Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 589: Du khách trong kỳ nghỉ hè
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kể từ lúc , Tường Tường và Tiểu Bàn Tử giảng hòa. Ông Trương can thiệp quá sâu, chỉ Tường Tường tự hiểu thế nào là mất , và thế nào là tìm . Như cũng . Về tình bạn cũng thôi. Chuyện đúng là Tiểu Bàn Tử sai, nhưng nếu bé thành tâm đến xin và giảng hòa, Tường Tường thể tha thứ, hai vẫn là bạn. Nếu , thì cũng chẳng . Cậu bé thể chơi với những bạn học khác, vì Tường Tường thiếu bạn bè. Cậu nhóc hào sảng, nghĩa khí, còn chơi đủ thứ. Từ b.ắ.n bi, ném bao cát đến đấu thẻ bài, đều là cao thủ. Hơn nữa, thỉnh thoảng còn thể xin chút đồ ăn vặt ngon lành.
Vì thế, bạn bè chơi với Tường Tường cũng đông.
Nhân duyên của Tiểu Bàn Tử thì đến . Dĩ nhiên bé cũng bạn bè, nhưng thú vị bằng chơi với Tường Tường. Chơi với Tường Tường thích hơn nhiều. Sáng sớm hôm , bé đến tìm Tường Tường, còn mang theo hai cái bánh bao, bảo là do bố tự tay .
Bố của bé là đầu bếp ở một nhà máy, ngày thường cũng bận rộn.
Có lẽ cũng vì một bố là đầu bếp nên cả nhà đều tương đối mập mạp.
Nếu quyết định tha thứ, Tường Tường cũng vui vẻ nhận bánh bao từ Tiểu Bàn Tử, nhưng mang đến trường chia cho hai bạn học khác, vì ở nhà ăn no căng bụng, ăn nổi nữa. Đương nhiên, bé còn đặc biệt rõ điều với Tiểu Bàn Tử, và Tiểu Bàn Tử cũng vui vẻ đồng ý, dù thì cũng là bạn học mà.
Những chuyện đều xảy trong trường của bọn nhỏ, cũng chẳng gì to tát. Ông Trương bình thường nhắc đến, nhưng vì Quý Kỳ ở nhà, Tô Đan Hồng đó vẫn .
Nghe Mẹ Tiểu Bàn Tử xách hai con gà đến, tuy nguyên do, nhưng cũng hẳn là lợi lộc gì cho gia đình họ. Tô Đan Hồng bảo Tường Tường, nếu bé đồng ý, thì hãy rủ Tiểu Bàn Tử về nhà ăn cơm vài bữa, để mang tiếng là chiếm lợi từ bạn.
Hơn nữa, thật thì chỉ Tiểu Bàn Tử mới là "chiếm lợi" từ Tường Tường thôi. Bởi vì ở nhà Tường Tường, nào là trái cây, hoa quả tươi ngon các loại, bao giờ thiếu. Mỗi ngày Ông Trương chợ đều ghé chỗ Quý Phong mang về cả một rổ, chỉ cần dặn ghi sổ là xong.
Những thứ khác như trứng gà, Ông Trương cũng sẽ tự qua đó lấy. Bây giờ ông còn để Quý Kiến Quân gọi mang đồ tới nữa. Cứ gì, ông sẽ trực tiếp đến cửa hàng của Quý Phong mà lấy.
Chỗ Ông Trương ở khá gần cửa hàng của Quý Phong, còn chỗ Đại Quân thì xa hơn một chút, nhưng cũng đáng kể.
Khi Tiểu Bàn Tử đến nhà, mấy món trái cây trong vườn tất nhiên đều đem đãi. Dù thì mua bên ngoài cũng tốn tiền, nên nhóc cứ thoải mái ăn uống. Chẳng trách Tiểu Bàn Tử mũm mĩm như , răng lợi còn chắc khỏe nữa chứ.
Sau một "tuyệt giao" giả vờ, tình cảm giữa Tiểu Bàn Tử và Tường Tường dường như còn gắn bó hơn . Chẳng hạn như chiều thứ Sáu , Tường Tường dẫn bé về nhà . Đương nhiên, chuyện của Tiểu Bàn Tử đồng ý.
Thực Tô Đan Hồng nghiêm khắc dặn dò Tường Tường: "Sau đợi các con lớn hơn chút nữa hãy dẫn bạn về nhà chơi."
Bọn trẻ còn nhỏ như , nhiều chuyện hiểu rõ, ngoan ngoãn một chút thì , lỡ chuyện gì xảy thì tìm ai mà giải quyết?
Cũng như Quý Kỳ thỉnh thoảng sẽ dẫn bạn học về ở, Tô Đan Hồng cũng chẳng gì, bởi vì thằng bé lớn , khôn lỏi như khỉ, cần quản nhiều nữa.
"Dạ, con ạ, chờ con học lớp 5 mới dẫn bạn về. Bàn Tử đến xem ngựa nhà chúng , con chỉ dẫn đến một thôi ạ." Tường Tường giải thích.
