Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 651
Cập nhật lúc: 2025-03-30 11:30:55
Lượt xem: 1
Ôn Hân hỏi: “Phương Dương, nghe nói lần này cậu về quê, mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi hả, bác trai bác gái đều bình an vô sự”.
“Phải”.
Tôi gật đầu, nói: “Nhưng cũng phải cảm ơn cậu, lần trước nếu không phải có cậu giúp đỡ thì có thể bây giờ tôi vẫn còn đang đau đầu với việc làm sao để cứu La Nhất Chính đấy”.
Ôn Hân cứ như không hề để ý chút nào: “Cái này thì cũng chưa chắc đâu, vốn cậu cũng rất thông minh rồi, sớm muộn sẽ tìm được vị trí của La Nhất Chính. Phải rồi, mọi người đi đâu vậy?”
Nói rồi Ôn Hân nhắc chúng tôi cài dây an toàn vào, chúng tôi nói tên quán cà phê, Ôn Hân đột nhiên quay đầu nhìn chúng tôi, kinh ngạc nói: “Ba người đang buổi trưa đến quán cà phê làm gì?”.
Nói thì nói vậy, nhưng Ôn Hân vẫn khởi động xe.
Tôi do dự chốc lát, nhưng rồi cũng không nói cho cô ấy biết, vì một khi biết được mục đích của chúng tôi, khả năng cao cô ấy sẽ ở lại đợi Cung Chính Vinh với chúng tôi.
Tôi hỏi: “Ôn Hân, cậu đổi xe lúc nào vậy? Lần trước tôi nhớ cậu không lái chiếc xe này”.
“Vừa đổi, xe lần trước bạn tôi mượn lái mấy ngày”. Giọng điệu của Ôn Hân đã bình tĩnh lại, giống hệt khi trước, nhìn điềm đạm lại vừa quyến rũ.
Tất nhiên là không thể nào xinh đẹp bằng cách ăn diện của cô ấy khi gặp La Nhất Chính ở tòa án lần trước.
“Chỗ này cách quán cà phê không xa, chẳng mấy chốc là tới thôi”.
Ôn Hân nói rồi lại nhìn kính chiếu hậu, nhìn thẳng vào người tôi: “Phương Dương, chuyện của cậu bên Thịnh Hải có phải là sẽ được giải quyết rất nhanh không?”
“Ừ, sẽ rất nhanh thôi, có lẽ trong mấy ngày nay là xong. Nếu không có gì bất ngờ thì cùng lắm là một tuần sau tôi sẽ về Yến Kinh”.
Tôi suy nghĩ, cố ý nói thời gian có vẻ gấp gáp chút để tránh cho Ôn Hân lại làm ra chuyện gì đó mà tôi không thể ngờ tới được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-651.html.]
“Đến lúc đó có cần tôi tiễn cậu không?”
“Không cần đâu, tôi tự về được, dù sao thì lần này ở Thịnh Hải lâu như vậy, có nhiều công chuyện vẫn chưa xử lý”.
Thấy Ôn Hân nói vậy, tôi liên tục từ chối.
Làm sao có thể để cô ấy tiễn tôi được chứ, nếu mà để Bạch Vi biết thì cô ấy sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tôi mất.
Giống như lần trước ở Quế Lâm vậy, Tề Vũ Manh lại còn mật báo với Bạch Vi, cuối cùng bất đắc dĩ quá tôi đành phải đem Bạch Vi theo.
Vốn mấy người cùng nhau đi đến quán cà phê thì ít nhất tâm trạng cũng phải vui vẻ, nhưng lúc này khi Ôn Hân đưa chúng tôi qua đó lại cảm thấy không thoải mái một cách kỳ lạ, hoặc có lẽ là do sự áy náy của tôi đối với Bạch Vi nên cứ cảm thấy mối quan hệ giữa tôi và Bạch Vi không bình thường, thậm chí là lúc này tôi cứ cảm giác như chúng tôi đang vụng trộm. Đến quán cà phê, cuối cùng tôi mới thở phào.
Nhìn đồng hồ thì đã hai giờ chiều, tôi nói: “Ôn Hân, chúng ta tới rồi. Nếu cậu có việc thì về trước đi”.
Đây vốn là một câu khách sáo, người bình thường đều sẽ trả lời là “được”, “oke” kiểu vậy, không ngờ Ôn Hân lại cực kỳ thẳng thắn, cô ấy nói: “Ồ, thế à, vừa hay tôi lại không có việc gì, vậy tôi ngồi với mọi người một lát nhé”.
Không hề cho tôi có cơ hội phản bác, hơn nữa người ta là một cô gái yêu kiều xinh đẹp thế này, lại còn đi theo đến quán cà phê thì ai mà từ nỡ đuổi cô ấy đi chứ?
Hơn nữa vừa nãy cô ấy còn lái xe chở chúng tôi từ cục cảnh sát đến tận đây. Tôi hơi buồn bực. Giờ dường như tôi đã biến thành nhân vật chính trong tiểu thuyết, hở tý là lại có mỹ nữ chủ động tới gần.
Tôi thở dài, nhưng dù thế, cả đời này tôi sẽ không rời xa Bạch Vi nữa.
Đi lên tầng, Ôn Hân đi bên cạnh tôi rất tự nhiên, mà Triệu Thư Hằng và Tề Vũ Manh cứ như hiểu ngầm với nhau, chủ động tìm chỗ ngồi xuống, còn vừa hay là bàn bốn chỗ, hai người họ ngồi phía đối diện, thế nên tất nhiên là Ôn Hân và tôi chỉ có thể ngồi với nhau. Tôi nhìn xung quanh, không hề có bóng dáng của Cung Chính Vinh.
Tôi chỉ đành gọi nhân viên phục vụ, lại hỏi mọi người muốn gọi gì. Ba người chúng tôi vừa mới ăn trưa xong, nhưng không biết Ôn Hân đã ăn chưa.
Tôi hỏi: “Ôn Hân, cậu ăn trưa chưa?”