Thậm chí tôi còn hoài nghi, có khi nào là công ty National với tư cách là công ty bất động sản hàng đầu Thịnh Hải đã khai thác mảnh đất này rồi sau đó bán cho nhà hàng Vọng Giang? Nhưng thời gian không cho phép tôi nghĩ nhiều.
Tuy tôi gần như chưa bao giờ vào khách sạn cao cấp như thế này nhưng ít nhất không thể vụng về được, giả vờ cũng phải giả vờ cho giống.
Nhưng Triệu Thư Hằng và Ôn Hân thì thường ra vào những nơi thế này, dường như không hề có chút câu nệ nào.
Tôi thở dài, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.Đến phòng bao, tất nhiên là vô cùng hoa lệ hào nhoáng, chúng tôi tự tìm chỗ ngồi xuống, Lý Hoài Minh nói: “Mọi người muốn ăn gì?”
Nói rồi đưa menu cho tôi, tôi cười cầm lấy, kết quả là vừa nhìn menu, dày bằng một quyển sách, hoàn toàn không thể xem hết được, chỉ đành chọn đại hai món.
Lý Hoài Minh hỏi chúng tôi có uống rượu không, tất nhiên là chúng tôi từ chối, uống rượu làm hỏng chuyện, đây là đạo lý mà tôi đã hiểu ra từ trong tù.
Có lẽ là vì Lý Hoài Minh nên đồ ăn của chúng tôi lên rất nhanh, nhưng chúng tôi không chú ý đến đồ ăn, trừ Triệu Thư Hằng vẫn luôn không hề để ý đến hình tượng.
Chúng tôi đôi khi nhấm nháp vài miếng, dùng phần lớn thời gian để nói chuyện. Đây là lần đầu tiên tôi thấy Ôn Hân ăn tiệc, lúc ăn hải sản động tác của cô ấy vô cùng trang nhã, lại rất thành thục.
Lúc trước động tác của cô ấy thanh lịch mà vô cùng đơn giản đã có thể bỏ đi các thứ như vỏ hải sản. Mà giờ thì tôi cảm giác cô ấy đang thể hiện ra một thứ nghệ thuật, một thứ nghệ thuật hút hồn.
Vốn cơm trưa là để lấp đầy bụng, giờ suýt nữa biến thành thăm dò lẫn nhau, may mà dường như quan hệ giữa Lý Hoài Minh và Ôn Hân khá tốt nên anh ta cũng không làm quá.
Nhưng điều khiến tôi cứ canh cánh mãi là Ôn Hân không hề nói cho tôi biết quan hệ giữa hai người họ.Về tới công ty National, khác với buổi sáng, lần này chúng tôi được đưa lên văn phòng ở trên tầng của Lý Hoài Minh.
Văn phòng khá lớn, có một cái bàn làm việc, một cái ghế làm việc, một cái ghế tựa và một cái ghế sô pha dài, ngoài ra còn có một bồn cây cảnh và một bồn cá phong thủy. Tôi có thêm ấn tượng về Lý Hoài Minh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-672.html.]
Tôi nói: “Nếu đã cơm no rượu say rồi vậy thì giám đốc Lý, chúng ta bàn chi tiết về chuyện hợp tác nhé?”
Lý Hoài Minh cười nói: “Mời mọi người ngồi, chuyện hợp tác thì chúng ta không vội. Hôm nay có thời gian cả một buổi chiều, có thể từ từ bàn bạc”. Nói rồi, anh ta bảo trợ lý rót cà phê cho chúng tôi.
Tôi lại nhíu mày, nói thực ra thì chuyện bàn hợp đồng không bàn ở trong phòng hội nghị mà lại ở trong phòng làm việc riêng làm tôi cứ có cảm giác không được chính thức cho lắm.
Nhưng xem ra có vẻ Lý Hoài Minh hoàn toàn không có ý muốn vào chủ đề chính, thế này khá là khó chơi đây.
Khi trợ lý đưa cà phê lên, tôi nói bóng gió: “Giám đốc Lý, nghe nói sáng nay anh khá bận?”
Lý Hoài Minh cười ha ha, nói: “Đúng vậy, có một số việc, nói ra thì cũng xấu hổ, nhưng tôi cũng không sợ mọi người chê cười. Sáng nay người bên một công ty khác cũng muốn đến bàn hợp tác với chúng tôi, nhưng tôi mời họ uống vài tách trà rồi mời họ đi rồi”.
Nói rồi anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, dang rộng hai tay ra: “Tuy công ty National chúng tôi không được huy hoàng như ngày xưa, nhưng cho dù là bây giờ cũng không phải là nơi mà hạng người gì cũng có tư cách đến bàn chuyện hợp tác”.
Tôi và Triệu Thư Hằng nhìn nhau, dường như trong này có vấn đề.
Nếu công ty ban sáng đến không có bất kỳ uy hϊế͙p͙ nào với chúng tôi thì Đồng An Chi hoàn toàn không cần phải nói như vậy với chúng tôi, thậm chí còn chủ động liên hệ trước.
Xem ra thì cho tới trước khi ký được hợp đồng, chúng tôi chỉ có thể coi lời của Lý Hoài Minh nửa thật nửa giả.
Thầm kết luận về anh ta xong, tôi đang định nói thì Lý Hoài Minh đã đi đến bên cạnh bể cá phong thủy: “Phương Dương, anh xem này, đây là cá phong thủy được phòng làm việc của tôi cất công nuôi dưỡng. Mấy năm trước, một thầy phong thủy ghé qua đã chỉ dạy cho chúng tôi, đặt một bể cá phong thủy trong phòng làm việc của tôi, mà nó có công lao cực lớn những thành công trong suốt mấy năm qua của tôi”.
Tôi cười nói: “Nếu giám đốc Lý thích thì tất nhiên là bồn cá phong thủy này có ích”.
Lý Hoài Minh cười ha ha: “Không hổ là nhân vật còn trẻ tuổi được ông Đồng phái đến làm người tiên phong, quả thực là kiến thức uyên thâm, nói chuyện đi thẳng vào lòng người”.