Tô Đan Hồng cũng chỉ cho , chứ thực sự trách mắng thằng bé. Hơn nữa cô còn cảm thấy của Tiểu Bàn Tử quả thực gan , cả bố của bé cũng . Con còn nhỏ thế mà yên tâm cho con theo bạn học về nhà ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-589-du-khach-trong-ky-nghi-he.html.]
đến thì Tô Đan Hồng cũng sẽ tiếp đãi chu đáo.
Bữa ăn thì chung với trong nhà. Chỗ ngủ thì Tiểu Bàn Tử sẽ ngủ chung giường với Tường Tường. Sau đó ban ngày, Tường Tường dẫn bé chơi khắp nơi: lên núi hái trái cây ăn, đến trại nuôi ngựa tắm cho ngựa, ngắm dê, chăn trâu, cưỡi lừa... đủ thứ trò vui. Đến Chủ nhật khi Tiểu Bàn Tử trở về, bé liền khoe khoang với bố , khen lấy khen để rằng nhà Tường Tường rộng rãi thế nào, ở thoải mái , ăn ngon đến mức nào. Lại còn nhiều ngựa, nhiều vườn trái cây đến ! Ánh mắt của bé ánh lên vẻ ngưỡng mộ giấu giếm.
Đồng thời, khi xong, bố của Tiểu Bàn Tử cũng sửng sốt. Tuy rằng họ cũng điều kiện gia đình Tường Tường tồi, nhưng ngờ đến ? Thế mà còn trại nuôi ngựa và vườn trái cây linh tinh?
Rất nhanh đó, kỳ nghỉ hè đến, kéo dài hai tháng. Tường Tường đương nhiên là về nhà, Tiểu Bàn Tử cùng bạn về đó nghỉ hè, nhưng Tường Tường cho: "Đợi lớn hơn chút . Cậu bây giờ còn nhỏ, dễ thường xuyên chạy ngoài, hơn nữa còn tận hai tháng, lâu lắm."
Tiểu Bàn Tử lộ rõ vẻ thất vọng.
"Cậu cũng cần buồn . Đợi nho nhà tớ chín, tớ sẽ bảo chú Trư Mao đưa một chùm đến cho ." Tường Tường an ủi.
Tô Trư Mao cửa hàng của Tiểu Bàn Tử, bà chuyên bán nước chấm, các loại nước chấm đều . "Vậy nhất định đưa đến cho tớ đấy nhé." Tiểu Bàn Tử dặn dò.
Lần đến chơi, Tường Tường dẫn bé xem nho trong vườn. Cây nào cây nấy đều nhỏ, nhưng bé vẫn ăn nho bao giờ, Tường Tường ngon vô cùng, nước miếng của bé cũng sắp chảy xuống .
Sau khi tiễn bạn học , Tường Tường liền về nhà. Viện Viện cũng cùng về, Quý Phúc và Quý Kỳ đương nhiên cũng trở về. Ông Trương khi dùng vải đắp lên ghế sofa trong nhà, liền dẫn bọn trẻ cùng về. Đương nhiên là về, bởi vì Đan Hồng bây giờ mang thai, trong nhà chuyện gì, bọn nhỏ cũng dễ giúp đỡ.
Ông Trương cũng vô cùng chờ mong, cho dù là con trai con gái, đều cả!
Cũng chỉ ông Trương và bố Quý chuyện , những khác còn . Tô Đan Hồng cũng phản ứng nghén ngẩm, ăn ngủ ngon, gì khác thường so với , cho nên cũng ai nghĩ đến chuyện cô đang mang thai.
Bọn nhỏ trở , trong nhà đương nhiên cũng náo nhiệt hẳn. Viện Viện vẽ ít tranh, đều đóng khung. Tô Đan Hồng bảo Quý Phúc, Quý Kỳ và Quý Tiểu Đông nhân lúc nghỉ hè cùng dọn qua ký túc xá bên để treo lên.
Vốn dĩ một phòng cũng chỉ một bức tranh, bây giờ thể thêm một bức nữa.
Ông Cao hôm qua gọi điện , rằng hai ngày cuối tuần hẳn là sẽ ít đến đây nghỉ phép. Quý Kiến Quân cũng cảm thấy sẽ khách đến. ngờ còn đến hai ngày cuối tuần, ngay chiều thứ Sáu , hai gia đình trẻ tuổi đến. Một gia đình ba , và một cặp cha con. Khi họ đến nơi, thời gian khá muộn, 5 giờ chiều.
Sau khi đến nơi, thấy đường sá xa xôi như , họ lập tức chút hối hận.
hối hận cũng tác dụng. Trước mắt muộn thế , chỉ thể ngủ đây một đêm , ngày hôm thì hãy .
Thế là Quý Kiến Quân mở phòng cho họ, để Quý Tiểu Đông đến bên trực, yêu cầu gì thì cứ .
Hai mươi đồng tiền một đêm, ăn cơm cũng rẻ. Hai gia đình đều chút hài lòng. Sáng sớm hôm ăn bữa sáng cũng cần tiền, mỗi chỉ một bát cháo hạt sen thịt nạc lớn và một quả trứng ốp la, thứ gì khác.