Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 675

Cập nhật lúc: 2025-04-01 19:20:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Sao giám đốc Ôn lại thích Phương Dương như vậy? Theo quan sát của tôi thì anh chàng trẻ tuổi Phương Dương đó quả thật rất có tiềm năng nhưng cũng không xuất sắc đến mức phải để một cô gái như cô ái mộ đến vậy”.

 

Giọng nói của Lý Hoài Minh tràn đầy sự cười nhạo, Ôn Hân thì lại không hề để ý.

 

Biểu cảm của cô ấy trầm tĩnh, như đã chìm sâu vào hồi ức.

 

“Tôi cũng không biết nữa, anh ấy có một sức hút rất kỳ lạ. Thời đại học chúng tôi đã là bạn học của nhau rồi, chỉ là lúc đó anh ấy đã có bạn gái rồi, vì thế tôi đành từ bỏ. Hơn nữa, duyên phận là một thứ rất kỳ diệu, ai có thể nói rõ ràng được đây?”

 

Lúc Ôn Hân nói, có cơn gió nhè nhẹ thổi vào từ ngoài cửa sổ.

 

Tóc cô ấy cũng nhẹ nhàng phất phơ theo, phiêu dật như tiên.

 

Lý Hoài Minh cười ha ha: “Được, quả nhiên là người phụ nữ có khí phách. Giám đốc Ôn, cho dù nói thế nào thì lần này cũng phải cảm ơn cô. Nếu có thời gian thì tôi cũng rất muốn tiếp tục bàn về hợp tác giữa quý công ty và công ty National. Ngoài ra, chúc giám đốc Ôn và Phương Dương sớm nên duyên”.

 

Ôn Hân phì một tiếng, mặt đỏ lựng: “Giám đốc Lý, anh cũng không còn trẻ nữa, sao không nói chuyện đứng đắn một chút đi? Nói chung là anh không cần quan tâm đến chuyện khác, lo mà đi lo liệu chuyện hợp tác với tập đoàn Vọng Thiên đi”.

 

Nói rồi Ôn Hân liền quay người vẫy tay, đi về hướng chúng tôi.

 

Tôi và Triệu Thư Hằng vội vàng nấp vào căn phòng bên cạnh, mãi đến mấy phút sau, khi chắc chắn Ôn Hân đã đi xuống tầng rồi chúng tôi mới đi ra.

 

Triệu Thư Hằng nhìn quanh quất, thấy không có ai thì nói: “Có lẽ họ đã đi xuống hết rồi, chúng ta cũng mau đi đi, nếu không lát nữa bị phát hiện là xấu hổ lắm đấy. Đường đường là một CEO của công ty bất động sản An Sơn như tôi mà lại làm cái việc mất mặt như thế này ở đây, trở về rồi bố tôi nhất định sẽ tẩn c.h.ế.t tôi”.

 

Tôi vừa lơ lãng trả lời anh ta vừa suy nghĩ về cuộc đối thoại của hai người kia khi nãy.

 

Vì thuận hướng gió nên lời hai người đó nói với nhau đều lọt vào tai tôi không sót chữ nào.

 

Mà nghe xong thì tôi đã hiểu, công ty National đồng ý hợp tác với chúng tôi dễ dàng như vậy hóa ra không chỉ là do Ôn Hân đề nghị mà còn là do lần hợp tác này đều có lợi cho cả chúng tôi và cho cả công ty National.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-675.html.]

Thậm chí là chúng tôi có thể nhân cơ hội này để mở ra một thị trường rộng mở ở phía Nam.

 

Mà nếu Đồng An Chi đã bảo tôi tới đây để bàn chuyện hợp tác thì chắc hẳn ông ấy đã sớm ý thức được chuyện này, bản thân ông ấy cũng tự có suy tính của mình.

 

Càng hiểu rõ về con người Đồng An Chi càng cảm thấy ông ấy đa mưu túc trí, bất kể là lúc nào, người khác luôn bị ông ấy đẩy về phía trước.

 

Nói trắng ra, trong lần hợp tác này, đôi bên đều có ý đồ lợi dụng đối phương nhưng cụ thể là Đồng An Chi giành thắng lợi hay công ty National được chấn hưng trở lại thì đều không quá liên quan tới tôi.

 

Điều tôi quan tâm nhất là, nếu lần hợp tác này thành công thì sự phát triển về sau của Đồng An Chi sẽ tạo ra đả kích lớn cỡ nào đối với nhà họ Cung?

 

Đương nhiên, trong lần hợp tác này, về cơ bản đã được tuyên bố thành công, cũng có nghĩa là, đợi tôi hoàn tất mọi việc và quay về Yến Kinh thì có lẽ vị trí tổng giám đốc tạm thời thuộc về tôi rồi.

 

Tôi thở dài một hơi, mà ban nãy trong đầu cũng nghĩ tới một vấn đề khác, trong cuộc đối thoại giữa Ôn Hân và Lý Hoài Minh có nhắc tới “quý công ty”, rồi liên kết những chuyện này với nhau thì chân tướng mà tôi muốn biết cũng không khó đoán.

 

Công ty mà Ôn Hân đang làm việc cũng đang tiến hành một vụ hợp tác không hề nhỏ với National.

 

Tôi chỉ có thể cười khổ, chuyện đơn giản như vậy mà lại làm tôi bối rối bấy lâu nay.

 

Lúc xuống tầng, một cô gái xinh đẹp và đoan trang đang ngồi ở khu tiếp đón trước sảnh, không phải Ôn Hân thì còn là ai đây?

 

Ôn Hân mỉm cười hỏi: “Mọi người đi đâu vậy? Sao lâu thế mới xuống?”

 

Tôi đáp: “Ban nãy Triệu Thư Hằng bị tiêu chảy, tôi đợi anh ấy một lát.” Triệu Thư Hằng đang định nói gì đó, thấy tôi cướp lời như vậy, mặt mũi anh ta thoáng chốc đen thui, nhưng cũng không phản bác, chỉ nhìn tôi đầy phẫn nộ.

 

Ôn Hân bật cười ha hả: “Triệu Thư Hằng, anh có thể tới tiệm thuốc lấy ít thuốc, anh là người phương Bắc mà, không quen với khí hậu và ẩm thực miền Nam cũng rất bình thường”.

 

Triệu Thư Hằng vội vàng từ chối: “Bây giờ tôi đỡ nhiều rồi, đỡ nhiều rồi!” Dường như Ôn Hân phát hiện ra điều gì đó không ổn, cô ấy nhìn hai chúng tôi với vẻ kỳ quái.

 

Đương nhiên chúng tôi cố tỏ ra rất nghiêm túc, làm sao tiết lộ thông tin gì được. 

Loading...