Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 620: Mấy trăm nghìn đồng
Cập nhật lúc: 2025-08-28 05:25:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KUV8bsqzA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cũng vất vả cho em ." Quý Kiến Văn ngập ngừng với vợ . Tính tình của , Quý Kiến Văn thể rõ, còn vợ hết lời an ủi, dỗ dành , cũng thấy ở trong mắt, trong lòng cũng thấu hiểu cả. Vân Lệ Lệ thèm để ý : "Có đáng là gì . Chỉ cần ầm ĩ, gia đình thể sống yên . Hiện tại chỉ thiếu một cửa hàng, em thực sự thuê nhà nữa. Bởi vì cứ thuê nhà thế , việc chủ nhà tăng tiền thuê chỉ là chuyện một câu, phiền phức vô cùng."
"Để một thời gian nữa gọi điện thoại cho ba hỏi thử xem, liệu bên đó thể cho mượn chút tiền ." Quý Kiến Văn .
Vân Lệ Lệ ngây một lúc, : "Thôi , cứ vay tiền ba mãi cũng . Vả , chi phí bên chị dâu ba cũng thực sự nhiều."
"Dù cũng là trong nhà, ba sẽ so đo những cái đó. Hơn nữa đây cũng là chuyện khác. Anh ba với , bảo nếu chuyện cửa hàng thiếu tiền thì cứ tìm ." Quý Kiến Văn .
Gia đình ba mua đứt cửa hàng . Hồi đó, dù thiếu tiền, gia đình (Quý Kiến Văn) cũng chẳng bao nhiêu. Nếu mua một cái tương tự, cũng sẽ mượn tiền từ ba, và thể nào cảm thấy ngượng ngùng khi . Hiện giờ, trong nhà cũng tích cóp một khoản kha khá, nếu thực sự mua, đúng là thể tìm ba vay thêm một ít.
Hơn nữa, giá nhà cửa cũng leo thang vùn vụt, nếu giờ mua thì sẽ đỡ tốn kém nhiều. Còn khoản tiền nợ bác ba bên nhà, cứ trả dần dần là , lo tính thêm lãi giá cả tăng vọt.
Vân Lệ Lệ lặng lẽ tìm gặp Quý để bàn bạc chuyện .
"Mẹ , đừng gọi điện thoại phiền bác ba nữa. Lần Kiến Văn e là mượn bác ba tầm hai ba vạn đồng." Vân Lệ Lệ ngập ngừng .
"Muốn mượn tiền để mua cửa hàng ?" Mẹ Quý xong vội vàng hỏi dồn.
"Dạ , đây cũng là chuyện chẳng còn cách nào khác. Nếu chỉ trông chờ tiền của con và Kiến Văn thì đến bao giờ mới mua nổi cửa hàng nữa. Mà chỉ hai ba năm nữa, Yên Nhi đại học, đến lúc đó khoản chi tiêu sẽ lớn. Vậy nên, chỉ còn cách mượn bác ba thôi ạ." Vân Lệ Lệ thở dài.
"Được , , thì cứ tìm bác ba mà mượn . Sau trả dần dần là . Chứ nếu , giá nhà cửa chẳng còn đội lên đến mức nào nữa, cũng lo lắng cho các con." Mẹ Quý sốt ruột . Vân Lệ Lệ tiếp lời: " , đừng phiền bác ba nữa. Bác ba hề keo kiệt chút nào , nhà bác cả, bác hai, cả nhà nữa, kỳ thực đều bác ba giúp đỡ cả."
"Mẹ , . Chỉ cần bác chịu cho các con mượn tiền mua cửa hàng, thì trong vòng năm nay, nhất định sẽ tìm bác mà đòi hỏi thêm bất cứ khoản tiền nào nữa." Mẹ Quý khẳng định.
Vân Lệ Lệ lắc đầu, thầm nghĩ, thể trì hoãn bà lúc nào thì lúc đó.
Về chuyện Quý Kiến Văn gọi điện thoại về hỏi vay tiền, Quý Kiến Quân cũng kể với Tô Đan Hồng.
Tô Đan Hồng cũng ý kiến gì, chỉ : "Cửa hàng mua sớm một chút cũng . ba vạn đồng đó đủ ?"
Đối với nhân phẩm của Quý Kiến Văn, cô tin tưởng. Hơn nữa, hiện giờ công việc của cũng định, thu nhập của Vân Lệ Lệ bên cũng khá, chắc chắn sẽ năng lực trả. Vậy nên, cho mượn cũng chẳng gì đắn đo.
"Em cũng tích cóp một khoản , đủ để bù còn thiếu." Quý Kiến Quân gật đầu .
Ba vạn đồng tiền nhanh chóng chuyển cho Quý Kiến Văn. Thời buổi , chuyển tiền cũng tiện lợi hơn nhiều, chỉ cần lên ngân hàng bưu điện là thể hối qua ngay.
Số tiền bên nhanh về đến tài khoản, nhưng công việc của Quý Kiến Văn bên đó thuận lợi như . Bởi vì chủ nhà bỗng dưng bán nữa, cô đưa một cái giá mới, đòi tới bốn mươi tám nghìn đồng. Đây quả thực là giá trời!
Mới năm ngoái khi hỏi, cô còn chỉ cần bốn vạn đồng. Vậy mà mới ngần thời gian, giá đội lên tám nghìn đồng. Kiếm tiền cướp giật cũng chẳng nhanh bằng thế!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-620-may-tram-nghin-dong.html.]
