Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-04-09 00:27:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đại độ!

Tiểu hắc long thò đầu thấy, “Ha” một tiếng, nhỏ giọng : “Cưa sừng nghé!” Đừng tưởng hắc long , kim long thoạt nhỏ, nhưng còn là gia hỏa bao nhiêu tuổi .

Bất quá một con hắc long nhỏ xíu cảm thấy kim long vô vị... Nó nhanh hóa thành nhân , khoanh tay bên cạnh Ngu Du Du đang bận bận rộn rộn kịp hai con rồng cung đấu, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi là một chút cũng coi chúng gì a!”

Hai con rồng cung đấu một trăm ngày, đầu , chao ôi, nhãi con căn bản quan tâm.

Đều diễn uổng công.

Lời khiến kim long cũng theo đó mà thở dài.

“Thu hoạch thế nào ?” Sở Hành Vân thấy hai con rồng đều bận rộn uổng công một phen, trong lòng cực kỳ mãn ý, bước hỏi.

“Được, !” Ngu Du Du bận rộn liên tục gật đầu, mi khai nhãn tiếu, thấy Sở Hành Vân trở về, nàng bớt chút thời gian bên ngoài hỏi, “Đi ?”

Những kẻ theo đuổi Hoàng Phủ Châu cũng đều nào đặc biệt trung tâm, cho nên cũng đều tản , một chút cũng là vì Hoàng Phủ Châu mà liều mạng một phen với bọn họ gì đó.

Đối với tu sĩ trong đó, Ngu Du Du đại lược xem qua một lượt, cũng nào đặc biệt tác gian phạm khoa.

Ngược vài nữ tu, cũng từng tranh phong cật thố với Ngu Du Du trong sách... Hoàng Phủ Châu là trẻ tuổi tuấn, tự xưng xuất Đại Diễn hoàng tộc, tu vi cũng khá , tự nhiên sẽ nữ t.ử khuynh tâm.

Tuy đốc định trong lòng , nhưng đối với Ngu Du Du trong sách mà , những nữ t.ử theo bên cạnh Hoàng Phủ Châu triều tịch tương đối với , luôn chướng mắt.

Bọn họ vì một như mà minh tranh ám đấu.

Cuối cùng khi Hoàng Phủ Châu ném linh tuyệt chi địa, cũng mấy nữ tu bỏ là kết cục như thế nào.

Ngược là nay Hoàng Phủ Châu chạy , đại khái sẽ khiến mấy nữ tu tỉnh ngộ, đó là một đáng tin cậy .

Liền sẽ rời khỏi , còn quan hệ gì với Hoàng Phủ Châu nữa.

Nhãi con ý định bắt giữ những nữ tu .

Đối với nàng mà , tranh phong cật thố gì đó, xa xa sức hấp dẫn bằng bảo khố của Hoàng Phủ Châu.

Nàng một cục nhỏ xíu bận rộn nửa ngày trong bảo khố cực lớn, một chút cũng cảm thấy mệt mỏi, ngược còn cảm thấy đây là một chuyện vui vẻ.

Ai thích từng chút từng chút thu lấy bảo vật thích chứ?

Sở Hành Vân còn yếu sự tại , cũng chậm trễ.

Hắc long từ chối tọa kỵ cho nhiều như nữa.

Huống hồ phi chu thoải mái hơn một chút, bọn họ cùng phi chu của Sở Hành Vân trở về Thái Cổ Tông.

Từ Diệp Nhi an đốn ở phường thị chân núi Thái Cổ Tông.

Cô thuê một trạch viện ở gần đó, mãn ý thấy trong trạch viện nhiều linh điền thể trồng linh d.ư.ợ.c, giương lên chiêu bài y quán của , một bộ dạng tùy ngộ nhi an.

Sở Hành Vân thấy cô an đốn tồi cũng liền quản nhiều nữa, ngược khi rời , Từ Diệp Nhi gọi một tiếng : “Cho .”

