Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:53:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thanh Ngô Tiên Quân sớm đến Tôn gia, thông báo cho ai, cho dù xảy xung đột lớn như đều hiện giúp Ôn gia một hai câu.

Ôn Lão nghĩ đến ánh mắt bỉ di của đoàn Thái Cổ Tông , lập tức một trận tâm tàn ý lạnh, ôm mặt yết hầu khàn khàn run giọng : “Ta là tâm tư dòm ngó huyết mạch Tôn gia, nhưng tịnh bạc đãi đứa trẻ của Tôn gia a! Hai nhà liên hôn, Tôn gia chỗ che chở, chỉ là, chỉ là hy vọng t.ử tự Ôn thị ngày thể kế thừa huyết mạch hơn, sai ?”

“Lúc ông còn ở đây, ngươi dám chuyện nạp tiểu bối nhà ông tiểu cho con trai ngươi.” Ôn Lão già nua, thoạt đáng thương.

Thanh Ngô Tiên Quân tịnh động dung, lạnh lùng : “Ông chân mất tích, ngươi chân liền tới cửa đòi cưới tỷ tỷ của tiểu t.ử thiên sinh kiếm cốt . Đừng bọn họ , cho dù nguyện ý, ngươi cũng là sấn hỏa đả kiếp.”

“Cho nên ngươi mới mặt giúp ?” Ôn Lão nhịn ngẩng đầu chất vấn.

Thanh Ngô Tiên Quân là cường giả đếm đầu ngón tay ở Tu Chân Giới, nếu ở đây, trương mục cho ông , Sở Hành Vân cũng dám khinh thị Ôn gia như .

“Ta dựa cái gì giúp ngươi? Giúp ngươi cường đoạt tiểu bối Tôn gia trắc thất?” Thanh Ngô Tiên Quân hỏi ngược , thấy Ôn Lão lên tiếng, lãnh đạm , “Ngươi khánh hạnh ông hiện tại ngốc , nếu , ông đầu tiên tha cho ngươi.”

“Ông ở đây tự nhiên là Tôn Đạo Quân .

Ôn Lão rụt một chút, khỏi Thanh Ngô Tiên Quân : “Nếu ông tịnh vẫn lạc, , ...”

“Ông vẫn lạc, ngươi liền dám tới cửa ?” Thanh Ngô Tiên Quân đón lấy ánh mắt oán trách của Ôn Lão xuy tiếu một tiếng , “Đảm tiểu như thử.”

“Đảm tiểu như thử? phen tính toán của đều là vì gia tộc!” Ôn Lão giận dữ , “Ta ngươi luôn coi thường ! Lại cần gì câu câu nhục nhã!”

“Từ năm đó, tiểu tâm tư của ngươi nhiều hơn chúng .” Thanh Ngô Tiên Quân đem ánh mắt ném lên thiếu niên tuấn tú ánh mắt kiên nghị thêm vài phần , nhạt nhẽo , “Thứ ngươi quá nhiều, tham d.ụ.c quá nặng hại hại .”

Lời thật sự là chuyện đau eo.

Ôn Lão nắm c.h.ặ.t t.a.y, chằm chằm : “Muốn nhiều thì đúng? Năm đó năm chúng , ngươi thiên phú cao nhất, năng lực mạnh nhất, ba bọn họ một là thiên sinh kiếm cốt, một là tinh đại tông, còn một phụ cổ tiên huyết mạch, đều là thiên tài. Chỉ , dong dong lục lục, vĩnh viễn đều rớt phía các ngươi, vất vả lắm mới lảo đảo tiến giai Đại Thừa, nhưng vẫn là đều bằng các ngươi, các ngươi thể hiểu nỗi khổ sở của !”

“Ta chỉ là hy vọng nhi tôn của thiên phú bằng , điều ?”

“Ngươi huyết mạch ưu tú, điều sai. ngươi hành sự ti liệt, chống đỡ tràng t.ử tìm tới cửa chiết nhục, đây chính là của ngươi.”

