Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 593: Phát triển lâu dài
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fTjxREp2d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đương nhiên, những khoản Quý Kiến Quân thể kiếm chỉ gói gọn ở hai phương diện . Những dịch vụ khác như ăn uống chẳng hạn, hề đặt nặng lợi nhuận, thậm chí bán với giá giảm một nửa. Dù thể kiếm chút ít, nhưng lợi nhuận mỏng. Đặc biệt là nho năm nay, vì lượng khách đổ về đông, mỗi ngày Quý Kiến Quân đều chọn vài thùng mang đến đây bán với giá nửa. Song, lượng nho chắc chắn hạn. Phải rằng, nho ở vùng của họ hiện giờ chính là thứ hiếm , bán đắt vô cùng, hơn nữa dễ bán.
để thu hút thêm khách, Quý Kiến Quân cũng coi như chịu khó. Ngoại trừ một phần mang qua Thành phố Đại học, còn đều dành cho du khách.
Vì nho thực sự ưa thích, nên năm nay Quý Kiến Quân đầu tư mua thêm khá nhiều cây nho về gieo trồng.
Hơn nữa, còn hết sức chăm chỉ tưới bằng nước suối, nhờ mà chúng phát triển . Sang năm, lẽ vườn nho sẽ bắt đầu cho những mùa quả đầu tiên.
Hiện giờ Quý Kiến Quân cách tận dụng nguồn nước suối quý giá, hiểu rõ rằng cây ăn trái phát triển nhanh chóng, chỉ cần tưới nhiều nước suối hơn là đủ.
Ví dụ như, khi thuê bốn ngọn núi, trong lòng tính toán rõ ràng. Anh gây động tĩnh quá lớn, nên lâu lâu mới ghé qua tưới một . Về cơ bản, mỗi cây ăn trái chỉ tưới nước suối hai mỗi tháng, một lượng ít ỏi.
Vì , chúng phát triển tương đối chậm. thể thừa nhận, tác dụng của nước suối cực kỳ hiệu quả. Hiện tại, các cây đều sống sót và bắt đầu đ.â.m chồi nảy lộc, nhú những chiếc lá non xanh mơn mởn.
Tuy nhiên, để cây kết trái thì ít nhất cũng mất hai ba năm. Quý Kiến Quân đủ kiên nhẫn để chờ đợi, hề nóng vội. Cứ để vườn cây ăn trái bên từ từ lớn lên, bởi rằng dù bây giờ chúng phát triển chậm, nhưng danh tiếng bắt đầu lan xa.
Dù , đây cả ngọn núi vẫn là một vùng hoang vu. Việc trồng cây ăn trái mà thể sống sót và xanh , đó chắc chắn là một năng lực hề tầm thường.
Kết thúc kỳ nghỉ hè, bụng Tô Đan Hồng sắp ba tháng. Tuy nhiên, bụng cô vẫn phẳng lì, chẳng hề lộ chút dấu hiệu mang thai nào.
rằng, sắc mặt Tô Đan Hồng vô cùng hồng hào và tươi tắn. Cô ăn đủ loại trái cây núi, ba bữa ăn đúng giờ, ăn uống đầy đủ nên cơ thể khỏe mạnh. Trước đây cằm cô gầy, giờ tròn trịa hơn.
Những du khách đến đây tham quan, thấy cô chủ quán xinh , ai mà buông lời khen ông chủ Quý thật phúc?
Bước tháng chín, táo núi bắt đầu chín rộ. Các loại trái cây khác hết mùa, giờ là lúc táo mùa thu hoạch chính. Táo ở đây giòn, ngọt, độ ngọt đậm đà, ăn ngon tuyệt cú mèo. Vốn dĩ Tô Đan Hồng thích táo, giờ mang thai, mỗi ngày đều thể thiếu hai quả. Quý Kiến Quân thấy cô ăn ngon miệng, cũng cảm thấy vui lây, chỉ cần cô ăn uống đầy đủ là cơ thể sẽ gặp bất kỳ khó chịu nào.
Tô Đan Hồng quả thật hề phản ứng thai nghén, thứ đều suôn sẻ. Mãi , Mẹ Tô mới con gái mang thai, bà giật nảy .
"Sao mang thai nữa ? Con và Kiến Quân cẩn thận chút nào ?" Mẹ Tô lo lắng hỏi cô.
Đâu như thế hệ của các bà, cứ thế mà sinh con. Bây giờ kế hoạch hóa gia đình . Hồi phạt ít tiền , giờ thêm một đứa nữa, sẽ phạt bao nhiêu tiền nữa đây?
"Mẹ cứ yên tâm ạ, đứa bé sẽ nhập hộ khẩu nhà con , mà sẽ nhập hộ khẩu theo ông Trương ở Bắc Kinh." Tô Đan Hồng giải thích.
Mẹ Tô đơ một lúc: "Thế là tên ông Trương ?"
"Dạ, sinh mang họ Trương luôn ạ." Tô Đan Hồng xác nhận.
