Tiểu Thư Xuyên Về Năm 80: Nhật ký làm giàu - Chương 582:
Cập nhật lúc: 2025-08-28 03:37:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6pnusGzWm9
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạch tượng cho thấy hình như là... ? "Bây giờ chỉ mấy ông chú, bà cô lớn tuổi đến đây, họ chủ yếu chỉ là mua đồ. Nếu chỗ chúng , trẻ tuổi cũng sẽ tới, nhà nào trẻ con cũng sẽ đem trẻ con theo. Đến lúc đó, tiền ăn ở cũng một khoản, tiền kiếm nhất định sẽ ít, chỉ là vẫn câu cũ, chúng cùng quản lý kinh doanh của thôn thật ." Quý Kiến Quân .
"Vậy thì chẳng liên quan gì đến những nhà nhà lầu phòng trống như chúng !" Một thanh niên lên tiếng. "Cha kẹo mạch nha ? Nếu chỗ chúng nhiều đến, nhà thể bày một quầy hàng bán kẹo mạch nha, tin việc ăn sẽ tệ ." Quý Kiến Quân thanh niên đó, đáp lời.
Chàng thanh niên suy nghĩ một lát, chỉ mà những khác cũng gật gù đồng tình.
Quý Kiến Quân cũng chỉ đúng trọng tâm, hề dài dòng.
một khi đông , kinh doanh bất cứ thứ gì cũng sẽ dễ dàng hơn, đây là kiến thức cơ bản mà ai cũng nắm rõ.
Trưởng thôn liền tiếp, ông cũng là tài ăn , những lời ông thốt khiến vô cùng phấn khích và vui mừng, như vẽ một con đường rộng mở, tương lai tươi sáng bày mắt họ.
Quý Kiến Quân thêm gì nữa, thẳng về nhà. Những lời trưởng thôn với trong thôn tệ chút nào, còn riêng thì chẳng cần lắng .
Tất nhiên, tất cả những chuyện diễn vài ngày đó. Bây giờ bước sang tháng sáu, khi thời tiết bắt đầu nóng bức cũng là lúc mang một vụ thu hoạch bội thu.
Ví dụ như đậu xanh đồng ruộng, chín nhanh, thu hoạch xong và giờ đang phơi nắng ở bãi phơi lương thực.
Hôm nay, Tô Đan Hồng đang ăn đào, dâu tây và quả sung – tất cả đều là những loại quả cô đặc biệt yêu thích. Trước , việc trồng cây ăn quả núi cũng là theo sở thích của cô mà .
Thật cô cũng thích ăn dưa hấu, nhưng vì thêm đứa thứ tư nên năm nay cô đụng đến một miếng dưa hấu nào, quả thực vất vả cho cô. Anh đào cực kỳ ngon, cô cứ thế ăn hết quả đến quả khác, ăn nhiều. Bữa trưa, cô cho Quý Kiến Quân một bát mì thịt dê. Lần mổ hai con dê, họ cũng giữ một ít ở nhà để ăn dần. Cô cho Quý Kiến Quân một bát, còn Tô Đan Hồng thì ăn. Khi bước hỏi, cô đáp: "Em thấy khó chịu, ăn, nuốt trôi, cứ ăn ..."
Cô dám ăn đào đến mức no căng bụng, bằng nhất định sẽ nhắc nhở một trận nữa, nên cô đành dối. Nào ngờ, những lời của vợ, Quý Kiến Quân kích động tột độ, hai mắt sáng rỡ: "Vợ , em mang thai ? Anh nhớ rõ khi em mang thai Nhân Nhân và bọn nhỏ, em cũng y hệt thế mà!"
Chóng mặt, buồn nôn, khẩu vị... đây quả thực trùng khớp với các triệu chứng mang thai.
Quý Kiến Quân xong, lập tức dẫn cô đến trạm y tế thị trấn để kiểm tra xem mang thai , đến cả bát mì thịt dê cũng hứng mà ăn.
Tô Đan Hồng: "..."
Cô đơ . Nhìn chồng hăm hở như , cô cũng đành lòng sự thật. Mà nếu cứ thế lên thị trấn kiểm tra, thì quả thật sẽ mất mặt.
"Anh cứ ăn , ăn xong chúng chuyện ." Tô Đan Hồng bảo. "Được." Quý Kiến Quân gật đầu lia lịa, đó liền thẳng đến bàn, dùng vài đũa chén sạch bát mì thịt dê đầy ắp.
Sau đó, vẫn một mực đòi đưa cô đến trạm y tế để kiểm tra.
Lúc , Tô Đan Hồng mới đành thật: "Kiến Quân , em ăn nhiều đào, ăn đến mức no căng bụng, cho nên mới ăn nổi, là mang thai ."
Sau đó, cô khép nép bằng ánh mắt đầy cẩn trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-xuyen-ve-nam-80-nhat-ky-lam-giau/chuong-582.html.]
Quý Kiến Quân sững một lúc, rõ ràng ngờ nguyên nhân chỉ là do cô ăn đào đến mức no căng bụng.
