“Không chỉ .” Sở Hành Vân liền đem một tin tức tìm trong tịnh thất của Hoàng Phủ Châu cho Ngu Tông chủ .
Hắn đẩy vài khối ngọc giản, mà là truyền âm ngọc giản mà Hoàng Phủ Châu đang giải thích với ai đó mà quán chú.
Trên những ngọc giản đều vết nứt, dường như là ném đập qua, đó Hoàng Phủ Châu ngờ tới sẽ trộm nhà đặt trong tịnh thất của .
Ngu Tông chủ qua ngọc giản như điều suy nghĩ : “Hắn là đang giải thích với tại hảo hảo quan sát Cung thị tộc địa, ngược chạy đến Sở thị hoàng triều toản doanh.”
Sở thị hoàng triều quả thực cách Cung thị tính là quá xa, bất quá Sở Hành Vân ngược ngờ nhiệm vụ vốn của Hoàng Phủ Châu là quan trắc Cung thị tộc địa.
đại khái là quá ghen hận Sở Hành Vân, cho nên bản chức công tác, mà chạy đến Sở thị mưa gió.
Điều dường như khiến phía đại vi quang hỏa, tần tần giải thích, hẳn là lệnh cho mau ch.óng từ Sở thị cút về.
Quan sát Cung thị tộc địa.
Ngu Tông chủ chậm rãi : “Lại là một nữ tu... Xem trong ngọc giản Hoàng Phủ Châu kính úy đan xen, tiểu t.ử tự xưng xuất Đại Diễn hoàng tộc, ngược nhớ tới một nữ tiên cực kỳ danh khí ở giới .”
Ông và Ngao Thanh đang khẽ nhíu mày liếc một cái, một bên ôm khuê nữ đang chuyên chú vểnh tai n.g.ự.c, chậm rãi : “Ta nhớ Cực Tây Chi Địa, trong Đại Diễn hoàng triều từng một vị nữ tu, chứng đạo ngàn năm, từng là cánh tay đắc lực của Đại Diễn Đế Tôn, sâu xa với Hoàng Phủ thị.”
“Từng?” Nhãi con từng qua chuyện , ngược là nghi hoặc hỏi một câu.
Điều liền khiến Ngu Tông chủ ho khan hai tiếng.
“Cô vốn là hạ thuộc cực kỳ Đại Diễn Đế Tôn tín nhiệm, si luyến Đại Diễn Đế Tôn, đó, đó...”
Khóe miệng ông co giật, cảm thấy kể cho khuê nữ nhà những chuyện tiểu nhãi con cũng hiểu , thở dài : “Chỉ là mấy trăm năm Thanh Ngô Tiên Quân hoành xuất thế, Đế Tôn thanh nhãn khuynh lực tài bồi... Thanh Ngô Tiên Quân bớt lo hơn.”
Mọi nghĩ đến khuôn mặt lãnh mạc can luyện của Thanh Ngô Tiên Quân, đều gật đầu.
Ngu Du Du đến ngẩn .
“Ai?”
“Nữ tu đó hiệu là Thường Ngọc Tiên.”
Ngu Tông chủ lắc đầu : “Sau đó cô còn xuất thế nữa, tu sĩ những năm gần đây đại khái đối với cô chỉ coi như là lược hữu nhĩ văn. Chỉ là... tuy suy đoán như , nhưng chúng cũng thể bây giờ liền chụp chuyện lên đầu cô .”
Chuyện chứng cứ cũng chỉ thể đóng cửa suy đoán một phen mà thôi.
Không sự nhận định thể chứng minh phận của kẻ tàng đầu lộ vĩ , chuyện càng lớn càng thận trọng, bọn họ thể tần tần nhắc đến Thường Ngọc Tiên, tránh để khinh ngôn oan uổng vô tội.
Sở Hành Vân liền hắc long.
Hắn từng trong lúc tranh đấu hư ảnh hắc long c.ắ.n nữ tu một cái, cũng thể nhận là mà Ngu Tông chủ .
Ngao Tân thể .
“Bất quá Thường Ngọc Tiên từng qua. Năm đó chuyện cô ái mộ Đại Diễn Đế Tôn lưu truyền rộng. Có yêu tu cảm khái cô tình thâm, nhưng Đại Diễn Đế Tôn quả thực bất giải phong tình, cự tuyệt cô ngoài cửa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-175.html.]
Ngao Tân nghĩ còn nhốt phòng tối đám yêu tu bát quái, đều Đại Diễn Đế Tôn đầu óc bệnh.
Một cường giả Tiên giai mỹ mạo tâm ý ái mộ , tại thành tựu thần tiên quyến lữ?
Cớ gì cô phụ mỹ nhân ân chứ?
Loại bát quái Ngao Tân tố lai hứng thú, cũng từng tham gia thảo luận, phiền c.h.ế.t .
Thay vì ân oán tình thù của Đại Diễn Đế Tôn, chi bằng đ.á.n.h với Ngao Thanh.
Hắn liền một chút như .
Ngu Du Du vểnh tai bát quái, để tâm thổn thức hai tiếng.
Với cường giả như Thường Ngọc Tiên, thích đó đáp , chi bằng tìm một thích mà cũng thích , cũng thể vui vẻ .
Bất quá tình cảm của khác đều duyên pháp nội tình riêng, nhãi con là đương sự, nàng mới thèm chỉ trỏ.
Ngược là tên của nữ tiên khiến Ngu Du Du theo bản năng ghi nhớ.
“Lại tra xét những nơi Hoàng Phủ Châu thường xuyên xuất một . Chúng thể chỉ vì suy đoán mà oan uổng .” Suy đoán Thường Ngọc Tiên là vì cô gút mắc sâu đậm với Đại Diễn hoàng triều, Hoàng Phủ Châu cũng xuất Đại Diễn mà thôi.
Nếu sự nhận định xác thực, bọn họ cũng liền thêm nữa.
Ngược là mấy tiểu bối từng gặp Thường Ngọc Tiên, khó tránh khỏi tò mò.
Ngu Tông chủ mời Ngao Thanh đem hình dáng của cô thác ấn trong ngọc giản cho cùng xem, để bọn họ cũng liễu giải một phen nữ tu cường đại từng sất trá phong vân ở giới .
Ngu Du Du cũng vội xem bức họa nữ tiên trong ngọc giản.
Thấy đó là một nữ tiên mỹ lệ động nhân, tịnh ôn uyển, ngược là vì vốn dĩ là cường giả nên khí thế tràn đầy cảm giác áp bách, quang thải dập dờn, xán nhược minh quang.
Nhãi con nhất thời phong thái cho khiếp sợ.
Đây chính là mị lực của nữ tu Tiên giai.
Nàng bất giác chuyên chú đôi mắt của nữ tiên một lúc.
Đó là một đôi mắt thể diễn tả bằng lời.
Tự nhiên , nhưng cực kỳ chuyên chú thiên chấp, cho dù chỉ là ký ức của Ngao Thanh, nhưng vẫn thể , nữ tiên là dễ chung đụng.
“Chuyện từ từ thăm dò . Bất quá cho dù chống lưng phía Hoàng Phủ Châu là ai, hôm nay nếu xung đột với cô , Tiên giai bại lạc đào tẩu, với sự cẩn thận của một Tiên giai e là thời gian ngắn thể tìm thấy hành tung của cô nữa.”
Không thấy Tiên giai cẩn thận đến mức ngay cả sào huyệt của Hoàng Phủ Châu cũng về .