Tôi xem đồng hồ trên tay, đã mười một giờ, bèn gật đầu: “Cũng sắp đến giờ rồi, vừa hay để tôi xem lại tài liệu thêm lần nữa, tránh cho đến lúc đó Giám đốc Lý hỏi, chúng ta lại không trả lời được, thế chẳng phải là hỏng bét sao?” Nói xong, tôi mở balo lấy tài liệu tối qua mới ghi chép ra xem lại.
Triệu Thư Hằng vẫn im lặng nhìn chằm chằm lên trần nhà, không biết đang nghĩ gì, nhưng tôi cũng mặc kệ anh ta.
Chuyện anh ta nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, nhưng chỉ cần anh ta không làm ảnh hưởng đến cục diện, tôi cũng không cần phải bắt ép làm gì.
Vì trong phòng tiếp khách lúc này chỉ có ba người chúng tôi, Triệu Thư Hằng không nói chuyện, cũng không có cảm giác tồn tại, chẳng khác nào chỉ có hai người là tôi và Ôn Hân.
Tôi xem xong tài liệu lại buồn chán hỏi: “Ôn Hân, sao bây giờ cậu có nhiều thời gian chạy khắp nơi thế? Không sợ bị sếp mắng à?”
Ôn Hân che miệng cười đáp: “Đương nhiên là không, hiện tại tôi là người được tin cậy ở công ty. Cho đến bây giờ, những hạng mục tôi phụ trách chưa bao giờ bị thua lỗ. Hơn nữa, năm nay tôi đã lấy cho công ty mấy đơn hàng lớn, các sếp giữ tôi còn không kịp ấy chứ, cớ gì trách mắng tôi? Vả lại, tôi không phải như nhân viên cấp dưới chuyện gì cũng phải làm, tôi chỉ cần vạch ra ý tưởng đầy đủ chắc chắn, tự nhiên sẽ có người đi sắp xếp, nếu chuyện gì cũng cần đến tôi thì tôi mệt c.h.ế.t mất”.
Tôi vẫn nhắc nhở: “Nói thật nha Ôn Hân, dù sao cậu cũng đã giúp chúng tôi hẹn với giám đốc Lý rồi, nếu công ty cậu còn có việc thì cậu cứ đi trước đi, chúng tôi ở đây không biết sẽ bàn bạc bao lâu nữa”.
Thế nhưng vừa nói xong, tôi đã biết câu nói này của mình hình như đã lỡ lời, vì vẻ mặt của Ôn Hân bỗng sa sầm, lồng n.g.ự.c cũng phập phồng mãnh liệt.
Ôn Hân không vui nói: “Phương Dương, cậu xem thường tôi quá đấy. Nếu tôi đã nói thì sẽ làm được, hơn nữa đây là tôi tự nguyện đi theo các cậu, sao cậu lại coi lòng tốt của tôi thành lòng lang dạ sói thế?”
Tôi lúng túng nói: “Vừa rồi tôi không cố ý đâu, chẳng qua là lo cậu bị ảnh hưởng thôi”.
Dường như Ôn Hân đã nguôi cơn giận được đôi chút, nói: “Không sao”. Nói xong thì cô ấy quay đầu đi, không nhìn tôi nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-670.html.]
Tôi cũng cảm thấy khó xử, định an ủi cô ấy, nhưng đột nhiên nhớ ra mình vẫn còn một cô bạn gái chính thức.
Nếu bây giờ, tôi đi an ủi Ôn Hân, không phải là càng khiến cô ấy thấy khó chịu hơn sao? Điều tôi vốn định làm là hi vọng thời gian có thể dần làm phai nhạt tình cảm của Ôn Hân, nếu tôi còn đi an ủi, cô ấy sẽ lại hiểu lầm thêm.
Với tính cách của Ôn Hân, sau này có lẽ sẽ càng khó giải quyết.
Tôi chỉ có thể buộc mình hạ quyết tâm, tôi nói: “Ôn Hân, tóm lại bất kể lần này có thành công hay không, tôi cũng đại diện cho tập đoàn Vọng Thiên của chúng tôi cám ơn cậu. Vài ngày nữa, chúng tôi phải về Yến Kinh, nếu sau này cậu đến Yến Kinh, tôi nhất định sẽ lại mời cậu ăn cơm”.
Lời này của tôi thực sự là thật lòng, Ôn Hân quay đầu lại, nhướn mày nói: “Chỉ đại diện cho tập đoàn Vọng Thiên thôi sao? Cậu không cám ơn tôi hả?”
“Ha ha, tôi đương nhiên phải cảm ơn cậu. Hơn nữa, cậu đã giúp tôi nhiều lần như vậy, tôi không tìm được từ nào khác để hình dung về lòng cảm kích và xúc động từ sâu trong thâm tâm của mình nữa rồi”.
Tôi lại tiếp tục tâng bốc, chỉ kém nước mang hoa ra tặng, Ôn Hân cuối cũng cũng buông tha tôi, cười nói: “Được rồi, cậu quả thật là không thay đổi gì cả, lúc trước đã như thế rồi, chưa bao giờ suy nghĩ cho bản thân. Không ngờ đã bao nhiêu năm trôi qua rồi mà cậu vẫn như vậy”.
Nói rồi Ôn Hân thở dài, khẽ nói: “Đáng tiếc tôi không gặp được cậu sớm hơn”.
Giọng cô ấy không lớn, nhưng tôi chắc chắn trong phòng tiếp khách yên lặng này, Triệu Thư Hằng nhất định có thể nghe thấy câu này.
May là khi tôi kinh ngạc quay người lại, Triệu Thư Hằng vẫn đang ngơ ngác nhìn trần nhà. Tôi không còn lời gì để nói, chỉ có thể im lặng.
Không lâu sau có người gõ cửa, chúng tôi nghĩ là người đưa bữa trưa tới nên cũng không để ý, không ngờ thứ đập vào mắt đầu tiên lại là một đôi giày da đen bóng loáng, sau đó là một bộ vest, tôi đã từng nhìn thấy khuôn mặt của người đó trong ảnh. Tôi vội vàng kéo Triệu Thư Hằng đứng lên.