Vốn tưởng chuyện sẽ êm xuôi trôi qua, thế nhưng, buổi tối khi ăn cá, Tô Đan Hồng liền nhịn mà sang nôn ọe. Cá quá tanh, cô thật sự chút chịu nổi.
"Có chuyện gì ? Loại cá rô em vẫn luôn thích ăn mà!" Quý Kiến Quân vỗ lưng cho cô, trách cứ : "Có là do em ăn quá nhiều đào nên mới ăn nổi ? Hay là em giả vờ như để đối phó ?"
Lúc , Tô Đan Hồng oan ức : "Buổi trưa em ngủ một mạch đến giờ mới dậy, gì ăn miếng đào nào. Cơm cũng là nấu mà, cho gừng ?" "À, quên mất, chỉ cho một chút hành lá thôi." Quý Kiến Quân thoáng qua, liền đáp.
"Em bảo mà, tanh thế em chịu thua, tự ăn hết ." Tô Đan Hồng bĩu môi .
Quý Kiến Quân đành bất đắc dĩ, nhưng vẫn gật đầu lia lịa. Tô Đan Hồng uống canh củ sen, đó ăn thêm một chút đồ ăn nhẹ. Cô đụng đến những thứ khác, ăn một ít thấy no .
Quý Kiến Quân giục: "Ăn nhiều thêm một chút nữa em."
"Em no mà." Tô Đan Hồng xua tay, đáp.
Miệng thì no, nhưng cô cầm quả sung lên ăn. Hơn nữa, ăn xong quả sung bao lâu, cô lấy bánh A Giao ăn.
Bởi vì đang chuẩn cho việc mang thai, nên cô thường xuyên ăn bánh A Giao. Số bánh đều là loại cho thêm rượu hùng hoàng.
Quý Kiến Quân lắc đầu, đó mới yên vị bàn ăn. Sức ăn của đủ để "càn quét" thứ bàn. Còn về phần Đại Hắc, thì khi bọn họ ăn chuẩn cho nó một phần để nó no bụng .
“Anh ông Cao , kỳ nghỉ hè năm nay thể chỗ chúng sẽ đông đúc hơn nhiều." Quý Kiến Quân ăn cơm, tâm sự với vợ. "Nghỉ hè là lúc cao điểm, trẻ em xả , còn phụ cuối tuần vướng bận công việc thì thường đưa con cái đến đây tham quan, nghỉ dưỡng." Tô Đan Hồng gật đầu , : "Nếu đến lúc đó em mà hứng thú, thì em thể qua bên đó chơi vài khúc nhạc, thu phí." "Vậy đến lúc đó nếu tìm em nhờ dạy, mời em hướng dẫn cho con bọn họ thì ?" Quý Kiến Quân .
"Cái cũng đúng, điều cũng khả năng lắm, từ chỗ của bọn họ đến chỗ của chúng cũng gần, hơn nữa họ ở đây cũng lâu, bất tiện." Tô Đan Hồng . "Nếu như bọn họ tình nguyện mỗi tuần sẽ tới đây nhờ em dạy một hai tiết thì ?" Quý Kiến Quân : "Giống như giáo viên Đổng dạy Nhân Nhân ." "Vậy cũng , nếu bọn họ kiên nhẫn cùng sức chịu đựng, thì mỗi tuần đến đây cũng tệ, một tuần em thể dành một ngày để dạy học." Tô Đan Hồng .
Còn về chuyện thu tiền, mỗi tiết học mười đồng là . Mười đồng đối với việc học loại đàn cổ là giá khá rẻ, nhưng các loại đàn cổ thì tự học viên đem tới. Dù đàn cổ cũng tương đối dễ để mang theo, hơn nữa cha con cái học cái , bình thường mang theo thêm một cây đàn cổ, cũng tính là chuyện gì to tát.
cô dạy mỗi tuần một ngày, chia thành một lớp buổi sáng và một lớp buổi chiều.
Tô Đan Hồng càng nghĩ càng cảm thấy , dù đây cũng là sở trường của cô, cô thể phát huy sở trường, thỏa mãn tình yêu với đàn cổ, còn gì tuyệt hơn?
Thấy kế hoạch của cô như Quý Kiến Quân vui vẻ, cũng chỉ , cũng quấy rầy, chỉ cần vợ vui là đủ, những chuyện khác đều thành vấn đề. Tối hôm đó, hai vợ chồng ân ái như thường lệ. Chỉ là đang ân ái một nửa, thì bụng Tô Đan Hồng chút thoải mái, điều cô cũng gì, vẫn kiên trì thành nốt "bài tập" mật hằng ngày của hai vợ chồng.
Chỉ là ngày hôm cảm giác bụng thoải mái của Tô Đan Hồng vẫn còn, quan trọng nhất là cô còn buồn nôn, cảm giác khó chịu, buồn nôn cứ chực trào!
Tô Đan Hồng nhíu mày tự bắt mạch cho . Mạch đập ... cô sững sờ.
"Mạch đập , hình như là mang thai ?" Tô Đan Hồng chút ngơ ngác .