Vì mất nhà cung ứng, nên nếu nhà họ Bạch muốn cứu vớt danh tiếng hoặc tổn thất thì phải cử một người sang đó đàm phán.
Mà người phụ trách dự án này tốt nhất đương nhiên là tôi, Chung Khang Ninh và Bạch Vi. Nhưng bây giờ, tôi đã từ chức.
Lần trước, Chung Khang Ninh hại tôi không thành công cũng đã bị đuổi.
Còn Bạch Vi thì vừa hay đang rảnh rang ở nhà, nghe nói tôi định sang Xiêng La, cô ấy quả quyết đòi đi theo ngay. Cô ấy đi vội vã cả quãng đường, cuối cùng cũng kịp gặp chúng tôi trước khi máy bay cất cánh. Chờ Bạch Vi giải thích mọi chuyện xong, nhân viên kiểm soát của sân bay đã bắt đầu thúc giục chúng tôi lên máy bay.
Tôi và Triệu Thư Hằng không nhiều lời, Triệu Thư Hằng xách hành lý cho chúng tôi, còn tôi thì đỡ Bạch Vi lên máy bay.Vì đây là chuyến bay đêm, nên không có quá nhiều hành khách.
Cả một khoang máy bay lớn như vậy mà chỉ kín một nửa chỗ ngồi, mà trong đó chỉ có một nửa là người Hoa Hạ, ngoài ra đều là những người da ngăm, mũi cao, miệng rộng, kiểu người Xiêng La điển hình.
Chúng tôi đặt vé ngồi khoang hạng nhất, vì vị trí bên cạnh tôi vừa hay bỏ trống, nên Bạch Vi đã ngồi xuống đó.
Còn Triệu Thư Hằng thì ngoan ngoãn đi sang chỗ bên cạnh.
Bạch Vi nói với giọng hơi oán trách: “Phương Dương, anh phải sang Xiêng La, sao một chuyện lớn thế này lại không nói cho em biết? May mà lần này, em bảo với người nhà là sang Xiêng La giải quyết chuyện dự án CBD, không thì đã không đuổi kịp rồi”.
Tôi bất đắc dĩ đáp: “Anh cũng mới nhận được tin vào sáng nay, đến trưa thì bắt đầu thu dọn đồ đạc. Anh còn phải đến đồn công an có chút việc, rồi còn La Nhất Chính nữa. Lần này, anh rời khỏi Thịnh Hải, đã kịp báo cho cậu ấy biết đâu. Nếu anh phải sang Xiêng La thì ít ra cũng phải nói với cậu ấy một tiếng, còn có Trịnh Cường, cái tên đã góp không ít công sức lần này nữa… Chiều nay, anh bận đến mức chóng mặt”.
Bạch Vi càng tức giận hơn, nhăn mũi nói: “Không lẽ đến thời gian để gửi một tin nhắn cho em anh cũng không có à?” Tôi á khẩu.
Thật ra lần này, tôi chỉ định sang Xiêng La vài hôm rồi về.
Hơn nữa, dù chuyện bên này cấp bách, chắc độ khó không cao, dẫu sao ba người hợp tác với tập đoàn Vọng Thiên cũng không phải những người chỉ biết nói suông.
SangSu ngoài sáng, Suchat của giới xã hội đen, còn có nhà họ Đỗ nổi danh khắp Đông Nam Á, tôi nhìn thế nào cũng thấy chuyện này dễ giải quyết.
Hơn nữa giải quyết xong chuyện này, kiểu gì Đồng An Chi cũng sẽ cho tôi nghỉ phép tiếp, vì thế tôi mới không nói cho Bạch Vi biết. Nhưng bây giờ, cô ấy đã nổi giận, nên tôi không thể nào nói như thế được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-681.html.]
Vì vậy, tôi chỉ đành ngoan ngoãn nhận sai, sau đó nhân cơ hội nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn của cô ấy.
Bạch Vi đỏ mặt, rồi nhìn tôi bằng anh mắt oán trách. Tôi thở phào một hơi, coi như đã qua được cửa ải này.
Chỉ cần Bạch Vi không để bụng chuyện của Ôn Hân mấy ngày trước là tốt rồi. Nhưng sự đời khó đoán, ta càng nghĩ đến chuyện gì thì khả năng nó xuất hiện lại càng cao.
Tôi vừa nghĩ tới Ôn Hân, điện thoại của tôi đã hiển thị nhận được một tin nhắn, mà nhìn tên người gửi thì khéo sao đúng là Ôn Hân.Đương nhiên Bạch Vi cũng nhìn thấy màn hình điện thoại tôi đột nhiên nhấp nháy, cô ấy nhìn tôi rồi hỏi bằng giọng chất vấn: “Oa, ra là giám đốc Ôn, cô ấy tìm anh có việc gì thế?”
Tôi mỉm cười lúng túng, sau đó mở tin nhắn ra.
“Phương Dương, hôm nay cậu đi Xiêng La à? Sao không gọi tôi, tôi vẫn muốn sang đấy chơi mà”. Tôi nuốt nước miếng, hôm nay đúng là ngày hạn mà.
Không chỉ có Bạch Vi, mà đến Ôn Hân luôn hòa nhã và thông minh cũng có đầy vẻ oán trách trong lời nói.
Tôi ho khan một tiếng, đáp: “Thật ra bọn anh không có gì đâu, anh và Ôn Hân chỉ là bạn đại học bình thường thôi. Chẳng qua là năm nay, bọn anh gặp nhau ở Thịnh Hải khá nhiều lần, cô ấy cũng đã giúp anh mấy chuyện, chỉ có vậy thôi”.
Bạch Vi liếc nhìn tôi, nói: “Sao anh không nhắn lại đi?”
“Anh chuẩn bị đây, đang nghĩ xem phải trả lời thế nào để vừa không mất thể diện, vừa có thể cho cô ấy biết ý của anh”.
Tôi vừa nói dứt câu, chiếc máy bay đang bay ổn định đột nhiên rung chuyển, sau đó bắt đầu không ngừng lắc lư, như thể chúng tôi đang ngồi trên một chiếc mô tô lao dốc vậy.
Tôi vội vàng nắm lấy tay Bạch Vi, cô ấy nói: “Sao thế nhỉ?”
“Anh cũng không biết!” Còn Triệu Thư Hằng thì biến sắc mặt: “Hỏng rồi, Phương Dương, giám đốc Bạch, chắc chúng ta gặp khí lưu rồi”.
Cùng lúc đó, khoang sau của máy bay cũng bắt đầu ồn ào, thậm chí đã có tiếng trẻ con kêu khóc.Quả nhiên ngay sau đó, loa phát thanh của khoang máy bay đã vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Xin chào các hành khách, máy bay đang gặp phải dòng khí lưu, hành trình bay có lẽ sẽ xuất hiện tình trạng xóc nảy, xin các hành khách thắt dây an toàn, nắm c.h.ặ.t t.a.y vịn và không hoảng loạn!”
Cô ấy bảo chúng tôi ổn định tâm trạng và bình tĩnh lại, nhưng rõ ràng tôi đã nghe ra sự hoảng sợ trong lời nói của cô ấy.