Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 591: Đánh Đàn Và Thêu Thùa
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:24
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc hơn bốn giờ, chị Béo bắt đầu lo liệu bữa tối. Mẹ Tô hôm nay cũng mời tới quản lý bếp núc, đang cùng chị Béo chuẩn các món ăn. Chị Mai, vợ Quý Kiến Xuyên, cũng đến hỗ trợ dọn dẹp vệ sinh. Khu vệ sinh lúc nào cũng sạch sẽ tinh tươm, thoang thoảng mùi hương dễ chịu từ nước hoa, hề nồng gắt mà thơm mát dịu nhẹ. Hơn năm giờ, bắt đầu dùng bữa. Tất cả đều dùng bát đũa do Quý Kiến Quân chuẩn . Nếu ai thấy sạch, thể mua bộ mới, tráng qua nước sôi một lượt mang về.
Tuy nhiên, hầu như chẳng ai cần mua mới cả, vì bát đũa đều vệ sinh sạch sẽ. Mọi tự phục vụ cơm, còn các món ăn thì tùy ý gọi theo sở thích: thịt, rau, cả tôm cá tươi ngon, thêm đó còn canh sườn củ cải miễn phí, vô vàn lựa chọn. Ai chi tiêu phóng khoáng thì ăn năm đồng một bữa, còn ai tiết kiệm thì bảy tám hào cũng đủ no, ăn uống thế nào do sở thích mỗi .
Thế nhưng, đến đây vui chơi thì ai cũng thưởng thức những món ngon nhất, vì đa đều gọi đồ ăn với giá hơn một đồng. Và quả thực, thể phủ nhận rằng đồ ăn ở đây ngon miệng đầy đặn! Sau khi ăn uống no nê, trời hãy còn khá sớm, mới hơn năm giờ. Ai tắm thì tắm sớm, ai tản bộ thì thoải mái dạo.
Cũng vài lên núi hái trái cây bữa cơm, vì dù thì khu vực đều trông coi nên chẳng lo xảy chuyện gì. Vào thời điểm , những việc cho Quý Kiến Quân đều tan ca, tuy nhiên, ai cần tăng ca thì hôm nay vẫn ở . Cơm nước đưa đến tận nơi việc từ sớm, ăn no mới sức mà việc, đúng nào?
Mọi hoạt động đều để tự do, nhưng tuyệt đối hư hại bất cứ thứ gì bên trong. Đây là quy định chung, và chỉ cần thiếu ý thức thì chẳng ai những chuyện phá hoại như . Hơn nữa, từ sớm thông báo rằng tối nay tám giờ, bà chủ sẽ tới khu ký túc xá biểu diễn một khúc cổ cầm, khiến ai nấy đều vô cùng tò mò và háo hức.
Có một mệt mỏi nên ăn cơm xong cũng ngoài, khuôn viên bên trong ký túc xá cũng khá mắt, tới bốn khu vườn đang mùa trăm hoa khoe sắc rực rỡ.
tám giờ tối, Quý Tiểu Đông cùng Quý Phúc mang bàn và ghế đặt đàn , còn chiếc cổ cầm tuy quá nặng thì Quý Kỳ cẩn thận mang tới.
"Rất hân hạnh chào đón từ phương xa đến tham quan nơi chúng . Hiện tại, thứ đều mới khởi đầu nên khó tránh khỏi đôi chút sơ sài, nhàm chán. Đêm khuya cũng chẳng tiết mục gì đặc sắc, nên xin mạo biểu diễn một khúc nhạc. Nếu yêu thích, hy vọng sẽ thường xuyên ghé thăm." Tô Đan Hồng mỉm .
"Bà chủ đoan trang quá, ông chủ thật phúc lớn!" Một phụ nữ tính tình phóng khoáng lớn.
Lời dứt, cả căn phòng liền bật rộ lên. Quý Kiến Quân cũng nghiêm túc gật đầu, ánh mắt đầy trìu mến vợ: " quả thực phúc." Tô Đan Hồng lườm một cái nhẹ nhàng, đó ngón tay lướt nhẹ dây đàn. Quả nhiên là trình độ, chỉ cần chạm tay là ngay.
Ngay khi khúc nhạc cất lên, cả căn phòng vốn đang xôn xao bỗng chốc chìm tĩnh lặng. Tiếp đó, tiếng đàn đẽ, du dương như dòng suối chảy cuồn cuộn tuôn từ đôi tay khéo léo của Tô Đan Hồng.
Tiếng đàn dịu dàng, trong trẻo như nước suối, thấm đẫm lòng . Nghe tin cô biểu diễn, ngay cả ông Trương cũng đặc biệt tới thưởng thức. Cùng với mỗi nốt nhạc, cả khu ký túc xá trở nên vô cùng tĩnh lặng, ngay cả đám trẻ con cũng say mê lắng , một tiếng động.
Một khúc đàn dài mười hai phút nhanh trình bày xong. Tô Đan Hồng định cất đàn, nhưng đồng loạt reo hò, ngừng hô vang.
