Tiểu thư nhà ta bảo kê lại là nam? - Phần 6

Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:52:28
Lượt xem: 963

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình hình thiên tai ở Sầm An nghiêm trọng, chúng đây suốt hai tháng trời.

 

Mỗi ngày Tần Miên đều sớm về muộn, ánh nến trong phòng thường thắp sáng suốt cả một đêm dài. Hắn thực sự đang việc vì bách tính.

 

Ta giúp gì cho về phương diện , chỉ thể vài việc nhỏ đáng kể. Ví dụ như pha cho một chén nóng, là đặt một đóa hoa nhỏ bàn việc của .

 

Ngày tháng cứ thế trôi qua.

 

Dù ở tận Sầm An nhưng Tần Miên vẫn thể bao quát chuyện triều đình. Bởi lẽ đó, phái Thanh lưu về phía .

 

Nhị Hoàng t.ử liên tục vấp váp triều, càng nôn nóng càng phạm nhiều hơn. Thánh thượng hài lòng, lệnh cho cấm túc để hối .

 

Khi tin , trong lòng thấp thoáng chút vui mừng, cảm thấy dường như thực sự giúp .

 

...

 

Hai tháng , thiên tai ở Sầm An kiểm soát, chúng bước lên xe ngựa trở về.

 

Lần , đến lượt Thái t.ử điện hạ đ.á.n.h ngựa cho .

 

Ta vén rèm : "Có ngươi trả tiền nên mới đ.á.n.h xe ngựa cho ?"

 

Tần Miên ngẩn , khẽ nhếch môi: "Nàng thì là ."

 

Đi qua một con đường nhỏ, ven đường đầy hoa dại. Tần Miên cúi đưa tay hái một đóa, cẩn thận cài lên tóc .

 

Nhìn yết hầu đầy nam tính ở ngay sát tầm mắt, sững sờ: "Làm gì thế?"

 

Tần Miên : "Cài trông ."

 

Ta : "Ta cài cũng mà."

 

Cài hoa lên đầu thực sự quen chút nào, đang định đưa tay lấy nó xuống thì thấy Tần Miên tiếp: "Cô nương gia mà, cài chút hoa mới xinh."

 

Câu quen tai quá.

 

Ta ngẩn , bàn tay định hái hoa chậm chạp hạ xuống.

 

18

 

Kể từ khi từ Sầm An trở về kinh Thái t.ử Tần Miên Thánh thượng coi trọng, hạ lệnh cho mặt Thánh thượng phê duyệt tấu chương.

 

Bách tính cũng hết lời khen ngợi vị điện hạ .

 

Ta tán tụng, nhưng trong lòng bắt đầu lo lắng.

 

Tần Miên thế coi là vững gót chân triều đường ?

 

Vậy sắp ?

 

Chậc, chút .

 

bản thỏa thuận vẫn còn sờ sờ ở đó.

 

Ta chống cằm, suy nghĩ khổ sở suốt nửa ngày trời.

 

Hay là, hủy bản thỏa thuận ?

 

Không , lộ liễu quá.

 

Ta đột nhiên nghĩ điều gì đó, bật dậy ngay lập tức. Ta thể hủy bản của , nhưng thể hủy bản của Tần Miên mà!

 

Đến lúc đó còn thể " ăn cướp la làng".

 

Ha ha ha ha.

 

là một ý tưởng tuyệt diệu.

 

Ta phủi phủi quần áo về phía viện của Tần Miên.

 

Theo lý mà , lúc chắc hẳn đang ở thư phòng phê chuẩn tấu chương.

 

Ta hùng hổ bước viện của đột ngột phanh gấp, vẻ mặt kinh hãi nép sát cổng vòm.

 

Sao chứ!? Lại còn tận hai !

 

Người chút ấn tượng, là mưu sĩ Trương Khoa của Tần Miên.

 

Tiếng trò chuyện của hai bọn họ từ bên trong truyền .

 

Ta định thần đang định lén lút chuồn , nhưng khi rõ một câu của Trương Khoa thì khựng .

