Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 667

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:35:28
Lượt xem: 1

Còn Ôn Hân thì vẫn cười khanh khách lái xe, nói: “Tôi biết Thịnh Hải có một quán hải sản tự phục vụ ngon cực, vừa sạch vừa nhiều, hơn nữa giá cả cũng rất phải chăng”.

 

Triệu Thư Hằng giơ hai tay ra sau đầu, dựa vào ghế xe, lười biếng đáp: “Ok, tôi sao cũng được”.

 

Tôi và Tề Vũ Manh đương nhiên cũng không ý kiến gì, tôi nhìn một vòng những người trong xe rồi chợt phát hiện, ngoài mình ra, ai cũng là người có tiền cả.

 

Ôn Hân thì khỏi phải bàn, cô ấy là lãnh đạo cấp cao của một công ty đầu tư mạo hiểm.

 

Triệu Thư Hằng thì là tổng giám đốc của bất động sản An Sơn, còn Tề Vũ Manh thì có bối cảnh không rõ ràng, nhưng đến cục trưởng Lâm của thị cục Thịnh Hải cũng phải nịnh nọt cô ấy như vậy, chứng tỏ thân phận của cô ấy cũng không hề đơn giản. 

 

Chỉ có tôi là một tên nghèo kiết xác. Chúng tôi đã đến quán ăn, đúng là khá được.

 

Vì chúng tôi đến sớm, nên quán không quá đông khách.

 

Ngoài ra, điều khiến tôi ngạc nhiên là hình như Ôn Hân là khách quen ở đây, quản lý nhà hàng đích thân đến trò chuyện với cô ấy.

 

Dù đây là nhà hàng tự phục vụ, nhưng tôi cũng thấy rất hài lòng. Phải nói rằng có quan hệ hoặc có tiền đúng là có thể gia tăng chỉ số hạnh phúc của con người ta lên đáng kể. Ăn tối xong, mấy người chúng tôi đều xoa bụng nói không thể ăn tiếp được nữa.

 

Còn trêи bàn thì bừa bộn chén bát, thanh toán xong, tôi nói với Ôn Hân: “Chúng tôi về khách sạn trước đây. Bây giờ cũng muộn rồi, cậu về đi, muộn thêm chút nữa không an toàn”.

 

Ôn Hân liếc nhìn tôi: “Tôi có phải là cô gái yếu ớt đâu, cậu bơn bớt đi. Hơn nữa tôi có xe, đưa mọi người về cũng mất bao nhiêu thời gian đâu”.

 

Vì lần trước, Ôn Hân đã từng đến khách sạn của chúng tôi, nên cô ấy đã biết chỗ đó.

 

Nếu cô ấy đã nói vậy, tôi cũng đành đồng ý. Về phòng rồi, tôi định gọi điện cho Bạch Vi thì Đồng An Chi gọi tới.

 

“Phương Dương, có chuyện rồi. Một công ty khác đã biết kế hoạch của chúng ta, chuẩn bị ngày mai đến đàm phán với National. Tôi cũng vừa gọi cho bên National để đổi giờ hẹn của chúng ta sang chiều mai. Nên ngày mai, hai cậu đi thẳng tới đó. Nhớ nhé, vụ hợp tác lần này liên quan đến bố cục Nam Bắc của tập đoàn Vọng Thiên. Nếu thành công, hai cậu sẽ lập công lớn, nhưng nếu thất bại, kế hoạch tiếp theo đối phó với nhà họ Cung sẽ phải lùi lại rất lâu đấy”. Tôi thấy hơi không vui.

 

Thật lòng mà nói, Đồng An Chi đúng là một cấp trêи khá được, chuyện lần này ông ấy lấy nhà họ Cung ra uy h.i.ế.p tôi cũng là có ý muốn tôi cố gắng hơn, mong tôi có thể phát huy được thực lực lớn mạnh nhất của mình trong lúc phán đoán.

 

Nhưng điều tôi ghét nhất là uy hiếp, bất kể là nhà họ Cung hay Đồng An Chi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-667.html.]

 

Tôi suy trước nghĩ sau, để lật đổ nhà họ Cung, tôi vẫn sẽ chọn Đồng An Chi.

 

Dẫu sao dù Đồng An Chi uy h.i.ế.p tôi, cũng là vì muốn rèn luyện năng lực của tôi. Bây giờ, National như một tòa nhà lớn đang nghiêng ngả, tôi đại diện cho xí nghiệp hùng mạnh như tập đoàn Vọng Thiên đến hợp tác với họ.

 

Ưu thế cao, nhưng mặt hạn chế cũng không ít.

 

Nếu tôi đàm phán không tốt, có lẽ với Đồng An Chi, tôi thật sự sẽ không gánh vác nỗi chức vụ tổng giám đốc của tập đoàn.

 

Huống hồ với một xí nghiệp lớn mà nói, đề bạt một người mới thăng chức luôn cần có một bàn đạp, mà vụ đàm phán với công ty National này chính là cơ hội của tôi.

 

Tôi nằm trên giường suy nghĩ, rồi lại ngồi dậy lên mạng tìm kiếm thông tin về National.

 

Đến khi thấy mình đã thuộc làu làu những thông tin này, tôi mới lại nằm xuống giường.

 

Triệu Thư Hằng ở phòng kế bên chắc cũng đã nhận được điện thoại của Đồng An Chi, cách một bức tường, tôi vẫn có thể lờ mờ nghe thấy giọng nói bất mãn của anh ta… Hôm sau, tôi dậy từ sớm, nhìn đồng hồ thì mới có sáu giờ.

 

Thịnh Hải không có tiếng gà gáy, nhưng qua lớp ánh sáng bạc nơi chân trời, tôi vẫn cảm thấy một chút sảng khoái của buổi sáng sớm. Tôi mở cửa sổ đón gió sớm, đúng là rất dễ chịu.

 

Sửa soạn xong, tôi gọi cho Ôn Hân.

 

Vốn tôi định nói cho cô ấy biết địa chỉ của công ty National, nhưng suy nghĩ lại nếu cô ấy đã thông thuộc như vậy thì sao có thể không biết chuyện này?

 

Tôi bỏ ý định đó đi, chỉ tán gẫu với cô ấy vài câu, cho cô ấy biết ăn sáng xong là chúng tôi sẽ đến National.

 

Vì cuộc hẹn vào buổi chiều, nên nếu Ôn Hân bận thì không cần đến cũng được. Tôi gõ cửa phòng của Triệu Thư Hằng và Tề Vũ Manh, báo cho Tề Vũ Manh biết hôm nay, tôi và Triệu Thư Hằng phải đi bàn chuyện hợp tác.

 

Vì thế nếu cô ấy rảnh thì có thể đi chơi.

 

Xử lý công việc xong, chúng tôi sẽ về ngay.Tề Vũ Manh rất thoáng tính, cô ấy nói dẫu sao cũng chưa đi chơi ở Thịnh Hải lần nào, giờ phải tranh thủ cơ hội để lượn lờ.

 

Nhỡ đâu sau này về Yến Kinh rồi, lại bận tối mắt tối mũi, đến cơm cũng không kịp ăn.Lúc ra ngoài, Triệu Thư Hằng đã thay một bộ đồ đứng đắn.

Loading...