Thanh Ngô Tiên Quân đầu Ôn Lão tức giận đến run rẩy : “Còn nha đầu Ngu gia , ngươi cách xa con bé một chút, bớt đ.á.n.h chủ ý lên con bé .”

Một phế sài, còn là một phế sài chiều hư kiêu căng nhậm tính, màng thể diện khác chỉ gây họa, cho dù Ôn Lão cũng chuẩn đ.á.n.h chủ ý gì lên Ngu Du Du.

Ông màng đến sự nhục nhã trong lòng, theo bản năng hỏi: “Tại ?”

“Con bé ít nhất vẫn là một con , mạnh hơn Cung Diệu Hoa nhiều.” Thanh Ngô Tiên Quân lãnh đạm , “Cung gia chỉ còn mấy như , ngươi họa hại Cung Diệu Hoa là đủ , nhúng tay đứa nhỏ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-127.html.]

Hắn thoạt đối với Cung Diệu Hoa thích lắm, tịnh vì nàng là di cô của lão hữu với con mắt khác.

Ôn Lão động động khóe miệng, nam t.ử khôi ngô đến mức khiến sinh lòng hít thở thông mặt , lẩm bẩm tự ngữ : “Ngươi mà còn cố kỵ những thứ .”

Thanh Ngô Tiên Quân thu hồi ánh mắt.

“Biết tại mặt ?”

“Tại ?”

“Bởi vì Tôn gia cũng xứng để mặt.” Thanh Ngô Tiên Quân hừ lạnh , “Đồ vong ân phụ nghĩa, những năm nay ông đối xử với bọn họ đều để ch.ó ăn !”

Đáy mắt sinh vài phần sát ý trầm trầm.

Ôn Lão uy thế như theo bản năng lùi vài bước, kinh khủng , nhưng nhanh, Thanh Ngô Tiên Quân thu hồi ánh mắt đầu với ông : “Còn về ngươi... Ta hiểu cái gọi là nỗi khổ tâm của ngươi. Muốn huyết mạch ưu tú, con trai ngươi cưới là hậu nhân Tiên giai ?”

Ôn Lão lên tiếng nữa, hồi lâu mới : “Chính là vì điều , thiên phú của A Ngọc hơn và cha nó nhiều.” Mẹ của Ôn Ngọc xuất danh môn tu chân, tổ thượng từng xuất hiện hai vị Tiên giai.

Mặc dù gia đạo sa sút, nhưng lúc Ôn Thế vì thể cưới nàng về nhà cũng tốn nhiều tâm tư.

Chính là vì thiên phú của Ôn Ngọc cực , Ôn Lão mới xác định chỉ nghênh cưới nữ tu huyết mạch ưu tú mới thể khiến Ôn gia tiến thêm một bước.

Thanh Ngô Tiên Quân lãnh đạm : “Nếu Ôn Ngọc, liền nên thiện đãi của nó.”

Ôn Lão sửng sốt một chút, nghi hoặc Thanh Ngô Tiên Quân.

Thanh Ngô Tiên Quân hướng tới đối với chuyện nhà khác lãnh đạm, huống hồ là chỉ điểm chuyện nội trạch.

Thấy ông hiểu sự đề điểm của , mặt Thanh Ngô Tiên Quân lộ vài phần mất kiên nhẫn, cuối cùng sâu sắc Ôn Lão một cái, : “Đừng để Ôn Ngọc cũng nô tài cho Cung Diệu Hoa nữa.”

Hắn xong lời , b.úng tay một đạo lưu quang đ.á.n.h tới mặt Ôn Ngọc ở đằng xa, bản cõng chiến đao hóa thành một đạo lưu hồng ngoài Tôn gia.

Ôn Lão mờ mịt một lát, hiểu rốt cuộc là ý gì.

Bất quá thấy hành động của , liền ngoài cửa sổ, thấy Ôn Ngọc nâng một viên ngọc giản, hiển nhiên là sự chỉ điểm Thanh Ngô Tiên Quân lưu cho Ôn Ngọc, Ôn Lão lập tức sáng mắt lên.

 

 

Loading...