 

Hắn : "Điện hạ, chuyện tuyển Trắc phi mà Hoàng hậu nương nương nhắc tới, mong ngài hãy cân nhắc kỹ lưỡng. Thiên kim nhà Hộ bộ Thị lang và tiểu nữ nhi của Bùi Tướng quân đều là những lựa chọn tồi, thông tuệ lễ nghĩa, đoan trang phóng khoáng. Quan trọng là, lợi ích với với ngài ."

 

...

 

Ta ngẩn hồi lâu, mới sực tỉnh mà vội vàng rời , còn suýt chút nữa dẫm váy của .

 

Thật là nhếch nhác.

 

Còn ở cái khỉ gì nữa!

 

Người sắp cưới Trắc phi , ở đây vỗ tay hoan hô, chứng kiến hạnh phúc cho bọn họ ?

 

Không cần thiết, thật sự cần thiết.

 

Ta định bụng về phòng thu dọn hành lý, ngang qua nhà kho đột ngột dừng chân.

 

Lợi dụng một phen, lấy chút bồi thường chắc quá đáng chứ?

 

Ừm, quá đáng.

 

19

 

Ta ở trong phòng lục tung các rương hòm suốt một thời gian dài, suýt chút nữa là lật tung cả căn phòng lên .

 

Lạ thật đấy. Bản thỏa thuận của ?

 

Ta gọi một nha ngang qua : "Hôm nay ai từng phòng ?"

 

Nha trả lời: "Hôm nay ngoại trừ Thái t.ử điện hạ ghé qua viện của thì còn ai khác nữa ạ."

 

Ta ngẩn : "Hắn tới lúc nào?"

 

Vẻ mặt nha chút kỳ quái, ánh mắt đảo liên hồi, còn thỉnh thoảng liếc về phía lưng .

 

Ta đột ngột đầu . Chỉ thấy ở góc hành lang, một bàn chân vèo cái rụt .

 

Ta: "..."

 

Ta xua tay cho tiểu nha lui .

 

Ngay đó một tiếng động vọt lên nóc nhà, men theo phía thẳng tới chỗ hành lang .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-nha-ta-bao-ke-lai-la-nam/phan-6.html.]

Ta cúi đầu Tần Miên đang nép sát tường mà rơi trầm tư.

 

Hắn chậm chạp thò đầu quan sát trong viện, thấy viện mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Ta tung một cái, nhảy thẳng xuống mặt .

 

Tần Miên trợn tròn mắt , biểu cảm thực sự đặc sắc.

 

Ta đẩy tường, đưa tay, áp lên l.ồ.ng n.g.ự.c — lấy bản thỏa thuận đó.

 

Ta nhướn mày : "Thái t.ử điện hạ, giải thích chút chứ."

 

Tần Miên khôi phục vẻ phong thái nhàn nhã như thường lệ, chậm rãi mở lời: "Không giải thích , vì nàng , nên mới dùng thủ đoạn khuất tất . Chuyện , trăm miệng cũng khó bào chữa."

 

Hắn thẳng thắn như , ngược khiến nhất thời á khẩu.

 

Ta lạnh: "Ta chẳng ? Nhường chỗ cho ngài để ngài còn cưới Trắc phi chứ."

 

Tần Miên cau mày: "Ai cưới Trắc phi?"

 

Hắn nhanh ch.óng phản ứng : "Vừa nãy nàng tới viện của ?"

 

Ta gì.

 

Tần Miên thở dài một tiếng: "Đã tới , nán thêm một lát để hết câu?"

 

Ta ngẩn : "Nói cái gì?"

 

Tần Miên: "Hạ Anh, sẽ cưới Trắc phi."

 

"Tần Miên bao giờ nghĩ tới việc dựa dẫm nữ t.ử để nên chuyện gì. Ngày đó cưới nàng, cũng như những gì với nàng lúc đầu. Ngay từ khi hồi kinh, phái Thanh lưu về phía ."

 

Ta thể tin nổi : "Vậy ngươi còn..."

 

Tần Miên với ánh mắt rực cháy: "Ta cưới nàng, chỉ đơn giản là vì cưới nàng thôi."

 

Hắn gặp từ lâu .

