Tiểu thư nhà ta bảo kê lại là nam? - Phần 1

Cập nhật lúc: 2026-03-15 19:49:24
Lượt xem: 254

1

 

Trước khi rời nhà, cha dặn dặn , rằng vị tiểu thư phận cao quý, bảo hãy thu cái tính nết phóng túng của .

 

Ta giật giật khóe miệng: "Cha, con là nữ mà."

 

Cha ngẩn , lẩm bẩm một câu: "Suýt thì quên mất..."

 

...

 

Một tháng , Hanh Thông tiêu cục chúng nhận một đơn hàng lớn, chúng hộ tống một vị tiểu thư con nhà quan về kinh thành.

 

Ta vốn cũng chẳng nhận đơn , nhưng nàng đưa nhiều tiền quá.

 

Với tư cách là cao thủ nhất của Hanh Thông tiêu cục, hiển nhiên trở thành dẫn đoàn.

 

Lúc tiếp đón vị tiểu thư đó là một buổi hoàng hôn rực rỡ.

 

Nàng mặc một bộ váy lưu quang trắng, đầu đội đấu lạp, vóc dáng cao gầy. là một tuyệt sắc mỹ nhân chim sa cá lặn, khép nguyệt nhường hoa!

 

Ta lưng ngựa cao, nhịn mà tặc lưỡi một tiếng.

 

Tên tiểu bên cạnh đại kinh thất sắc: "Thiếu đông gia, đông gia dặn thu liễm một chút mà."

 

Ta còn kịp lên tiếng, bổ sung thêm một câu: "Hơn nữa, vị tiểu thư trông cũng bình thường thôi..."

 

Ta liếc một cái nhẹ tênh: "Người đang đội mũ mà."

 

Vẻ mặt tiểu ngượng nghịu: " nàng ... n.g.ự.c."

 

Ta đ.ấ.m một phát khiến ngã lăn xuống ngựa: "Nông cạn!"

 

...

 

Vì từ nhỏ nhà nuôi dạy như nam t.ử, nên sức kháng cự đối với những cô nương thơm thơm mềm mại như thế .

 

Thấy tiểu thư lên xe ngựa, thúc ngựa tới phía dẫn đầu đoàn đội.

 

Ta huýt một tiếng sáo về phía , lớn giọng : "Kiểm tra kỹ quân ! Chuẩn xuất phát!"

 

Dứt lời, liếc xe ngựa, giọng mang theo ý : "Tiểu thư cũng cho vững nhé, đoạn đường phía dễ !"

 

Đang lúc tiết trời xuân, ven đường hoa dại nở rộ khắp nơi, ánh hoàng hôn rực rỡ trông đến lạ lùng.

 

Ta ngoái đầu chiếc xe ngựa đang đóng kín, tự chủ chậm . Ngựa song song với xe, giơ tay gõ cửa sổ.

 

"Tiểu thư, cảnh sắc bên ngoài đang , ngươi thể mở cửa sổ ngắm một chút."

 

Bên trong tiếng hồi đáp.

 

Ta nhướng mày, cũng chẳng gì thêm, tùy tay hái vài đóa hoa dại cắm khe cửa sổ.

 

"Này, tặng ngươi một ít, tự lén xem thôi."

 

Chẳng đợi nàng phản ứng, kẹp c.h.ặ.t bụng ngựa lên phía đoàn .

 

Chỉ là một lát khi đầu , mấy đóa hoa dại bên ngoài cửa sổ còn thấy bóng dáng nữa.

 

Ta nhếch môi .

 

Chậc, tiểu cô nương mà, thật dễ dỗ dành.

 

2

 

Đoàn cứ thế suốt ba ngày đường thuận buồm xuôi gió.

 

Tiểu hỏi : "Thiếu đông gia, việc nhẹ nhàng thế , để đích tới ?"

 

Ta về phía rừng rậm xa xa: "Ai mà ? Có lẽ là vì trúng tiểu gia đây tuấn tiêu sái."

 

Tiểu : "..."

 

"Ta thừa nhận tuấn tiêu sái, nhưng thể khiêm tốn một chút , nếu là chẳng tìm tức phụ ."

 

Ta liếc một cái, buồn đáp lời.

 

Cũng đúng, ngoại trừ cha quá cố, chẳng ai phận nữ nhi của cả.

 

"Dù nữa, tìm tức phụ vẫn đơn giản hơn ngươi nhiều."