"Bà chủ ơi, chơi thêm một bài nữa ạ, thêm một bài nữa !”
" bà chủ, cô đàn quá, xin thêm một bài nữa !" "Thêm một bài nữa, thêm một bài nữa!"
Tất cả đều vỗ tay hoan hô nhiệt liệt, ánh mắt tràn đầy sự mong chờ.
Quý Kiến Quân định lên tiếng, nhưng Tô Đan Hồng khẽ mỉm : "Vậy , thêm một bài nữa nhé... Tối nay cũng khá hứng thú, chơi thêm một bản nữa cũng gì là ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-591-danh-dan-va-theu-thua.html.]
Vậy là tiếng đàn ngân lên, tấu thêm một khúc nữa. Lần bản nhạc dài hơn một chút, mười lăm phút đồng hồ. Đàn xong, Tô Đan Hồng liền gọi Quý Tiểu Đông và Quý Phúc thu dọn bàn ghế, đưa đàn cho Quý Kỳ mang về. Mọi trong khu nghỉ dưỡng đều cô đàn thêm bài nữa, khen ngợi hết lời rằng tiếng đàn quá , quá tuyệt vời. Hơn nữa, họ từng thấy ai chơi cổ cầm, quả thật bà chủ đây tài năng phi thường! Người xinh , tiếng đàn còn lay động lòng .
Tóm là những lời tán dương ngớt, chẳng hề tiếc lời.
Hơn nữa, Mẹ Tô, với tư cách một , cũng vô cùng vui vẻ. Bà cảm thấy con gái thật giỏi giang, khiến khách du lịch hài lòng đến thế thì việc ăn sẽ lo lắng nữa .
Sau khi Mẹ Tô là ruột của bà chủ, cũng vô cùng khâm phục bà, nhao nhao hỏi bí quyết dạy con. Ai nấy đều rằng, thời đại còn nhiều khó khăn, đến ăn còn chẳng đủ no.
" cũng chẳng dạy bảo gì nhiều, ngày xưa nghèo đến mức ăn còn chẳng no, lấy thời gian mà nhàn rỗi dạy mấy tài lẻ ? điều đó cũng ngăn Đan Hồng nhà hiếu học ..."
Trước mặt , bà khen con gái cưng của lên tận mây xanh, kể rằng cô nỗ lực học tập nhưng vì nhà nghèo nên cách nào đến trường.
Hơn nữa, cô còn tự mày mò học thêu thùa, học chơi cổ cầm và nhiều tài lẻ khác nữa.
Quý Kiến Quân cũng ở lắng , say mê đến mức như thể vợ kể thêm một lượt nữa.
Còn Quý Tiểu Đông thì đến sùng bái. Quý Phúc thì đó nữa mà ở nhà. Quý Kỳ cất đàn xong cũng , nhưng những chuyện thì chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp, cảm thấy bà ngoại mà "chém gió" thì chẳng ai sánh bằng.
Kiểu bà sắp khen nó thành tiên nữ luôn !
những khác một cách say sưa và vô cùng hài lòng, thậm chí còn nảy sinh hứng thú với thêu thùa, đặc biệt hỏi han về bộ môn .
"Lúc nhàn rỗi Đan Hồng cũng thêu ít, thể đem cho xem." Mẹ Tô , đó sai Quý Kỳ về nhà lấy. Quý Kỳ về nhà lấy ba bức thêu đang treo tường.
Hiện tại Tô Đan Hồng thêu xong, tất cả đều đóng khung ảnh, trông vô cùng sang trọng và tinh tế. Những phụ nữ hứng thú đều vây xem, ai nấy đều mắt sáng rực, trực tiếp hỏi bán .
"Mấy cái đều bán , hơn nữa giá cũng cao, sợ khách hàng là chặt chém. Nếu các cô mua thì thể tiệm bên ngoài tìm mua." Mẹ Tô . "Đồ tinh xảo thế đắt là đúng , thím cứ xem, tấm bao nhiêu tiền?" Một phụ nữ ăn mặc khá thời trang hỏi.
Mẹ Tô đưa một con , quả thực là cực đắt. Những phụ nữ khác đều há hốc miệng, bức thêu đáng giá bằng ba tháng tiền lương của bọn họ! Tuy là tinh xảo và đẽ, nhưng họ cũng nỡ mua, chỉ dám xem mà thôi.
phụ nữ ăn mặc thời trang quyết định mua một bức, bởi vì tháng là sinh nhật cô , đem về quà.
Mẹ Tô liền bán cho cô . Những bức tranh thêu quả thực Tô Đan Hồng đem bán, đương nhiên thể lựa chọn mua , ai ép buộc. Hơn nữa, thực cũng coi như là khá rẻ , ít nhất so với đồ thêu thủ công bán bên ngoài thì rẻ hơn một hai trăm đồng, tuyệt đối là món hời!