Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 592: Hai tháng nghỉ hè
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:25
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pYOUfPdMO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày cuối tuần náo nhiệt. Buổi chiều cùng ngày, cơ bản là lên xe trở về. Hai ngày , trong thôn cũng vô cùng sôi động, nhiều gia đình trẻ tìm đến đây. Ban đầu họ tới vì danh tiếng của trại nuôi ngựa. Quả nhiên, trại nuôi ngựa khiến họ thất vọng. Sau đó là chất lượng dịch vụ, thức ăn, chỗ ở và các phương diện khác đều họ hài lòng. Đặc biệt là bà chủ còn đàn hai khúc cổ cầm, cách đối đãi thế nâng tầm trải nghiệm lên mấy bậc.
Cho dù là tới đây chỉ vì hai khúc đàn cổ thôi, thì chuyến cũng đáng giá!
Vấn đề Quý Kiến Quân nghĩ đến đây đúng là tồn tại. Thật sự phụ mời Tô Đan Hồng dạy học, nhưng nhiều lắm, chỉ hai phụ . Tô Đan Hồng đồng ý nhận lời, rằng đàn cổ tự mang, thứ Bảy sẽ hai tiết học buổi sáng và buổi chiều, mỗi tuần thể tới một , thời gian còn thì tự luyện tập.
Học phí dạy đàn cổ đắt, cái giá đưa khiến phụ của hai cô bé nhỏ cũng đều cảm thấy xứng đáng.
Những khác đều rời chiều Chủ nhật. Buổi chiều , lúc trở về, họ ít nhiều cũng mua ít đồ ở đây, bởi vì giá cả chăng, đều là bán nửa giá.
Vốn dĩ là , nhưng trong thôn hài lòng cho lắm: "Bán nửa giá thế, nhà chúng bán nữa!"
Bởi vì tất cả đều đổ xô tới mua đồ của nhà Quý Kiến Quân, căn bản thèm mua đồ của những nhà khác.
Không chỉ một nhà khó chịu, nhưng Quý Kiến Quân cũng lờ . Thế nhưng trưởng thôn trực tiếp mở một cuộc họp.
Quý Kiến Quân cũng mời đến. Đã mời , Quý Kiến Quân cũng phát biểu: " trong thôn vài hài lòng, nhưng nên rằng, kiếm một xu nào từ việc bán nửa giá . Họ đến từ nơi xa xôi như thành phố Đại Học, chỉ riêng tiền xe mất ít . Nếu chỉ kiếm lời, ai sẽ là kẻ ngốc bỏ công lặn lội đường xa đến tận đây, chỉ vì mua chút đồ ? Tiền xe đó họ thể mua bao nhiêu thứ ở trong thành phố !"
"Lúc , mắt điều quan trọng nhất là xây dựng khu chúng . Hiện giờ điều kiện giao thông ngày càng , đến lúc đó việc tới chỗ chúng sẽ tiện lợi và nhanh hơn, vả đều quan tâm tiền xe . Lúc đó đồ đạc nơi đây từ từ tăng giá lên, chỉ việc bán đồ là . còn cho câu cá miễn phí, cho ăn hoa quả miễn phí, tất cả đều là hàng giảm giá , than phiền gì ?”
"Chẳng khu nhà trọ lẫn trại ngựa của đều đang hái tiền đó ?" Một nào đó cất tiếng hỏi, giọng điệu đầy ẩn ý.
" kiếm chút tiền thì ? Trại ngựa của hai , khu nhà trọ ba , tiền lương mỗi tháng trả hơn hai ngàn, kể bỏ bao nhiêu để xây dựng, để vận hành trại ngựa, để khu nhà trọ ? Giờ thu ít phí ăn ở, ý kiến gì ?” Quý Kiến Quân liếc thẳng về phía kẻ lên tiếng, giọng điệu lạnh nhạt, pha chút chất vấn.
Người nọ cứng họng, dám phản bác thêm lời nào.
"Có cùng phát triển , quyền lựa chọn là ở mỗi . Chuyện rõ từ lâu, nhắc thêm nào nữa. Ai đồng ý thì đảm bảo lợi nhuận sẽ thiếu một xu. Ai , cứ việc ngoài mà xem. Còn nếu kẻ nào dám bôi nhọ, phá hoại thanh danh của chúng trong thôn, thì đừng trách Quý Kiến Quân khách khí, khiến kẻ đó còn mặt mũi nào mà sống ở cái thôn nữa!” Cuối cùng, Quý Kiến Quân tuyên bố dứt khoát, sắc mặt lập tức trở nên u ám.
Trước đây, luôn nổi tiếng là thiện, bao giờ đối xử tệ bạc với bất kỳ công nhân nào. giờ đây, khí chất mạnh mẽ, cứng rắn toát từ khiến nể sợ trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-592-hai-thang-nghi-he.html.]
