Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 691

Cập nhật lúc: 2025-04-04 11:18:56
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà Bạch Vi giúp tôi có thêm lòng can đảm. May mắn thay, lần này ra bãi biển không thấy con mãng xà đó đâu.

 

Đợi thêm một lát, thấy vẫn gió yên biển lặng, không có gì khác thường, tôi vội vàng nhảy xuống biển, vừa hay có hai con cá lớn bơi sượt qua tôi. Tôi dùng đá đập vào đầu chúng không hề do dự.

 

Quả nhiên, đập phát nào trúng phát nấy, tôi vội vàng xách hai con cá nặng tầm hai cân lên bờ. Bạch Vi mừng rơn, tôi cũng không hơi sức đâu mà quan tâm những thứ khác nữa, đánh sạch vảy cá ngay trên bờ biển.

 

Nói ra thì cũng khá trùng hợp, nếu không phải là lần trước tìm được một con d.a.o gọt hoa quả trên người của người đã c.h.ế.t kia thì giờ ngay cả dụng cụ để g.i.ế.c cá tôi cũng không có.

 

Mấy lần ăn cá và động vật trước đó đều dùng đá mài thành cạnh nhọn để làm dao.Rửa cá xong, chúng tôi không dám ở lại bãi biển.

 

Tuy nhìn có vẻ sẽ không có gì xảy ra nhưng ai mà biết được con mãng xà kia đang ở đâu, vì chúng tôi vô cùng sợ nó.

 

Con mãng xà cỡ lớn như vậy khiến tôi chấn động hơn hẳn so với những con tôi từng thấy trên ti vi. Trở về vách núi, chúng tôi lại vui vẻ nướng cá.

 

Vì lần này bắt được hai con cá, nhưng cả hai chúng tôi cộng lại cũng chỉ ăn hết một con, hơn nữa chúng tôi còn vừa ăn một ít hoa quả dại nữa.

 

Thế là ăn xong tôi dùng d.a.o gọt hoa quả lấy những thịt cá còn lại xuống, xé từng mảnh vải trên bộ đồ rách nát ra làm thành một xâu, cũng khá nhiều.

 

Từng xâu từng xâu một được treo lên, nhìn cũng khá giống những xâu thịt săn được mà quê chúng tôi thường treo lên ngày trước.Vì một phen tất bật này nên chẳng mấy chốc mà sắc trời đã tối.

 

Chúng tôi không định ra ngoài nữa, đốt đống lửa vào chỗ sâu trong vách núi rồi mới chuẩn bị đi ngủ. Kỳ lạ là lúc trước hòn đảo này rất ấm áp, tối nay lại lạnh một cách lạ thường.

 

Tôi mở mắt ra xem, trong lúc mơ màng, tôi cảm nhận được mưa đã rơi bên ngoài vách núi, khí lạnh cũng ập vào người chúng tôi theo nước mưa.

 

Tôi đắp kín cái thảm lông thêm cho Bạch Vi, rồi để một hòn đá chỗ vòng ngoài vách núi, như vậy có thể che bớt một phần khí lạnh.Nhưng cuối cùng ông trời trêu ngươi, tôi vẫn bị cảm.

 

“Phương Dương, mau tỉnh lại đi”. Không lâu sau, tôi thấy người mình bị lắc mạnh, vừa mở mắt ra tôi đã thấy trời đất xoay chuyển, tầm mắt mơ hồ, cơ thể tôi lạnh lẽo lạ thường, tôi không khỏi co người lại.

 

Bạch Vi cực kỳ căng thẳng, cô ấy không ngừng gọi gì đó bên cạnh tôi, nhưng tôi không nghe thấy gì hết.

 

Bạch Vi vừa nói vừa nhìn ra bên ngoài, khuôn mặt cô ấy tràn đầy sự hoảng hốt và sợ hãi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-691.html.]

 

Tôi cố gắng dùng sức nhìn ra cửa vách núi, lờ mờ thấy hai bóng người đang đứng đó. Tôi tập trung nhìn thì thấy hai người này nhìn không thể nào quen hơn được nữa, một là Vương Cương đang vô cùng kinh ngạc, sau đó là Viên Dung đang ngơ ngác không hiểu gì.

 

Nhưng lúc này do bên ngoài đang đổ mưa lớn, toàn thân họ đã ướt sũng.

 

Tôi thậm chí có thể thấy hai chỗ đen mờ mờ trêи n.g.ự.c Viên Dung. Hồi chuông cảnh báo không ngừng vang lên trong đầu tôi.

 

Chắc trong lúc đi tìm chỗ trú mưa hai người này đã vô tình tìm tới đây, nhưng lúc này họ đã biết tôi bị ốm.

 

Vào cái thời khắc then chốt này mà cơ thể tôi không có chút sức lực nào, dù cho họ chỉ là hai người vô tích sự thì lúc này tôi cũng hoàn toàn không phải đối thủ của họ.

 

Tôi cố gắng ngồi dậy, tỏ vẻ như không có chuyện gì: “Vương Cương, hai người chưa c.h.ế.t à?”

 

Vương Cương thấy tôi ngồi dậy thì sững sờ: “Phương Dương, anh bị ốm rồi à?”

 

“Ha ha, ốm? Anh muốn đến thử không?” 

 

Nói rồi tôi vừa cười vừa giơ nắm đ.ấ.m lên, Bạch Vi cũng phối hợp ăn ý: “Vừa nãy họ muốn vào đây. Em đã bảo anh đang ngủ rồi, bảo họ đợi một lát đi, không ngờ Vương Cương lại nổi cáu”.

 

Bạch Vi nói xong tôi liền nhíu mày, ra vẻ như muốn đứng lên, còn chưa kịp làm gì thì Vương Cương đột nhiên phất tay, nói: “Không không không, chúng tôi chỉ muốn tìm một chỗ trú mưa thôi. Hai người xem, mưa lớn quá, nếu có thể thì cho chúng tôi trú nhờ được không?”

 

Tôi do dự chốc lát rồi bảo: “Được, hai người biến vào bên trong mà ngủ. Nhưng chỉ có lần này thôi, sáng mai liệu hồn rời khỏi đây cho sớm đi”.

 

Dù lúc này cơ thể tôi không có chút sức lực nào, nhưng có thể là do ảnh hưởng từ trận đòn lần trước của tôi, hoặc có thể là nhìn tôi không giống đang ốm chút nào nên Vương Cương không hề phản bác lại, chỉ cúi đầu đồng ý.

 

Tôi thì sốt ruột, nhân lúc hai người họ đi vào, tôi len lén đưa con d.a.o gọt hoa quả cho Bạch Vi đằng sau tôi, Bạch Vi cũng hiểu ý tôi ngay, cất con d.a.o đi.

 

Tôi nói: “Không có chuyện gì thì đi ngủ đi, ngày mai chúng tôi còn phải tới cánh rừng bên kia”. Vương Cương và Viên Dung khẽ giọng “ừ” một tiếng rồi nằm xuống.

 

Tôi quay đầu đi, lúc này hai người họ đều nằm quay mặt vào vách tường, không nhìn chúng tôi.Tôi thầm thở phào.

 

Mà cùng lúc này, sự mệt mỏi xộc thẳng lên, người tôi càng lạnh. Cảm giác này ngày càng lan sâu vào cơ thể tôi.

Loading...