Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 678

Cập nhật lúc: 2025-04-02 11:56:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ờm… chỗ bạn học cùng lớp với nhau cả, chúng ta làm như thế có phải ác lắm không?”

 

Ôn Hân do dự trong chốc lát.“Được!”

 

Tôi nói: “Không ngờ cậu đã là lãnh đạo cấp cao trong công ty rồi mà vẫn còn nể tình bạn cũ như vậy.

 

Ôn Hân, xem ra ấn tượng của tôi về cậu phải thay đổi rồi”.

 

Ôn Hân tức giận nói: “Ý cậu là nếu tôi bảo cậu đi báo cáo với cảnh sát Tề, tôi chính là dạng mặt người dạ thú, là người phụ nữ độc địa hả?”

 

Tôi vã mồ hôi: “Đương nhiên không phải thế, làm gì mà nghiêm túc quá vậy? Tôi chỉ đùa thôi mà! Ai mà không biết mỹ nữ Ôn Hân vừa đẹp người vừa đẹp nết, giọng nói ngọt ngào, tâm địa thiện lương”.

 

Vừa dứt lời, tôi cũng tự thấy khâm phục bản thân mình.

 

Qua bao nhiêu năm tháng luyện tập, bây giờ tôi có thể trừng mắt c.h.é.m gió, bản lĩnh khen người khác cũng tiến bộ rất nhiều.

 

Hiển nhiên Ôn Hân rất hưởng thụ: “Được, coi như bổn cô nương tha thứ cho cậu. Vậy tôi cúp máy nha, tóm lại, cậu nhớ kỹ là đừng đồng ý với lời mời giúp đỡ của Hoàng Lễ Thành là được. Việc mà cậu ta đang làm là gì thì chúng tôi cũng không điều tra cụ thể được, lại là chỗ bạn bè với nhau, không tiện hỏi, vì thế phải dựa vào chính cậu thôi”.

 

Tôi hàn huyên với Ôn Hân thêm đôi câu rồi cúp máy, nhìn lịch sử cuộc gọi trên điện thoại mà cũng thở phào trong lòng.

 

Cái cậu Hoàng Lễ Thành này chắc hẳn cũng chẳng coi tôi ra gì, chỉ mới qua vài câu nói đã đòi cho tôi năm trăm nghìn tệ, như thế không phải có vấn đề thì còn là gì nữa.

 

Thậm chí, chưa biết chừng cậu ta đang làm giao dịch về mặt nào đó. Nhớ tới hậu quả khi dính tới thứ ấy, toàn thân tôi không rét mà run. Do dự một hồi lâu, sau cùng tôi vẫn không báo chuyện này với cảnh sát Tề.

 

Đương nhiên, có lẽ Hoàng Lễ Thành tìm tôi giúp cậu ta là vì không không biết bây giờ, tôi đang có quan hệ rất tốt đẹp với một nữ cảnh sát.

 

Nếu để cậu ta biết được, chắc cho cậu ta thêm mười lá gan cũng không dám tới tìm tôi đâu.

 

Tôi làm vệ sinh cá nhân rồi nằm lên giường, bên ngoài cửa sổ vẫn đang sáng đèn, người xe như nước chảy trôi không ngừng, tâm trạng của tôi cũng vì thế mà bình tĩnh hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-678.html.]

Tóm lại, vụ đàm phán với National hôm nay đã vẽ một dấu chấm hết hoàn hảo cho chuyến đi tới Thịnh Hải lần này của tôi. Chưa được bao lâu sau, điện thoại vang lên âm báo, là tin nhắn của Bạch Vi.

 

“Sao lâu thế mà anh không trả lời, có phải đang nói chuyện với em gái xinh tươi nào không thế?”

 

Một dòng tin nhắn nồng nặc mùi ghen tuông, nhưng với tính cách của Bạch Vi, cô ấy nhất định không nói ra ba chữ “em nhớ anh” đâu.Tôi cuộn lên trên mới thấy, hóa ra trong lúc tôi nhận điện thoại của Hoàng Lễ Thành và Ôn Hân, Bạch Vi đã gửi tin nhắn cho tôi, nhưng vì lý do của nhà mạng nên tôi không nhìn thấy.

 

Tôi cảm thấy cạn lời, đành chụp ảnh một chậu hoa bên cạnh cửa sổ sát sàn gửi cho cô ấy xem: “Anh có làm gì đâu, đang đơ người nhìn chậu hoa này thôi”.

 

Tin nhắn trả lời của Bạch Vi nhanh chóng được gửi đến máy tôi, nội dung cũng là một tấm ảnh, trong ảnh Bạch Vi đang mặc bộ đồ giống như võ phục của môn karate, đứng trước tấm gương trong phòng, bày ra tư thế kỳ thị.

 

Sau đó có thêm một dòng tin nhắn nữa: “Em đang tập võ này, để sau này anh khỏi bắt nạt em như hồi đầu nữa. Sau này em cũng có thể trấn áp được anh nha”.

 

Cô ấy vừa dứt lời, trong đầu tôi lập tức hiện ra từng cảnh tượng khi tôi vừa mới đến công ty phần mềm Trí Văn, gần như tôi luôn cưỡng ép và “thả dê” cô ấy khá nhiều lần, đến cả đôi môi hồng quyến rũ ấy cũng bị đôi đụng chạm một cách thô bạo.

 

Tôi không khỏi bật cười, Bạch Vi cũng nhớ tới nhiều cảnh tượng khi chúng tôi mới gặp nhau, mà tôi cũng chậm rãi cất kỹ những hồi ức ấy.

 

Lúc này chúng tôi không hề giống người yêu mà giống như những người bạn cũ đã nhiều năm không gặp, đang hàn huyên chuyện xưa..

 

Tôi mỉm cười, cơ sở vật chất của khách sạn này rất đầy đủ, tôi ra ngoài đi tới phòng tập thể thao lấy một đôi găng tay đ.ấ.m bốc, đặt điện thoại sang một bên, mở chế độ chụp hẹn giờ, chụp một tấm ảnh trông rất mạnh mẽ gửi cho Bạch Vi.

 

Tôi nói: “Em đừng nghĩ là uy hϊế͙p͙ được anh nhé, trai tốt không gây gổ với phụ nữ, nhưng một khi anh đã ra tay, chắc chắn sẽ long trời lở đất đấy!”

 

Bạch Vi chỉ gửi đến một chữ “xí”, sau đó không có hồi âm gì nữa, không ngờ một lúc sau lại có một bức ảnh được gửi tới điện thoại tôi, thế là cả buổi tối, chúng tôi rơi vào trạng thái so kè lẫn nhau vô cùng nhàm chán.

 

Cuối cùng không biết cô ấy lấy ở đâu ra con d.a.o bổ dưa, lưỡi d.a.o sắc bén khiến tôi vừa nhìn là đã cảm thấy sợ hãi, Bạch Vi này rõ ràng là đang dọa dẫm mình, nhưng tôi lại chẳng tìm thấy trang bị nào lợi hại hơn con d.a.o bổ dưa, vì vậy đành phải nhận thua.

 

Bạch Vi tiếp tục đắc ý với tôi một lúc, sau đó chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi chuẩn bị đi ngủ.

 

Lúc này cũng đã gần 12 giờ đêm, tôi thầm nghĩ, ngày hôm sau Bạch Vi thức dậy, phát hiện mắt mình như mắt gấu trúc thì không biết cô ấy có tức giận giậm chân sau đó chửi tôi không nữa.

Loading...