Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 599: Sức khỏe tráng kiện
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ Quý đương nhiên cho rằng tất cả thứ hiện tại của con gái đều nhờ Lý Thiên Thắng. Thấy thái độ dửng dưng của cô , bà vội vàng : "Vân Vân , con tùy hứng như . Nếu nhà Vân Đại Hải thằng bé Hạo Hạo, ngay cả cũng chẳng thèm bén mảng đến đó nửa bước, con còn đến gì? Cứ thăm Hạo Hạo một chút, ăn một bữa cơm về là ."
"Mẹ , trong lòng con tự tính toán." Quý Vân Vân liền . Mẹ Quý thấy con gái như , cũng chẳng thể gì hơn ngoài thở dài.
"Việc ăn của Quý Kiến Quân phát triển thế nào ? Chắc lỗ vốn to chứ gì." Quý Vân Vân chuyển chủ đề, hỏi.
"Anh ba của con ? Mẹ Yên Nhi trở về , thật sự tới đó du lịch đấy." Mẹ Quý liền kể.
"Thật sự tới cái vùng quê hẻo lánh đó của chúng để du lịch ?" Quý Vân Vân nhíu mày, giọng đầy vẻ hoài nghi.
"Chắc là con lâu trở về, cho nên quê nhà đổi thế nào . Lần về bàn chuyện dưỡng lão với bọn chúng, tham quan một vòng, phát hiện cả thôn bây giờ còn giống như nữa." Mẹ Quý .
"Dù khác đến thì vẫn là một cái thôn nghèo nàn, hẻo lánh. Có thể thứ gì đẽ đáng để tham quan chứ?" Quý Vân Vân liếc mắt khinh thường. "Chỉ dựa trường đua ngựa đó ư? Người chơi vài cũng chán thôi, đến lúc đó con xem sẽ ăn thế nào!"
"Anh ba của con vẫn hiếu thảo với . Con đừng nó như , cũng mong nó thể cuộc sống . Bây giờ còn nuôi mấy đứa nhỏ Nhân Nhân, chi phí sinh hoạt cũng hề nhỏ ." Mẹ Quý .
Quý Vân Vân cũng lười đôi co thêm, chỉ : "Con qua thăm Hạo Hạo , . Mẹ nhớ ghé qua đó sớm một chút nhé."
Mẹ Quý đồng ý. Quý Vân Vân bảo quán chuẩn một phần bánh ngọt, đó cô thanh toán xách đồ rời .
Mẹ Quý về đến nhà thì đúng lúc Quý Kiến Văn đang ở đó. Sáng nay tiết dạy nên cũng đến trường. Hai ngày nay cảm lạnh, cũng khỏe. "Mẹ về , sáng sớm thấy ." Quý Kiến Văn hỏi.
"Không gì. Con còn ho ? Mẹ mua cho con lê tuyết và đường phèn, nước lê uống để trị ho đấy." Mẹ Quý .
Quý Kiến Văn gật đầu, gì, nhưng rõ ràng chút bực bội trong lòng.
Mẹ Quý lấy một quả lê tuyết chưng với đường phèn, đó bưng tới cho con trai ăn, một bên thăm dò hỏi: "Kiến Văn , cũng lâu ghé thăm Hạo Hạo. Mẹ định qua đó ăn cơm tối cùng thằng bé một bữa." Quý Kiến Văn khẽ nhíu mày, nhưng gì, chỉ dặn: "Mẹ nhớ về sớm một chút."
Vốn dĩ cho , nhưng tính cách của bà thì quá rõ. Nếu cho thì bà cũng sẽ lén lút qua đó, chi bằng cứ đồng ý còn hơn. "Mẹ nhất định sẽ về sớm." Mẹ Quý vui vẻ .
Quý Kiến Văn ăn xong lê tuyết chưng đường phèn liền dậy: "Mẹ, cứ bận gì thì , con qua cửa hàng giúp Lệ Lệ một chút."
"Được, con cứ ." Mẹ Quý gật đầu . Quý Kiến Văn liền tới cửa hàng quần áo của Vân Lệ Lệ. Từ nhà đến đó cũng xa, cũng định đến để chuyện với cô.
"Mẹ thì cứ để , cản cũng chẳng cản . Chuyện cũng cách nào khác, chỉ cần vô duyên vô cớ gây chuyện là ." Vân Lệ Lệ lúc cũng tương đối nhàn rỗi, rảnh rang tán gẫu cùng .
"Anh cũng đồng ý để sang đó." Quý Kiến Văn đáp. Vân Lệ Lệ hỏi: "Bệnh tình của đỡ hơn ?" "Đỡ nhiều ." Quý Kiến Văn , khẽ nhíu mày: " giờ Vân Đại Hải còn nữa ?"
" , còn nữa, nếu thì Hạo Hạo sẽ ai chăm sóc. Hình như đây một khoản tiết kiệm." Vân Lệ Lệ thản nhiên đáp.
