Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 679

Cập nhật lúc: 2025-04-02 11:56:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm ngày hôm sau, tôi rời giường, bên giường còn có đôi găng tay đ.ấ.m bốc mà tôi mượn từ phòng tập tối qua, tôi hít thở sâu một hơi, không khí buổi sáng sớm thật khiến cho cả cơ thể lẫn tinh thần đều trở nên khoan khoái dễ chịu.

 

Rửa mặt qua loa một lát, tôi đến căn phòng ở cách vách, vừa mới gõ cửa phòng Tề Vũ Manh một cái, xong lại nghĩ, nếu lúc này đã không còn việc gì, vậy cũng không cần đánh thức bọn họ sớm như vậy, để bọn họ ngủ thêm một lát nữa cũng được.

 

Nhưng không ngờ, tôi vừa quay người thì cửa phòng Tề Vũ Manh lại được mở ra, sau đó cô ấy mặc quần áo ngủ ngáp một cái, ánh mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn tôi, nói: “Phương Dương, sớm vậy mà anh đã dậy rồi hả?”

 

Tôi hơi sững người một chút, sau đó nhìn phong cảnh đẹp đẽ trước mắt mà không kìm được nuốt nước miếng.

 

Danh xưng hoa khôi cảnh sát của Tề Vũ Manh ở cục cảnh sát thành phố Yến Kinh quả không ngoa, bất luận là vóc dáng hay nhan sắc, cô ấy đều không chê được ở điểm nào, nhưng đáng tiếc là ngày thường chỉ có thể nhìn thấy cô ấy mặc trang phục cảnh sát, giống như bây giờ, Tề Vũ Manh mặc bộ đồ ngủ, chiếc cổ trắng nõn không tỳ vết, đường cong lộ ra thấp thoáng, cùng với sự quyến rũ của bộ đồ ngủ như có như không kia càng khiến người ta khát khô miệng lưỡi.

 

Hơn nữa, khoảng cách giữa chúng tôi chỉ tương đương với cách nhau một người thôi, thậm chí tôi còn có thể ngửi được mùi hương thoang thoảng tỏa ra từ trêи người cô ấy.

 

Tề Vũ Manh ngây người một lát, trêи gương mặt bỗng bừng lên hai gò mái đỏ ửng, phun ra một câu chửi: “Lưu manh!”

 

Giây sau, cô ấy nhanh chóng xoay người bước vào phòng, sau đó là tiếng cửa phòng đóng rầm một cái.

 

Tôi ho khan một tiếng, vội vàng cắt đứt những suy nghĩ bậy bạ của mình, rồi chạy về phòng mình giống như có tật giật mình vậy.

 

Sau khi đóng cửa phòng, tôi lại thầm vui mừng, cũng may tôi vẫn chưa động chạm gì đến Tề Vũ Manh, nếu không Bạch Vi chắc chắn sẽ chặt đứt hai tay của tôi.

 

Một mình tôi xuống lầu ăn sáng, vừa hay không có việc để làm, nên tôi dứt khoát dạo loanh quanh một vòng trên đường phố Thịnh Hải.

 

Không thể không nói, Thịnh Hải được coi như một trong những thành phố phát triển nhất trong nước, bất luận là mức độ phồn vinh hay là mật độ dân số đều không phải thứ mà quê hương Quế Lâm của tôi có thể so bì được, thậm chí có một vài nơi còn phát triển mạnh hơn cả Yến Kinh.

 

Tuy rằng chuyện hồi sáng có chút ngượng ngùng, nhưng Tề Vũ Manh dường như cũng là một người rất thoáng, không hề nhắc đến chuyện này, giống như căn bản chưa từng xảy ra vậy, chỉ có Triệu Thư Hằng là chẳng chút nhạy bén gì mà than phiền: “Sáng nay, không biết là ai làm ồn ở ngoài hành lang, làm cho ông đây đang mơ dở giấc thì tỉnh dậy, lần sau mà để tôi bắt được chắc chắn sẽ cho tên đó một trận”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-679.html.]

 

Tôi ngạc nhiên nói: “Anh đang nằm mơ cái gì mà kích động như vậy?”

 

Triệu Thư Hằng cười hì hì nói: “Bạn gái cũ của tôi!” Tôi cạn lời.

 

Mấy ngày tiếp theo đó, trong những lúc rảnh rỗi, tôi đều đi lang thang khắp nơi, có duy nhất một chuyện liên quan đến tôi chính là vào ngày thứ ba, lúc về nhà, Tề Vũ Manh nói với tôi, có một người bạn cũ của tôi bị bắt bởi vì buôn bán hàng cấm.

 

Tôi sững người một lúc, bạn cũ của tôi? Buôn bán hàng cấm? Trong đầu tôi bỗng chốc hiện lên vài bóng người, Từ Triết? Đàm Hữu Ngân? 

 

Cũng không thể là La Nhất Chính!

 

Tôi hỏi là ai, nhưng Tề Vũ Manh lại nói với tôi, sau khi người đó bị bắt thì còn nói trừ khi tôi đích thân đến thăm hỏi, nếu không không được nói tên anh ta ra, trong lòng tôi càng thêm lo lắng.

 

Kết quả là sau khi tôi đến Cục cảnh sát, phát hiện lại là gã Hoàng Lễ Thành này, tôi lập tức thấy vui mừng, tôi nói vụ làm ăn lớn mà cậu nói với tôi hai hôm trước chính là làm cái này sao?

 

Mặt Hoàng Lễ Thành xám như tro tàn, cười gượng nói: “Phương Dương cậu cũng đã đến rồi, tiện thể xin tha giúp tôi với! Năm xưa, mặc dù nói là hai chúng ta không có liên hệ gì, nhưng cũng cùng đi ăn với nhau khá nhiều lần rồi, ít nhiều cũng có chút cảm tình”

 

Tôi cười lớn thành tiếng nói: “Đến nước này rồi cậu còn u mê sao, may mà tôi không đồng ý với cậu, nếu không thì bây giờ có thể tôi cũng ngồi đấy giống cậu rồi!”

 

Hoàng Lễ Thành nói: “Lẽ nào Phương Dương cậu không nể nang tình bạn học một chút nào sao?”

 

Tôi còn chưa nói gì, Tề Vũ Manh đã cướp lời: “Nếu Phương Dương không niệm tình bạn học thì anh ấy đã nói chuyện của anh cho tôi từ ba ngày trước rồi”.

 

Hoàng Lễ Thành trề môi ra, không nói gì nữa, Tề Vũ Manh nhìn tôi rồi nói: “Phương Dương, về sau nếu có chuyện như thế này, anh phải thông báo ngay cho cảnh sát, nếu không, lỡ xảy ra chuyện gì thì anh cũng có phần trách nhiệm đấy, biết không? Chuyện lần cũng may là các đồng nghiệp bên Thịnh Hải này khá thận trọng, nếu không thật đúng là không thể tóm được anh ta”.

 

Tôi và Tề Vũ Manh đi ra khỏi cửa, tôi hỏi: “Sao cậu ta lại bị bắt thế?”

Loading...