Quý Kiến Quân thừa hiểu rằng đôi khi thể chỉ bằng lời lẽ tử tế. Với vai trò dẫn đầu, đương nhiên sự răn đe. Hơn nữa, cũng dối. Nếu thực sự kẻ phá hoại, tuyệt đối sẽ nương tay, thậm chí còn đang cần một "kẻ chỉ điểm" để "giết gà dọa khỉ". Nói , ánh mắt sắc bén của lướt qua thanh niên lên tiếng. Người lập tức cúi đầu, tránh né ánh mắt , vẻ mặt đầy bối rối.
Những khác đầy ngụ ý. Tiếng tăm của Quý Kiến Quân trong thôn vốn , nhưng đồng thời, cũng đừng ai nghĩ là dễ dàng qua mặt. Giờ đây đổ đây một khoản đầu tư khổng lồ, bất kể là trại ngựa khu nhà trọ, tất cả đều là tiền bạc. Nếu bất kỳ kẻ nào dám chướng ngại vật, tuyệt đối sẽ nương tay.
Kết thúc cuộc họp, trưởng thôn cũng tiến đến bắt chuyện với Quý Kiến Quân, khuyên nên giữ thái độ cứng rắn như . Nếu , chỉ cần kẻ điều gây trở ngại, công việc sẽ khó phát triển thuận lợi.
Trong thời gian tiếp theo, ngay cả những ngày thường, khách du lịch vẫn nườm nượp kéo đến tham quan trại ngựa và trải nghiệm cưỡi ngựa.
Quý Kiến Quân cũng nắm rõ. Tại Thành phố Đại học, các khu vực đều rỉ tai rằng trại ngựa ở đây lớn, và chỉ cần bỏ một đồng là thể cưỡi ngựa nửa tiếng.
Chưa kể, nơi đây còn đủ loại dịch vụ tiết kiệm chi phí hấp dẫn: miễn phí câu cá, miễn phí thưởng thức hoa quả, mua sắm giảm giá một nửa, v.v... Nói chung, thứ cần thiết đều thể đáp ứng. Nhờ , kỳ nghỉ hè , khu nhà trọ của Quý Kiến Quân gần như kín khách mỗi ngày. Cuối tuần thì càng bận rộn hơn nữa, đặt phòng gọi từ thứ Sáu, nếu khách sẽ đành tìm đến những nhà trọ khác. Dù những nơi khác cũng , nhưng vẫn kém hơn một bậc so với khu nhà trọ của . Tổng cộng trong hai tháng hè, chỉ riêng thu nhập từ khu nhà trọ của Quý Kiến Quân, khi trừ chi phí nhân công, lợi nhuận ròng đạt gần 1000 đồng.
Mức lợi nhuận tuy là quá lớn, nhưng đối với một khởi đầu như hiện tại, Quý Kiến Quân cảm thấy hài lòng. Anh tin rằng sẽ ngày càng nhiều hơn nữa tìm đến.
Trong suốt kỳ nghỉ hè, Tô Đan Hồng thỉnh thoảng sẽ ghé qua đánh một khúc đàn. chỉ là "thỉnh thoảng" mà thôi. Của hiếm thì đắt giá, lẽ nào chuyện đến gần là thể miễn phí thưởng thức một khúc đàn cổ ?
Tuy nhiên, mỗi cô chơi đàn cổ, khách khứa vây kín chật cả gian, khí vô cùng sôi nổi. Một thậm chí tin đồn mà lặn lội từ xa đến đây, chỉ để một khúc đàn cổ đó. Người phụ nữ sành điệu từng mua bức tranh thêu đây còn ngỏ ý mời Tô Đan Hồng đến mừng đại thọ tuổi 65 của . Không chỉ đề nghị mức thù lao 500 đồng, bà còn hứa sẽ xe riêng đưa đón tận nơi.
Hơn nữa, khi phụ nữ sành điệu đó đến cùng chồng, họ cũng tự lái chiếc xe sang trọng. Rõ ràng là một nữ đại gia giàu , "máu mặt".
Tô Đan Hồng khéo léo từ chối. Đừng 500, dù đưa 1000 đồng, cô cũng sẽ nhận lời. Cô biến việc thành một khởi đầu cho những lời mời tương tự.
Quả nhiên, phụ nữ cũng đề cập đến con 1000 đồng. Thế nhưng, Tô Đan Hồng vẫn kiên quyết từ chối một cách khéo léo. Tuy , cô hề keo kiệt. Thay đó, cô tặng phụ nữ một bộ tranh thêu đào tiên đóng khung, xem như là tấm lòng thành để mừng thọ bà.
Hiện tại, dù việc kinh doanh vẫn ở mức khá định, nhưng khách tấp nập. Thậm chí, những dân ở tận thị trấn tin cũng tìm đến đây để cưỡi ngựa.
So với khu nhà trọ, lợi nhuận từ trại ngựa cũng khả quan kém. Một khách sẵn lòng trả hai đồng để cưỡi ngựa một giờ. Mỗi ngày hơn hai mươi con ngựa phục vụ. Vào thời điểm cao điểm, lợi nhuận thu về thậm chí đạt gần 150 đồng.
Trong hai tháng qua, lợi nhuận từ trại ngựa lên đến hơn 3000 đồng, thậm chí còn kiếm nhiều hơn cả khu nhà trọ. Điều quan trọng là cần bỏ quá nhiều chi phí đáng kể.