 

Ta vỗ vỗ vai , bày vẻ mặt đồng cảm.

 

Trong lúc đang chuyện, từ phía rừng rậm xa xa đột nhiên một đàn chim bay tán loạn. Chúng lượn vòng bay xa, lượt đậu xuống các cành cây.

 

Ta cau mày, giơ tay hiệu.

 

"Dừng !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-nha-ta-bao-ke-lai-la-nam/phan-1.html.]

Tiểu : "Có chuyện gì thế?"

 

"Có gì đó ."

 

Ta dứt lời, một nhóm bịt mặt xông từ phía , tay cầm trường đao, khí thế hung hãn.

 

"Bảo vệ tiểu thư!!"

 

Ta quát lớn một tiếng, xoay tay rút cây trường thương lưng, chặn nhóm thích khách đầu tiên.

 

Ngay đó, lập tức nhảy lên xe ngựa phía , vung roi ngựa: "Giá —"

 

Xe ngựa xông qua vòng vây của đám đông, lao thẳng về phía .

 

"Tiểu thư, ngươi thực sự bám cho chắc đấy!"

 

Xe ngựa dù cũng chạy nhanh bằng ngựa, nhóm bịt mặt phía chẳng mấy chốc đuổi kịp.

 

Ta suy tính vài giây, thò tay trong xe ngựa: "Mau đây! Phải bỏ chiếc xe thôi!"

 

Người bên trong chỉ do dự một thoáng chốc nắm lấy tay chui khỏi xe ngựa.

 

Ta giơ thương c.h.ặ.t đứt dây kéo, khoảnh khắc xe và ngựa tách rời, đưa vị tiểu thư nhảy vọt lên lưng ngựa.

 

Ta: "..."

 

Nhìn vị tiểu thư cao hơn nửa cái đầu, rơi trầm tư.

 

Chẳng trách là tiểu thư nhà quyền quý, vóc dáng thật tầm thường.

 

Thế nhưng như thế ... che hết tầm của !

 

"Cái đó... ngươi phía ."

 

Tiểu thư im lặng vài giây, cuối cùng cũng gật đầu.

 

Ta đưa một tay ôm lấy eo nàng, nhấc nàng từ phía phía .

 

Nặng thật đấy...

 

Trông nàng gầy gò mà khung xương thực sự nhỏ chút nào!

 

Khó khăn lắm tiểu thư mới vững, thở phào một : "Ôm c.h.ặ.t lấy eo , ôm chắc !"

 

Con ngựa chở hai chúng nhanh ch.óng lao một con đường nhỏ bên cạnh.

 

3

 

Thích khách cắt đuôi.

 

Lúc thám thính địa hình từ núi trở về, tiểu thư tháo đấu lạp xuống, trong rừng phong rộng lớn đợi .

 

Gió nhẹ thổi qua tà áo của nàng, mái tóc dài b.úi đầu bằng một cây trâm ngọc đơn giản, sắc mặt nhợt nhạt, khí chất lạnh lùng àm trong trẻo.

 

Ta sững sờ tại chỗ, đến mức chút ngây dại.

 

Vị tiểu thư giống với bất kỳ nữ t.ử nào từng gặp qua. Đôi mắt dài hẹp khiến nàng thêm phần khí phách mà nữ t.ử thông thường .

 

Ta sực tỉnh, sải bước tiến về phía nàng.

 

"Chỗ xem như kín đáo, ngươi cứ yên tâm."

 

Tiểu thư gật đầu, gì.

 

Ta nàng, nhịn : "Ta cứu mạng ngươi đấy."

 

Nàng ngước mắt , đôi môi mỏng khẽ mở: "Cho nên?"

 

Đây là đầu tiên nàng chuyện, giọng cũng khác với nữ t.ử bình thường, khàn, nhưng cũng êm tai.

 

Ta ngẩn một chút: "Ngươi thậm chí một lời cảm ơn ?"

 

Tiểu thư liếc một cái: "Ta trả bạc cho các ."

 

... Thật là lý.

 

Nàng tiếp: "Cái giá cao gấp mười bình thường, ngươi bảo vệ chu chẳng lẽ là lẽ đương nhiên ?"

 

Ta buột miệng : "Gấp mười ?!"

 

Nàng cau mày đáp.

 

Tiên sư nó!

 

Cha chỉ đưa cho bạc gấp đôi thôi!

 

...

 

Loading...