Dưới cơn tức giận của , Vân Lệ Lệ lập tức tìm một cửa hàng khác. Cửa hàng hơn nhiều so với cái , rộng chừng hơn chín mươi mét vuông. Không những rộng rãi, mà đoạn đường cũng hơn nhiều so với cửa hàng đó. Tuy nhiên, nó cũng hề rẻ, cửa hàng giá tới năm vạn đồng.
Năm vạn đồng, nghĩa là bộ của cải tích góp của cả nhà sẽ dốc sạch để mua, gần như là sạch sành sanh. Vân Lệ Lệ khỏi do dự, chút mua.
Quý Kiến Văn vỗ vỗ vai cô , an ủi rằng cứ mua . Còn về tiền, chỉ mấy ngày nữa sẽ phát lương, đến lúc đó thể tạm ứng .
Còn về khoản phí sinh hoạt, thì chỉ cần ăn tiêu tằn tiện một chút là cũng thể xoay sở !
Thế là họ quyết định mua cửa hàng . Trong lúc đang sửa sang trang trí, Vân Lệ Lệ tận dụng cửa hàng cũ để giảm giá bán cho mùa quần áo mới. Dù lợi nhuận tuy phần eo hẹp, nhưng hàng hóa cứ bán là tiền thu về. Hơn nữa, tiền thuê nhà tháng còn hết hạn, vẫn còn mười ngày nữa cơ. Đương nhiên, cô tận dụng mười ngày vàng để kinh doanh tối đa, còn giới thiệu mấy khách hàng quen sang cửa hàng mới. Bởi , trong suốt mười ngày , Vân Lệ Lệ chỉ bán hàng giảm giá mà thái độ còn vô cùng niềm nở, nhiệt tình. Cô còn quảng cáo rằng, khi cửa hàng mới khai trương, cũng sẽ chương trình giảm giá 40% như bây giờ. Đặc biệt, nếu khách hàng giới thiệu thêm đến mua, cô sẽ giảm giá tới 50%!
Lợi nhuận từ việc kinh doanh quần áo lớn, điều ai từng cũng đều rõ. Dù giảm giá tới 50%, cô vẫn kiếm khoản lãi định mà chẳng hề thua lỗ.
Mà rằng, mười ngày kinh doanh qua giúp Vân Lệ Lệ kiếm lời hề nhỏ. Cô còn tranh thủ bán kha khá hàng vốn dĩ còn tồn đọng .
Vốn dĩ túi tiền cạn kiệt, nhờ mà cô kiếm thêm chút đỉnh để xoay sở qua tháng đầu tiên .
Tháng đầu tiên trôi qua, những tháng đó chắc chắn sẽ khởi sắc hơn nhiều. Cửa hàng mới vẫn còn trang trí, nhập thêm hàng hóa, cả những đợt giảm giá nữa. Dù công việc bận rộn trăm bề, nhưng quả thực rằng, Vân Lệ Lệ vô cùng hài lòng.
Bởi lẽ, giờ đây cửa hàng là của nhà cô , cảm giác so với thuê là một trời một vực!
Cửa hàng cần tiền thuê, quần áo của cô cũng thể thoải mái giảm giá mà bán . Biên lợi nhuận tuy còn nhiều, nhưng lượng khách hề thua kém so với .
Tất nhiên là cũng chút ảnh hưởng, dẫu thì vài khách hàng quen cũ cũng cô dọn cửa hàng. con đó đáng kể, bởi vì phần lớn khách hàng giờ đây đều là khách mới.
Mẹ Quý cũng từng ghé qua xem, thấy cửa hàng mới bà vô cùng hài lòng. Mỗi ngày giữa trưa, bà đều tự tay nấu cơm nhờ Quý Kiến Văn mang đến đây. Bởi vì mới khai trương cửa hàng, nên Vân Lệ Lệ suốt ngày rời chỗ , ngay cả buổi trưa cũng đóng cửa, vẫn luôn mở cửa đón khách.
Chờ thứ định hơn một chút, đến lúc đó buổi chiều cô thể đóng cửa về nhà. Còn hiện tại thì thôi, vẫn đành nhờ nhà mang cơm đến tận nơi.
"Anh tư và chị dâu tư của con giờ thì , một cửa hàng thuộc về , cũng coi như công việc ăn định." Mẹ Quý chuyện phiếm với Quý Vân Vân qua điện thoại. "Mua cửa hàng á? Không tiền ?" Quý Vân Vân ở đầu dây bên hỏi .
“Anh tư con gọi điện thoại về mượn tiền của ba, dù ba một vợ như thế, nhưng đối với tư, thì vẫn hề bạc bẽo.” Mẹ Quý chút lòng .
Trước đó tư về mượn tiền nhiều như , hầu như nào cũng ngửa tay mượn.
“Cái đó đáng gì , chẳng qua là tư đường trả tiền đúng hẹn. Nếu mà chậm trễ xem, nghĩ ba còn cho mượn chứ.” Quý Vân Vân lạnh nhạt .
Mẹ Quý cũng thấy chí lý.
“ mà, là tư và chị dâu tư đúng chuyện . Mua cái cửa hàng đó thì chẳng lo nghĩ gì nữa. Đợi đất đai lên giá, bán chắc cũng kiếm mấy trăm nghìn bạc đấy.” Quý Vân Vân khẳng định.