phần văn trong đề thi ngữ văn, còn chính là câu hỏi chính trị . Những môn khác cơ bản đều khớp.

Cuối tháng thể kết quả, cũng nhanh thôi.

Quý Phúc thi xong cũng nán thị trấn lâu, lập tức cùng ông Trương về quê. Ông Trương thì nhớ cháu gái Tiểu Cát Cát, còn Quý Phúc về nhà phụ giúp công việc, vì trong nhà hiện tại thiếu nhân lực, sắp đến kỳ nghỉ hè , thằng bé đương nhiên giúp đỡ. Quý Kiến Quân và Tô Đan Hồng cũng ý định đào tạo mấy đứa con trai thành những kẻ chỉ chúi đầu sách vở, việc trong nhà chúng đều xắn tay .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-625-nguong-ngung-chet-nguoi-roi.html.]

Ví như việc nuôi heo, công việc bẩn và mệt mỏi, nhưng ngay ngày hôm khi "học sinh" Quý Phúc về nhà, cha nó sai phụ giúp.

Phụ giúp cho heo ăn, quét tước dọn dẹp chuồng trại, còn chăm sóc quả nho trong vườn cây ăn trái thứ hai, và nhặt trứng gà gì đó, việc gì cũng , nhiều việc.

Lớn như cũng dễ mắc sai sót.

Chờ kỳ nghỉ thi trung học phổ thông kết thúc, hai em Quý Kỳ và Quý Tường ông Trương đưa về thị trấn tiếp tục học. Chúng còn học thêm mười ngày nữa mới nghỉ.

"Ông nội bế mà cháu chịu bế ? Thế là ông nội buồn đấy, ?" Tô Đan Hồng dạy dỗ Tiểu Cát Cát.

Ông Trương huyện về tiếc nuối, bởi vì khi trở về bế Tiểu Cát Cát, nhưng Tiểu Cát Cát chịu.

Đừng là ông Trương, cho dù là em ruột, ba trai của nó bế, nó cũng thể lập tức gào lên.

"A... a..." Tiểu Cát Cát còn hiểu những lời , nhưng cho rằng nó đang chơi với nó, tay nhỏ và chân nhỏ đạp lia lịa.

Tô Đan Hồng bất đắc dĩ, đó bế nó cửa. Đây cũng là điều mà thằng bé thích nhất, đến cửa reo vui. Thoáng cái mà thằng bé gần bốn tháng, vô cùng hoạt bát, mỗi ngày đều nghịch ngợm mệt.

Lần ngoài cũng là gặp chuyện may, bởi vì gặp Từ Phượng Nha. Người phụ nữ còn từng ý đồ câu dẫn Kiến Quân nhà cô. "Phì... phì..." Tiểu Cát Cát thấy Từ Phượng Nha, liền bập bẹ nhổ nước miếng.

Tô Đan Hồng lau miệng cho nó : "Thằng nhóc thối , nước miếng chảy ròng ròng thế ?"

"Ôi chao, thằng cu của chị dâu thật là đáng yêu quá, giống Kiến Quân như đúc !" Cô còn kịp gì, Từ Phượng Nha sấn gần.

Trên còn vương một mùi hương nồng nặc, đến mức gây khó chịu.

Tiểu Cát Cát hắt xì liên tiếp hai cái.

Tô Đan Hồng bế Tiểu Cát Cát lùi hai bước, : "Cô tránh xa một chút, mùi hương của cô xộc con trai ."

Từ Phượng Nha cũng chẳng hề tỏ khó chịu, chỉ ha hả : "Cũng chẳng gì to tát, khó khăn lắm mới gặp chị dâu, em cũng giải thích đôi lời. Không lâu đây, trong thôn mấy chuyện đồn thổi, lúc lúc , còn đến em và Kiến Quân, bảo hai đứa em tìm chốn rừng cây vắng vẻ hẹn hò, thật là ngượng chín cả mặt."

Nói là giải thích, nhưng càng càng cho chuyện thêm rắc rối, khi cô chuyện, khuôn mặt ửng hồng e lệ, vẻ ngượng ngùng lắm.

"Cô cứ yên tâm, Kiến Quân thiển cận đến mức đó, bộ dạng của cô, Kiến Quân chẳng thèm để mắt tới ." Tô Đan Hồng trấn an : "Thế nên cô chẳng cần thẹn thùng ."

Nói , cô ôm con trai thẳng về nhà chị Hứa, ngay cả một ánh mắt liếc cũng .

Sắc mặt Từ Phượng Nha lúc xanh lúc trắng, nhưng cũng dám càn với Tô Đan Hồng. Chờ khi cô xa, lúc mới dám lẩm bẩm chửi rủa: "Đắc ý cái gì chứ, chẳng qua cũng chỉ là sướng gả cho đàn ông tử tế mà thôi, cứ tưởng bản mang thịnh vượng cho nhà chồng chắc, béo mà vẫn còn vênh váo lắc lư cái eo mỡ."

"Làm , đang mắng ai đó?" Dưới cánh tay của Quý Viễn Tây, em trai thứ hai của trưởng thôn, kẹp một cái cặp da cũ, cổ còn đeo sợi dây chuyền vàng lấp lánh, ông nhướng mày hỏi.

Loading...