Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 180

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:27:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ vì chút , Đại Diễn Đế Tôn sẽ cảm thấy đáng để đích một chuyến ?

Nếu Đại Diễn Đế Tôn cảm thấy vẫn là Thần Ma Trủng quan trọng hơn thì ?

“... Luôn thử một .” Bất luận Đại Diễn Đế Tôn quyết định thế nào, Ngu Tông chủ cũng chỉ cầu xin một .

Ông cầu vị nhất cường giả tu chân giới sẽ xuất thủ tương trợ.

Chỉ cầu... cho dù chỉ ngôn phiến ngữ sai truyền thư, để bọn họ nhiều tình huống của Thiên Ngoại Thiên hơn là .

“Bất luận thế nào, Phong Tử...” Lăng Phong T.ử là t.ử mà Thanh Dương Môn môn chủ yêu thương nhất, từ nhỏ lớn lên, dụng tâm giáo dưỡng trăm năm, thị nhược t.ử.

Đôi môi ông khẽ run rẩy, chằm chằm nơi t.ử biến mất hồi lâu, gắt gao chằm chằm Ngu Tông chủ , “Chúng tuyệt đối thể từ bỏ bọn chúng!”

Chuyện còn cần ông ?

Ngu Tông chủ khổ một lát, nhắc nhở : “Biến cố đột ngột của Thiên Ngoại Thiên cực kỳ kỳ lạ, chúng nắm c.h.ặ.t thời gian, tránh để bọn chúng xử hiểm cảnh.”

Lúc hai bọn họ thương nghị, Ngu Du Du đang trong một khu rừng tràn ngập khí tức kỳ lạ.

Nàng ngơ ngác ôm kim long Ngao Liệt yếu ớt, lăn lộn bùn đất màu đen bẩn thỉu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo lem luốc.

Tiểu gia hỏa ngơ ngác nền đất bùn tùng nhuyễn, nghĩ xem xảy chuyện gì.

Điện quang hỏa thạch gian, nàng liền cuốn nơi , Sở Hành Vân vẫn luôn gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy nàng.

ngay lúc tiến nơi cao, nàng liền thấy chân trời một đạo hắc quang đ.á.n.h thẳng về phía nàng.

Sở Hành Vân một phát ôm trọn nàng trong n.g.ự.c, đó kêu rên một tiếng, m.á.u tươi phún bạc mắt nàng.

Một kích liền khiến Sở Hành Vân trọng thương hôn mê.

Hắn vô lực rơi từ trời xuống, nhưng vẫn gắt gao nắm c.h.ặ.t lấy nàng.

Tiểu gia hỏa cũng gắt gao ôm lấy cánh tay đại sư nhà , thình lình một cú va chạm kịch liệt từ tới, đ.â.m văng nàng và Sở Hành Vân .

Nàng Sở Hành Vân ngất xỉu và càng lúc càng xa rơi xuống.

Bản từ trung rơi xuống, tiểu kim long hướng về phía Sở Hành Vân phun một đạo kim quang hộ trụ , đó ngậm lấy cổ áo nàng rơi trong khu rừng rậm rạp lúc đó từ trời xuống miên diên tận cùng .

Kim long miễn lực đưa nàng rơi xuống mặt đất của khu rừng liền yếu ớt , Ngu Du Du ngược thương, nhưng rơi xuống lăn lộn một vòng, nàng bẩn thỉu.

Nhãi con giống như một con mèo nhỏ hoa rằn ri một bên căng thẳng bốn phía, một bên lấy một chiếc gương nhỏ liên lạc với khác.

Đây là pháp khí mà nàng và Sở Hành Vân sở hữu, chuyên dùng để truyền thư giữa hai sư .

Ví dụ như nhãi con lúc ở nhà ngủ , liền mở chiếc gương nhỏ , chuyện phiếm với đại sư nhà .

Cho dù Sở Hành Vân bận rộn đến mấy, cũng sẽ bỏ chuyện trong tay xuống, kiên nhẫn chuyện với nàng, dỗ nàng ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-180.html.]