Vẻ mặt Mẹ Tô lộ rõ sự bất đắc dĩ: "Sao mang họ Trương chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-593-phat-trien-lau-dai.html.]
"Họ Trương thì ạ, cháu vẫn là cháu của chúng mà. Hơn nữa, sổ hộ khẩu của ông, hiện chỉ còn một ông , mà ông cụ cũng kế thừa hộ khẩu." Tô Đan Hồng kiên nhẫn . Ông Trương đến đây gần mười năm, tình cảm sâu sắc, giờ đây khác gì trong gia đình.
Mẹ Tô vẫn thể nào chấp nhận, Tô Đan Hồng còn cách nào khác, đành dùng lời lẽ dụ dỗ: "Sau nhà cửa và đất đai của ông đều do đứa bé thừa kế đấy ạ. Đất đai ở Bắc Kinh giá trị, đứa bé sẽ chịu thiệt thòi ."
Nghe thấy thế, sắc mặt Mẹ Tô lúc mới khá hơn một chút, nhưng cũng chỉ khá hơn thôi: "Con đừng dễ như thế. Kiến Quân loại sẽ chiếm tài sản của ông Trương. Hơn nữa, đừng nghĩ , hai vợ chồng con chắc chắn cũng mua ít tài sản ở Bắc Kinh chứ!"
"Làm gì ạ, tiền bạc đều dồn hết quê nhà ." Tô Đan Hồng .
Mẹ Tô trợn mắt liếc cô một cái: "Có ai đòi con mà, cứ giữ kẽ như ."
Tô Đan Hồng chỉ , thêm lời nào.
Những chuyện khác thì thể , nhưng vấn đề tài sản, ngay cả với ruột cũng thể tiết lộ. Cho dù ruột đến mấy, ý đồ gì nữa, thì chuyện vẫn cần tính toán rõ ràng.
Mẹ Tô đương nhiên chấp nhặt mấy chuyện với con gái, bà chỉ : "Ghi danh nghĩa ông Trương thì cứ ghi danh nghĩa ông Trương . Đợi lớn thì đăng ký hộ khẩu, lúc còn bé đừng loạn lên."
"Con ạ." Tô Đan Hồng đáp. "Không nghén ngẩm gì ?" Mẹ Tô chuyển sang hỏi.
"Không ạ, thứ đều ." Tô Đan Hồng .
"Đương nhiên là , mỗi ngày ăn ngon ngủ kỹ, Kiến Quân chẳng để con đụng tay việc gì, chuyện bên ngoài cũng cần con bận tâm." Mẹ Tô .
Tô Đan Hồng chỉ bất lực, bởi bây giờ cô về phía con rể. Địa vị của con rể trong lòng bà còn cao hơn cả hai con trai và cô con gái cộng .
" mà tính toán cho Kiến Quân thế , hai tháng tới sẽ kiếm bao nhiêu tiền . May mắn là lúc việc kinh doanh, tiền lương từ khu nhà trọ cũng giảm một nửa." Mẹ Tô .
Khu nhà trọ mùa cao điểm, ví dụ như hai tháng nghỉ hè , tiền lương vẫn tính như bình thường. đến mùa thấp điểm, tiền lương sẽ giảm một nửa. Thật , cứ theo như Mẹ Tô , như coi như nhiều lắm , cũng coi như hòa vốn. Về cơ bản, khu nhà trọ gần như chẳng kiếm đồng nào. "Tạm thời cứ như , chắc chắn sẽ hơn," Tô Đan Hồng .
là mắt thì kiếm nhiều tiền, đang trong giai đoạn gây dựng danh tiếng. cô tin rằng chuyện sẽ càng ngày càng , chỉ cần thu hút nhiều thì chuyện sẽ quá tệ. Hiện giờ, việc quan trọng nhất là giữ chân khách hàng, đây mới là trọng điểm.
Kỳ nghỉ hè qua, nhưng dù , những ngày cuối tuần tiếp theo cũng vẫn ít lui tới. Cả ở thị trấn cũng đến đập chứa nước để câu cá, nhưng họ phép qua đêm. Vì , câu cá mất tiền, gì chuyện câu cá miễn phí chứ? cũng đắt lắm, chỉ thu phí năm đồng.
Nếu câu cá, năm đồng thể câu cá cả ngày, cũng hời.
"Không khi nào mới lãi, giờ lỗ vốn ít . Nếu những thứ đó mà vận chuyển lên các thành phố lớn như Đại học Bắc Kinh bán thì kiếm nhiều tiền." Mẹ Tô .
Tô Đan Hồng chỉ mỉm . Xã hội hiện giờ phát triển quá nhanh, mỗi năm một khác. Cô cảm thấy nếu vùng thể tiếp tục phát triển thì là điều .
Về phần hiện tại kiếm lợi nhuận, cứ coi như đây là một khoản đầu tư dài hạn. Chờ đợi phát triển hơn, chắc chắn giá trị sẽ còn thấp như nữa. Dù ưu đãi, vẫn chút lợi nhuận.