Quý Kiến Văn hỏi: "Bố em cũng ý kiến gì ?" Vân Lệ Lệ lắc đầu: "Ý kiến gì chứ? Hai cụ giờ ở chung với trai thứ hai của em , tính nết chị dâu thứ hai thế nào còn lạ gì. Giờ thế là tệ lắm , còn mong cô đồng ý cho bố em chăm sóc Vân Hạo ư?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-599-suc-khoe-trang-kien.html.]
Mỗi tháng, cô đều gửi cho bố năm mươi đồng tiền sinh hoạt phí. Tuy nhiều nhặn gì, nhưng ít cũng lòng. Hơn nữa, chính nhờ tiền năm mươi tệ mà chị dâu thứ hai của cô đối xử với bố cô cũng khách khí hơn nhiều, dám quá.
Có điều, cũng chỉ đến thế thôi, những chuyện khác thì nên hy vọng gì cô . Quý Kiến Văn lắc đầu, gì thêm.
Vân Lệ Lệ thể chồng đang nghĩ gì? E rằng chịu cảnh thấy trai cả của cô một ở nhà trông con, còn cần cả chồng cô, một bà lão lớn tuổi, giúp đỡ.
chuyện , một nguyện một nguyện chịu, cô gì hơn đây? Tính nết chồng cô thì, bà thật sự hận thể như ngọn nến tự thiêu rụi để soi sáng cho khác, tâm tính vĩ đại, việc gì cũng ôm đồm .
như Quý Kiến Văn dự đoán, mỗi tháng Mẹ Quý đều gửi đồ đạc cho cháu ngoại. Tháng nào cũng thể thiếu hai hộp sữa lúa mạch, ngoài còn một con gà, một giỏ trứng gà... Những thứ tính chẳng hề rẻ.
Ví dụ như tối nay Mẹ Quý đến ăn cơm, bà liền tiện thể mang theo một giỏ trứng gà.
"Thím, thím đừng mà. với thím , thím thể đến thăm Hạo Hạo là vui lắm , đừng mang quà cáp sang đây nữa." Vân Đại Hải vội vàng .
" cho cháu ngoại ăn, đừng quản nhiều chuyện ." Mẹ Quý xách giỏ trứng gà , .
Những quả trứng e là cũng ba bốn cân.
Quý Vân Vân đang sofa chơi cùng Vân Hạo. Hạo Hạo giờ lớn phổng phao, cũng hiểu chuyện lắm .
Vì Quý Vân Vân là , nên thằng bé cũng tỏ thiết với cô. Thấy Mẹ Quý đến, biểu hiện của Hạo Hạo càng rõ rệt hơn, lập tức nhảy xuống ghế sofa, lon ton chạy tới: "Bà ngoại, bà mang cho cháu món gì ngon thế ạ?"
"Bà ngoại mang trứng gà cho cháu . Bà bánh trứng gà cho cháu ăn, nào?" Mẹ Quý vui vẻ .
"Vâng ạ!" Vân Hạo gật đầu, đó nắm lấy tay bà.
"Mẹ cũng cần tốn sức, lớn tuổi như , mà còn mang theo nhiều trứng gà như leo lên đến đây." Quý Vân Vân .
"Cái gì mà tốn sức." Mẹ Quý thản nhiên , cầm giỏ trứng gà bếp. Thấy miếng thịt thớt đang thái dở, bà liền xắn tay ngay.
Có điều, Vân Đại Hải ngăn cản bà: "Thím, thím cứ ngoài chuyện với con chị Vân Vân là , chuyện trong cứ để cháu lo."
"Mẹ, cứ để Đại Hải ạ, đây chuyện với chúng con." Quý Vân Vân hô lên.
Lúc Mẹ Quý mới gật đầu .
Vân Đại Hải đang bận rộn trong bếp, Mẹ Quý liếc bóng dáng một cái, với con gái: "Thật , nếu ông chủ Lý, Vân Đại Hải cũng đến nỗi nào."
Dù cũng thương con cái, nấu cơm chăm sóc gia đình, cũng coi như tệ. Chỉ là, ông chủ Lý mặt, Vân Đại Hải thế , đúng là tiền đồ gì đáng kể. Quý Vân Vân thầm nghĩ, thứ duy nhất Vân Đại Hải thể so sánh với Lý Thiên Thắng, chắc là chuyện chăn gối. Vân Đại Hải sức khỏe tráng kiện, khiến cô vô cùng hài lòng.
Bằng , lúc cô cũng sẽ lao đầu như .
"Mẹ, thể nào chuyện khéo léo hơn với Tứ ? Hạo Hạo giờ lớn thế , cũng cần nhà trẻ. Nếu thể đưa sang bên đó, Vân Đại Hải cũng cần suốt ngày ở nhà trông con nữa." Quý Vân Vân .