 

Sớm hơn nhiều so với những gì .

 

Năm đó, bảy tuổi, kinh thành loạn lạc, Hạ lão Thái phó vì tranh thủ thời gian chạy trốn cho vị Hoàng t.ử nhỏ tuổi và cháu gái của , quân phản loạn bao vây cổng cung.

 

Thề c.h.ế.t hàng, m.á.u nhuộm đỏ tường thành.

 

"Lúc đó, nàng và đang trốn trong đống rơm ở con ngõ nhỏ. Nàng bình tĩnh hơn nhiều, bịt c.h.ặ.t lấy miệng cho phát tiếng động, quá sợ hãi, đầu c.ắ.n một phát vai nàng."

 

Tần Miên chỉ lưng : "Sau lưng nàng nhiều vết sẹo như , một vết là do để ."

 

Ta theo bản năng che lấy bả vai, đầu óc rối bời. Những chuyện ... đều nhớ rõ.

 

"Bao nhiêu năm nay, vẫn luôn tìm kiếm nàng. Xin chỉ ban hôn cưới nàng, là quyết định cân nhắc suốt mười mấy năm trời."

 

Khoảnh khắc đó, trong đầu như pháo hoa bùng nổ.

 

20

 

Ba năm , lưng ngựa với khuôn mặt đầy vẻ u sầu.

 

Tiểu chạy tới bên cạnh : "Thiếu đông gia, thế ạ? Người chê buồn chán, Thái t.ử điện hạ cho ngoài chạy tiêu mà."

 

Ta vô cảm liếc một cái, chuyển tầm mắt về phía đám thị vệ đông nghịt.

 

"Người bảo vệ còn nhiều hơn cả bảo vệ tiêu cục. Cái trận thế , kẻ nào chán sống mới dám tới cướp tiêu?"

 

"Chẳng thú vị gì cả, thật quá mất vui."

 

...

 

Lúc trở về kinh thành, phủ Thái t.ử khách tới. Nghe ma ma là sứ thần nước láng giềng, đặc biệt tới bái phỏng.

 

Ta gật đầu, vốn định về phòng bộ quần áo khác, ngang qua hoa viên thấy một trận vui vẻ. Những mỹ nữ mặc dị phục đang say sưa nhảy múa.

 

Sứ thần nước láng giềng lớn: "Thái t.ử điện hạ thích ?"

 

Biểu cảm của Tần Miên thế nào rõ lắm.

 

điều đó quan trọng, dù thì biểu cảm của cũng cho lắm.

 

Ta nhẹ nhàng tới phía Tần Miên, chậm rãi cất tiếng: "Thái t.ử điện hạ thích ?"

 

Sứ thần nước láng giềng cho giật , cau mày đầu , vẻ mặt khinh miệt: "Hạ nhân trong phủ Thái t.ử điện hạ e là quá thiếu lễ giáo ."

 

Tần Miên liếc một cái, nâng tay uống một ngụm nước: "Đây là Thái t.ử phi của cô."

 

Nhìn cây trường thương trong tay , sứ thần mang theo mỹ nữ vội vàng cáo từ.

 

Sau khi họ khỏi, mỉm nhẹ nhàng với Tần Miên: "Đẹp ?"

 

Tần Miên vô cảm: "Không ."

 

"Ngươi eo nàng ."

 

"Không ."

 

"Ngươi còn nữa."

 

"Không ."

 

"Ngươi rõ ràng là !"

 

"Thật sự ."

 

Tần Miên cúi bế ngang lên.

 

Ta hỏi : "Làm gì thế."

 

Tần Miên: "Về phòng."

 

Đi vài bước đột ngột rẽ hướng khác.

 

Ta hỏi: "Làm gì ?"

 

Tần Miên: "Đi tắm rửa ."

 

"Ngươi chê bẩn ??"

 

"Không ."

 

...

 

Vị sứ thần nước láng giềng ở cửa ngây như phỗng, đầu hỏi hạ nhân đang bên cửa: "Bọn họ đang gì thế?"

 

Hạ nhân bình tĩnh trả lời: "Chút tình thú phu thê thôi mà."

 

Loading...