Cô ném một bình t.h.u.ố.c, Sở Hành Vân bắt lấy mở hai cái, thấy là một bình d.ư.ợ.c thủy tỏa mùi t.h.u.ố.c nhàn nhạt, liền khẽ gật đầu với Từ Diệp Nhi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-174.html.]

“Đa tạ.” Đây là vật cứu mạng.

Uống một ngụm là thể giữ một thở cuối cùng.

Chưa từng nhắc với Từ Diệp Nhi, cô cần thứ .

Từ Diệp Nhi một cái với : “Đừng c.h.ế.t đấy.” Sở Hành Vân ngoài miệng cần một linh d.ư.ợ.c cứu mạng, nhưng Từ Diệp Nhi giao hảo với nhiều năm, đương nhiên cũng quả thực là yêu cầu phương diện .

Thuận tiện ném vài bình t.h.u.ố.c cho mặt ở đó, cô khẽ khom : “Đa tạ các vị viện thủ.”

Hoàng Phủ Châu và Tiên giai phía nếu hỗ trợ, cô tuyệt đối trốn thoát .

Tuy đủ loại nguyên nhân khác, nhưng nhận sự tí hộ là sự thật thể tranh cãi.

Không chỉ Ngao Tân bọn họ, ngay cả thời gian bọn họ xa đến Bích Hà Lĩnh , trong Dược Vương Cốc, Tôn Thanh Dung cũng luôn hộ vệ bên cạnh cô xách kiếm giới , chỉ sợ Hoàng Phủ Châu khứ nhi phục phản.

Cô sẽ thản nhiên cảm thấy tất cả những điều đều là đương nhiên.

Ngu Du Du bình t.h.u.ố.c tay , ngượng ngùng với Từ Diệp Nhi.

“Tỷ, cho.” Nàng móc móc cái túi nhỏ, lấy vài loại linh d.ư.ợ.c tươi mới đào từ trong đất vơ vét từ Bích Hà Lĩnh.

Từ Diệp Nhi am hiểu d.ư.ợ.c lý và trồng linh d.ư.ợ.c, nàng liền tặng cô một ít.

Thể như , khiến Từ Diệp Nhi lập tức nhịn .

ném cho nhãi con một hộp bột phấn.

“Pha với nước cho tan , cho dù tràng xuyên đỗ lạn , cũng thể tục mệnh, mọc một bộ ruột gan mới.” Đây là độc môn bí kỹ của cô, thể khiến trọng sinh huyết nhục.

Nếu , Hoàng Phủ Châu chỉ còn một nửa thể cũng thể nào dưỡng .

Bất quá loại bột phấn cực kỳ trân quý, Từ Diệp Nhi đinh ninh Ngu Du Du : “Linh d.ư.ợ.c như trong tay nhiều, tiết kiệm một chút dùng cho .”

Nhãi con vẫn luôn ở trong sự bảo vệ của , e là dùng đến.

Loại bột phấn quan trọng như , hơn nữa hiển nhiên thể cứu mạng, Ngu Du Du vội vàng chắp cái vuốt nhỏ bái bái cô.

“Cảm ơn!” Nàng lớn tiếng .

Từ Diệp Nhi liền nàng .

“Có thời gian thì đến thăm nhiều hơn.” Lời với nhãi con.

Sở Hành Vân ở ngay bên cạnh , vô thanh một cái.

Thấy tiểu tỷ tỷ thiết thương , nhãi con cùng cô nị oai một trận, lúc mới lưu luyến rời cáo biệt.

Đợi bọn họ về đến Thái Cổ Tông, Ngu Du Du tiên bận rộn đem bột phấn thể cứu mạng mà Từ Diệp Nhi tặng nàng mỗi tặng một ít.

Ngu Tông chủ bọn họ đụng Hoàng Phủ Châu, tiên bận rộn hân ủy một chút khuê nữ yêu , lúc mới nhíu mày : “Nói như , sử dụng kim câu ngày đó là một nữ tu.”

 

 

Loading...