Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 680

Cập nhật lúc: 2025-04-02 11:56:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sắc mặt Tề Vũ Manh hơi ửng đó: “Anh ta giấu mấy thứ đó ở bên dưới, lúc đến cửa kiểm tra an ninh thì bị lộ”.

 

Tôi ho khan hai tiếng, sờ gáy mình vài cái, nói, “Tóm lại bắt được là tốt rồi!”

 

Tôi cũng thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, con người đều ích kỷ, nếu đã không phải là bạn tốt của tôi, lại chẳng có quan hệ lợi ích trực tiếp nào đối với tôi thì tôi cần gì phải sa vào vũng nước đục này chứ, huống hồ, với tội mà Hoàng Lễ Thành phạm vào, ngay cả bố cậu ta cũng không gánh nổi, huống chi là tôi.

 

Vài ngày sau đó, tôi lại đi du ngoạn khắp nơi, Thịnh Hải cũng không có điểm du lịch lớn, tôi đoán là Ôn Hân lấy được tin tức của tôi từ chỗ Triệu Thư Hằng hoặc Tề Vũ Manh, suốt mấy ngày nay, cô ấy đều muốn theo tôi dạo phố, tôi vô cùng chột dạ, nhưng việc hợp tác với công ty National lần này hầu như toàn bộ đều nhờ vào cô ấy, từ chối thẳng thừng thì không được hay cho lắm.

 

Vì vậy, những lúc đi chơi cùng cô ấy tôi lúc nào cũng lo lắng bị Bạch Vi bắt gặp, mặc dù người đẹp bên cạnh vô cùng bắt mắt, nhưng tôi vẫn luôn ở trong trạng thái nơm nớp lo sợ, quan trọng hơn chính là, tôi vẫn phải cố duy trì nụ cười lạc quan trên gương mặt, nếu như Ôn Hân không vui, trong lòng tôi lại có cảm giác lo sợ khó nói, nói không chừng còn làm tổn thương đến trái tim cô ấy.

 

Nhưng cô gái Bạch Vi này cũng chẳng hiền lành gì, trước khi Ôn Hân chủ động chạy đến tìm tôi và cùng tôi đi ra ngoài chơi, chúng tôi chỉ thỉnh thoảng đi uống cà phê, nhưng kể từ sau lần đầu tiên đi dạo công viên cùng Ôn Hân về, không biết là Bạch Vi đã phát hiện ra hay làm sao đó mà cô ấy cũng bắt đầu hẹn tôi đi ra ngoài dạo loanh quanh.

 

Thậm chí có dạo tôi còn nghĩ, nếu như không có kỳ nghỉ này, và tôi cũng quay về Yến Kinh từ sớm, liệu có phải tốt hơn nhiều không, cũng không cần rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này.

 

Rất nhanh, kỳ nghỉ một tuần cũng đã hết, tôi nhìn dòng nhắc nhở trên điện thoại mà thầm thở dài một hơi, tôi cho rằng cuối cùng cũng có thể về Yến Kinh phục lệnh rồi, không ngờ rằng Đồng An Chi lại nói với tôi, vụ làm ăn của chúng tôi và nhóm Đỗ Minh Cường ở Xiêng La đã xảy ra một vài vấn đề, cần tôi phải tới đó một chuyến để xử lý, bất đắc dĩ tôi và Triệu Thư Hằng phải cùng nhau đến Xiêng La.

 

Ăn tối xong, tôi và Triệu Thư Hằng đi thẳng đến sân bay.

 

Vì chuyện khá gấp, nên Đồng An Chi đã đặt cho chúng tôi chuyến bay gần nhất.Tôi cũng gọi cho Đỗ Minh Cường để xác nhận lại, nhưng suy cho cùng ông ta, SangSu và cả Suchat đều không am hiểu về lĩnh vực này, thậm chí còn kém xa tôi.

 

Vì thế, tôi hỏi một lúc lâu, vẫn chưa nắm rõ tình hình, chỉ biết có lẽ là đã có người giở trò với hệ thống tiêu thụ. Đến tận bây giờ, khi sắp lên máy bay, tôi vẫn còn thấy hơi khó tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-680.html.]

Dựa vào tầm ảnh hưởng của ba người Đỗ Minh Cường ở Xiêng La, nếu có người dám động đến miếng bánh này thì đúng là vuốt râu cọp, không muốn sống nữa rồi.

 

Triệu Thư Hằng thì chẳng muốn về Yến Kinh tẹo nào.

 

Vì từ nhỏ, anh ta đã chịu sự hun đúc quản lý của gia tộc, hiếm khi có cơ hội đi chơi.

 

Bởi thế mới dạy ra một cậu ấm kỳ lạ thế này, rõ ràng anh ta luôn có vẻ bất cần đời, nhưng lại rất có tài năng về lĩnh vực bất động sản.

 

Sau khi nhận được tin của Đồng An Chi, Triệu Thư Hằng đương nhiên sướng đến mức nhảy cẫng lên.

 

Qua một khoảng thời gian tiếp xúc với nhau ở Thịnh Hải, anh ta đã biết tôi có tầm ảnh hưởng không nhỏ ở Xiêng La, vì thế chuyến đi này sẽ được bảo đảm hơn nhiều.

 

Còn Tề Vũ Manh, vốn ba người chúng tôi chuẩn bị cùng nhau về Yến Kinh, không ngờ đột nhiên xảy ra chuyện này, nên hai chúng tôi đành để cô ấy về một mình.

 

Trước khi đi, tôi còn tưởng ít ra cô ấy cũng sẽ có vẻ lưu luyến bịn rịn, ai dè cô cảnh sát luôn anh dũng oai hùng này lại mở miệng quát tháo ngay trước cửa khách sạn: “Phương Dương, anh là cái đồ vô lương tâm!”

 

Điều này khiến cho người đi đường đều ngoái lại nhìn, còn tôi thì chỉ biết thầm cười khổ.Chẳng mấy nữa, máy bay sẽ cất cánh, bây giờ đã bắt đầu kiểm tra an ninh.

 

Chúng tôi đi cuối cùng, lúc chuẩn bị lên máy bay, trong đại sảnh phía sau chợt vang lên một tiếng gọi vội vã: “Khoan đã!”

 

Chúng tôi ngoảnh lại, điều khiến cằm tôi muốn rớt xuống là ở lối vào sân bay, có một cô gái đang vội vàng kéo một cái va li nhỏ đi tới, đó chính là Bạch Vi đang mặc bộ đồ công sở.Tôi ngạc nhiên hỏi cô ấy đến sân bay làm gì, Bạch Vi đáp chuyến bay đến Xiêng La.

 

Thật ra, cô ấy không cần nói câu phía sau cũng được, vì tôi đã hiểu được đại khái rồi.Bạch Vi nói lần này, Phần mềm Trí Văn giải thể không chỉ ảnh hưởng đến bố cục sản nghiệp ở trong nước, mà còn ảnh hưởng đến dự án CBD mà chúng tôi đã khổ cực sang Xiêng La giành giật ngày trước.

Loading...