Ngu Du Du liền căng thẳng mở .

mặt gương vốn dĩ linh quang mờ mịt đầu tiên mất quang huy.

Từ trong gương chiếu khuôn mặt của Ngu Du Du, tuy nhiên cho dù thôi động thế nào cũng thể phát sinh bất kỳ biến hóa nào.

Ngu Du Du bất giác hoảng hốt lên.

Sợi dây là pháp khí tìm , chỉ cần điểm tính danh của thể men theo linh khí của tìm . Đây cũng là một trong những pháp bảo hộ mà Sở Hành Vân đưa cho Ngu Du Du.

Tuy Ngu Du Du ngày thường cư ngụ ở Thái Cổ Tông, cho dù cửa cũng sẽ theo cường đại tu sĩ cùng ngoài, nhưng Sở Hành Vân vẫn vị vũ trù mâu, đem nhiều pháp khí loại tặng cho nàng, tránh để Ngu Du Du vì nguyên nhân gì đó tách khỏi lúc tìm thấy bọn họ.

Sợi dây đó vẫn luôn nhãi con coi như lợi khí tìm sư sư tỷ.

Lúc chơi trốn tìm, nhãi con thường xuyên lấy nó gian lận, men theo sợi dây nhỏ tìm sư tỷ đang trốn đợi nàng đến tìm.

Vô vãng bất lợi.

Bọn họ luôn sẽ tìm thấy, đó cao hứng biểu thị “Du Du thật thông minh”, hôn hôn nàng.

Ngu Du Du cầm sợi dây quen thuộc sử dụng, nhưng cũng là đầu tiên, sợi dây bẹp đất bùn nhúc nhích.

Nàng ngơ ngác mấy món pháp bảo tìm trong tay, thủ túc vô thố.

Lúc kim long Ngao Liệt yếu ớt khẽ nhắm mắt chậm rãi mở mắt , thấy vành mắt tiểu gia hỏa đỏ hoe, hoãn hoãn đặt chiếc đuôi rồng màu vàng lên cánh tay nàng.

Ngu Du Du vội vàng nó, một bên đút cho nó linh thủy tư nhuận, một bên đáng thương : “Vô dụng.” Thiên Ngoại Thiên đột nhiên cuốn bọn họ thật sự quái dị, tất cả bảo bối của nàng đều vô dụng .

Nàng nức nở một cái : “Bị thương.” Đại sư của nàng vì bảo vệ nàng mà thương , hơn nữa còn nghiêm trọng, nàng mau ch.óng tìm .

Không thấy đại sư bình an, nàng cảm thấy trong lòng đều trống rỗng một mảng.

Kim mang thôi xán của kim long trong khu rừng hắc vụ lượn lờ đều ảm đạm vài phần.

Nó an ủi vỗ vỗ cánh tay nàng.

“Biết.” Ngao Liệt đang an ủi nàng, cho nàng bất luận thế nào cũng bảo vệ bản , tránh để Sở Hành Vân lúc đến tìm nàng sẽ càng thêm gian nan.

Tiểu gia hỏa trái bốn phía, chỉ thấy khu rừng rậm rạp, mùi thơm nức mũi nhưng đặc biệt an tĩnh, tuy căn phồn diệp mậu che khuất tầm ở xa hơn, nhưng dáng vẻ của yêu thú đáng sợ nguy hiểm gì.

Kéo kéo chiếc áo nhỏ bẩn thỉu, nàng nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ : “Kiên cường.” Nàng kiên cường lên, thể để đại sư tỉnh lo lắng, cũng nỗ lực tìm đại sư .

Đại sư thương , liền đổi nàng tìm .

“Linh khí?” Nàng thấy kim long càng thêm uể oải, nghi hoặc hỏi.

Kim long nơi nửa phần linh khí, điều khiến tiểu gia hỏa còn chú ý đến chuyện kinh ngạc một chút.

 

 

Loading...