Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 652
Cập nhật lúc: 2025-03-30 20:38:40
Lượt xem: 1
Ôn Hân gật đầu, nói: “Lúc tôi đi ra khỏi công ty đã ăn rồi. Vừa hay chiều nay không có việc, nên mới đến uống ly cà phê với mọi người”.
Nói rồi cô ấy ngẩng đầu nói với phục vụ: “Tôi giống anh này. Anh ấy uống gì thì tôi uống cái đó”.
Tôi cạn lời, chỉ đành gọi đại một ly cà phê, mà Triệu Thư Hằng và Tề Vũ Manh thì cố gắng nhịn cười, một vẻ đã muốn cười lắm rồi nhưng mà không dám cười.
Buổi sáng tôi và Bạch Vi còn ngồi đây cảm khái sự đời, không ngờ mới có mấy tiếng sau tôi và ba người Ôn Hân đã lại ngồi ở đây, vô cùng khác biệt.
Buổi sáng tôi như được đắm chìm trong gió xuân, vẻ đẹp của Bạch Vi khiến lòng tôi say đắm. Giờ thì tôi như ngồi trên thảm đinh, không tài nào thoải mái được.
Tôi mong Cung Chính Vinh có thể đến càng sớm càng tốt, cho dù tôi và nhà họ Cung từ xưa đến nay luôn ở hai thế đối lập.
Thế là tôi vừa sốt ruột đợi Cung Chính Vinh đến, vừa tán chuyện với Ôn Hân câu được câu chăng.
Quan trọng hơn cả là Triệu Thư Hằng và Tề Vũ Manh cứ như đã hẹn sẵn với nhau từ trước, hoàn toàn không nói chuyện với tôi, hoàn toàn không cho tôi cơ hội tiếp lời.
Cà phê trên bàn đã được đổi đến lần thứ hai, tôi đang do dự có nên đi nhà vệ sinh hay không thì có tiếng bước chân hỗn loạn chỗ cầu thang, nghe thì biết không phải là chỉ của một người.
Tôi vội vã quay đầu, vừa hay nhìn thấy người đi đầu đang từ từ đi lên, không phải Cung Chính Vinh thì là ai nữa đây.
Nhưng so với lúc trước, lúc này hắn dường như đắc ý khoan khoái hơn nhiều.
Cung Chính Vinh đã nhìn thấy tôi ngay, nói với người ở quầy: “Bàn của họ để tôi tính tiền”.
Nói rồi đưa hai vệ sĩ đi đến chỗ tôi.
Ôn Hân nói: “Kia chính là cái người tên Cung Chính Vinh sao? Quả nhiên là điệu bộ của mấy tên công tử nhà giàu”.
Cung Chính Vinh cười ha ha đi đến ngồi xuống chỗ bên cạnh chúng tôi: “Đã lâu không gặp. Mọi người đừng như vậy chứ, đều là người quen cả rồi mà, đúng không, Phương Dương?”
Tôi nhíu mày: “Anh nói thẳng đi, chúng tôi tới đây không phải để nghe anh lải nhải”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-652.html.]
“Được, thẳng thắn đấy”.
Cung Chính Vinh cười ha ha, sau đó vẫy tay để vệ sĩ lùi về sau một chút.
Lúc này hắn mới vắt chân lên, nói bởi vẻ đắc ý dạt dào: “Phương Dương ơi Phương Dương à, cậu quả thật là ngôi sao may mắn của tôi”.
Nói rồi lại tỏ biểu cảm thâm tình; “Cậu có biết không, kể từ khi gặp được cậu, chuyện tốt mà ngay cả tôi nằm mơ cũng không mơ thấy giờ lại đập xuống người tôi từng cái từng cái một”. Tôi không đáp lời hắn.
Nhưng nghe hắn nói vậy thì suy đoán của tôi đã phải đúng tám chín phần.
Tôi không khỏi thầm thở dài, bận rộn vất vả lâu như vậy mà lại trải thảm lót đường cho kẻ khác được lợi.
Mà “người khác” này lại chính là nhà họ Cung mà tôi căm thù nhất “Có việc mau nói”. Triệu Thư Hằng không chịu nổi nữa, nói thẳng luôn không hề khách khí.
Nói rồi anh ta cầm cốc cà phê lên uống một ngụm lớn.Cung Chính Vinh nhún vai: “Dù sao hôm nay tâm trạng tôi cũng khá tốt, cho dù mọi người có chửi tôi như thế này thì tôi cũng sẽ coi đó là lời chúc mừng”.
Tôi chú ý đến Ôn Hân, khẽ nói: “Nếu cậu không thích người này thì có thể về trước”.Ôn Hân lắc đầu, nói: “Tôi cũng muốn xem thử người có thể khiến các cậu chật vật như vậy rốt cuộc có bản lĩnh gì”.
Tề Vũ Manh nói: “Nghe Phương Dương nói hôm nay anh hẹn bọn tôi đến đây là muốn nói chuyện với chúng tôi. Nhưng nếu anh không có thành ý, hoặc là không muốn nói chuyện, thì tôi thấy cũng không cần phải nói nữa”.
Cung Chính Vinh lập tức cười nói: “Đâu có đâu nào? Nếu cô hoa khôi cảnh sát đã mở lời rồi thì đương nhiên sẽ nói hết tất cả, không hề giấu giếm”. Nghe hắn nói xong, chúng tôi đã tập trung hơn một chút.
Hắn ngả người trêи sô pha, ngửa đầu nhìn trần nhà được trang trí thanh nhã, nói: “Thực ra, tôi đã có một kế hoạch rất tuyệt vời từ lâu rồi”.
“Từ xưa tới nay, nhà họ Cung đã là một hình tượng gia tộc cường thế cắm rễ ở Thịnh Hải. Bất kể là ngoài mặt hay nội bộ, đều là những điều là người bình thường không tài nào tưởng tượng được. Nhưng là một thành viên trong gia tộc, tôi thấy rất may khi có được cơ hội này. Tôi đã quá hiểu nhà họ Cung và tất cả mọi người trong gia tộc”.
Cung Chính Vinh như đang chìm vào hồi ức, bắt đầu thao thao bất tuyệt.
Chúng tôi không ngắt lời hắn, coi như đang nghe một câu chuyện vậy.
“Theo thời gian dần trôi, càng hiểu về gia tộc này, tôi càng muốn có được nó. Thế lực và tài sản của nhà họ Cung đều là những thứ mà cả đời những người bình thường không thể ngờ tới”.