Tiểu Thư Máu Lạnh - Chương 649
Cập nhật lúc: 2025-03-30 11:30:03
Lượt xem: 1
Đồng An Chi cười, nói: “Cậu đừng sốt ruột, sốt ruột không làm được nên chuyện đâu. Cũng giống như kinh doanh vậy, mưu cầu quá nhiều cũng chỉ đem đến nguy cơ, chứ không đem lại lợi ích. Cậu yên tâm, phía bên cậu đang liên hệ với bên National là bộ phận trọng điểm. Nếu các cậu thành công thì có thể nối liền tập đoàn Vọng Thiên từ Nam chí Bắc. Mà việc đối phó của chúng ta với nhà họ Cung cũng có thể chính thức bắt đầu từ lúc đó”.
Tôi nói: “Nếu như vậy thì cảm ơn ông Đồng quá”.
Đồng An Chi nhận ra được ý không muốn nói gì thêm trong giọng của tôi, liền cười nói: “Người trẻ tuổi thì đừng có nóng vội thế, sau này cậu sẽ hiểu. Giá trị của tập đoàn Vọng Thiên không thể nào đong đếm được, tôi không thể để nó rơi vào nguy hiểm. Phương Dương, cậu phải hiểu rõ điều này. Ngoài ra thì công ty của tôi và Đỗ Minh Cường ở Xiêng La dạo gần đây lợi nhuận không tồi, cậu thấy thế nào?”
“Xiêng La?” Tôi nhớ ra chuyện này.
Lúc trước chúng tôi tham gia hợp tác, họ cứ nhất quyết nhét cổ phần cho tôi.
Tính theo lãi suất, nếu Đồng An Chi nói không sai thì có lẽ cuối năm nay tôi có thể có một khoản tiền kha khá.
Nếu Đồng An Chi nói đến vấn đề này thì có lẽ là đang muốn thử kiến thức chuyên môn của tôi trên phương diện bất động sản.
Tôi nói: “Nếu công ty chi nhánh ở Xiêng La có tiềm năng như vậy thì chứng tỏ chính sách, chế độ và giá cả của chúng ta đặt ra đều khá là tiên tiến, nhưng giờ chúng ta không thể nóng vội được, nên từ từ phát triển ở các nơi khác của Xiêng La. Nên bắt tay vào từ chính sách và đất đai bản địa trước, sau đó lại từ từ tính tiếp”.
“Ha ha ha ha, tốt lắm tốt lắm. Phương Dương, tôi vừa mới dạy cậu xong, không ngờ cậu đã học được rồi”.
Tôi cảm thấy Đồng An Chi cười xuyên luôn cả cuộc gọi này: “Phương Dương, nói chung là cậu luôn phải nhớ, nhà họ Cung làm chuyện ác vô số, đã đi đến đường cùng rồi, cho dù là nhà họ Bạch đứng đằng sau cũng không thể bảo toàn được nhà họ Cung”.
Tôi “ừ” một tiếng, lại nói với Đồng An Chi thêm hai câu rồi cúp máy.
Lúc này Tề Vũ Manh cũng trở về, nói: “Lần này chúng ta kéo bà Cung ra, không biết nhà họ Cung có biến động gì không, chúng ta nhất định phải cẩn thận”.
Tôi cười nói: “Cũng không đến mức như vậy, đừng quên là Cung Chính Vinh còn hẹn tôi gặp mặt lúc ba giờ ở quán cà phê, lát nữa đi là biết hết chân tướng sự việc rồi”.
Tề Vũ Manh gật đầu, đang định nói thì có một cảnh sát vội vàng chạy đến chỗ chúng tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-thu-mau-lanh/chuong-649.html.]
Chúng tôi nhìn anh ta, thấy anh ta căng thẳng nhìn xung quanh sau đó nói với vẻ mặt vừa kϊƈɦ động vừa hân hoan: “Cảnh sát Tề, vừa có tin mới, cục phó Trương đã bị người của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật đưa đi rồi”.
Lúc cảnh sát đó đi tới khuôn mặt rất kϊƈɦ động.
Sau khi anh ta nói xong, ngay cả chúng tôi cũng kích động theo.
Tề Vũ Manh thì luôn là dáng vẻ “ta đây đã tính trước cả rồi”, còn tôi và Triệu Thư Hằng thì thở phào, dù sao thì trong lòng chúng tôi vẫn luôn nghĩ, khéo có khi cục phó Trương đã chạy rồi cũng chưa biết chừng.
Dù sao thì có thể ngồi lên vị trí đó thì cũng phải có nhiều đường lui dự phòng.Giờ Đỗ Minh Hào vào tù, cục phó Trương sa lưới, cả phe thứ ba đã hoàn toàn biến mất, hoặc là nói, vẫn còn một người.
“Xảy ra khi nào vậy?”
Tề Vũ Manh lạnh nhạt hỏi.Cảnh sát đó cười hì hì, nói: “Mới lúc nãy, mấy anh em chúng tôi đi theo sau người của Ủy ban Kiểm tra đến chỗ cục phó Trương, à không, Trương Phú Cường, cuối cùng cũng tóm được ông ta”.
Tề Vũ Manh cười, quay người nhìn chúng tôi rồi chỉ vài cảnh sát đó: “Phương Dương, Triệu Thư Hằng, hai người còn nhớ người lần trước theo dõi Lương Thành không? Chính là anh ta, Vương Nhất Long”.
“Cảnh sát Vương, xin chào xin chào”.
Tôi khách sáo chào hỏi với anh ta, nhưng tên Triệu Thư Hằng thì còn lố hơn, nhiệt tình chạy tới còn bá vai người ta rồi bắt tay, cứ như là quen thân lắm: “Thì ra anh là cảnh sát Vương à? Ở Thịnh Hải có ai mà không biết cảnh sát Vương chứ? Chiến tích anh hùng của anh đã truyền tới tận Yến Kinh, chúng tôi đều vô cùng ngưỡng mộ”.
Tôi và Tề Vũ Manh lập tức tỏ vẻ ghét bỏ đứng tránh xa anh ta.
Không chỉ là chúng tôi mà ngay cả Vương Nhất Long cũng rất bối rối, ho khan một tiếng rồi nói: “Anh Triệu, tôi là cảnh sát nằm vùng”.
Ý rất rõ ràng, tôi là cảnh sát nằm vùng mà, nếu mà là anh hùng người người đều biết như anh nói thì đã bị người ta ngũ mã phanh thây, sau đó bị dìm xuống sông Hoàng Phố từ lâu rồi, còn tiếng tăm lừng lẫy cái quái gì.
Triệu Thư Hằng thì hoàn toàn không thèm quan tâm: “Không sao cả, không sao cả, chính là vì cảnh sát Vương nằm vùng nên chúng tôi mới thường xuyên nghe thấy tên của anh chứ”.