“Nàng tâm tình thì . Mang t.h.a.i trong , chúng đều khoan dung với nàng một chút, tránh liên lụy đến đứa trẻ.” Hắn hiển nhiên đối với những chuyện đều để ý, ngược cảm khái một tiếng , “Ta hiện tại ngược bội phục Ngu đạo hữu.”
Hắn thong dong : “Có thể một lòng một che chở nàng bao nhiêu năm như , tâm n.g.ự.c thật sự là rộng rãi.”
Tính tình Cung Diệu Hoa kiêu căng thành như , còn rõ ràng với khác, vị Ngu Tông chủ mà đều để ý, nếu Cung Diệu Hoa tư bôn với , còn thể che chở nàng thiên trường địa cửu.
Nghe cảm khái như , khóe miệng Ma tộc co giật.
“Thương thế của ngài?”
“Vấn đề lớn.” Không để một trảo cào nứt đầu thì đều coi như vấn đề lớn, Xích Diễm Ma Quân chậm rãi , “ lúc thương, cũng cần mặt.”
Hắn híp đôi mắt phiếm hắc diễm lẩm bẩm tự ngữ : “Sở Hành Vân và ma long Ngao Tân kẻ đến thiện a, mà công nhiên nể mặt Ôn lão đầu, hôn sự của Ôn gia e là chút cổ quái.”
Ôn Lão và Tiền nhiệm Tông chủ Thái Cổ Tông giao tình cực , vì điều , Sở Hành Vân luôn nể mặt Ôn Lão vài phần.
hôm nay xem , mà nửa điểm mặt mũi cũng nể.
Hắn mới tin tiểu đông tây Ngu Du Du nhận sự ủng hộ của trưởng bối trong nhà mà dám vô lễ như .
“Vậy hộ vệ Ma Quân bế quan.” Ma tộc liền lanh lợi .
Xích Diễm Ma Quân khẽ vuốt cằm, lau những giọt m.á.u tí tách : “Đợi hôn sự kết quả, bất kể là , đều đưa Diệu Hoa về Ma Thành.” Mắt hạ xuống, ý vị thâm trường , “Nàng hảo hảo chuyên tâm dưỡng t.h.a.i nhi của chúng .”
Phân phó vài tiếng như , Ma tộc đều đáp ứng, Xích Diễm Ma Quân tự nhiên liền trực tiếp bế quan để ý đến chuyện khác. Còn về của Ôn gia, tịnh để mắt, càng nghĩ tới chuyện tìm Ngao Tân báo thù.
Đó chính là cường giả lấy phận Long tộc tu nhập ma đạo, trực nhập Thiên Ma.
Mặc dù những năm nay tiêu thanh nặc tích, nhưng tên đây tịnh thiện tra, ngu ngốc mới nhất quyết đối đầu với .
Hắn đối đầu với Ngao Tân, Ngao Tân đối với Xích Diễm Ma Quân cũng hứng thú gì, suy cho cùng Xích Diễm Ma Quân cường hoành đến cũng đột phá Thiên Ma giai, tu vi trong mắt Ngao Tân chẳng .
Hắn đang đắc ý dào dạt tiếp tục dạy nhãi con sử dụng Thiên Ma chi khí ức h.i.ế.p .
Sở Hành Vân quen với hai xổm cùng một chỗ nhỏ giọng lầm bầm lầu bầu chuyện , một lúc cũng thôi, thuận tiện dâng lên nhuận họng cho một lớn một nhỏ đang thương lượng đ.á.n.h đám gia hỏa giở trò của Tôn gia thành thịt nát .
Vì hai chiếc phi chu thanh thế to lớn hoành ở Tôn gia tộc địa, lập tức nhiều đến nghênh đón.
Ôn Thế ở mặt Tôn gia tự nhiên tiện ân cần hầu hạ Cung Diệu Hoa, xuống phi chu liền quan tâm hỏi: “A Nghi vẫn khỏe chứ?”
Đây là hỏi Tôn Thanh Nghi - tộc nữ Tôn thị sắp gả cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-119.html.]
“Nàng khỏe lắm, mấy ngày tuy động thủ, nhưng nay cũng nhận mệnh ... Không ,” Thấy khuôn mặt tuấn của Ôn Thế đen , hiển nhiên cảm thấy lời lọt tai cho lắm, một nam t.ử trung niên mập mạp hư nhược của Tôn gia đón vội vàng tươi rạng rỡ , “Nay cũng cảm thấy thể gả cho nhân vật hùng như Thế là phúc khí của nàng .”
Lời bất luận thế nào, Ôn Thế rốt cuộc sắp thành trong lòng nóng hổi, vội : “Ta thể thăm nàng , an ủi nàng một hai ?”
Nam t.ử trung niên Tôn gia một ngụm đáp ứng, dẫn đến một tòa tú lâu ở sâu trong Tôn thị.
Tú lâu u tĩnh, ở nơi sâu nhất của Tôn gia tổ cư chi địa .
Cũng dư thừa đặt chân tới, thanh thanh tĩnh tĩnh, lộ vài phần u thâm nhã trí khác biệt.
Trên mặt Ôn Thế liền lộ vài phần ý , khẽ vuốt cằm : “Nơi thanh tĩnh, ngược ồn ào.”
Nam t.ử trung niên Tôn gia gật đầu khom lưng, ân cần mời lên lầu.
Mặc dù khi thành tiện gặp mặt để tránh nữ t.ử hổ e thẹn, nhưng Ôn Thế tịnh câu nệ, hỏi: “A Nghi còn đang giận ?”
Câu hỏi là quan tâm, nam t.ử trung niên vội bồi tiếu : “Mặc dù lúc lấy A Dung uy h.i.ế.p nàng , quả thực khiến nàng bất mãn, lúc nàng đáp ứng hôn sự cũng là vì A Dung đang bế t.ử quan, chỉ sợ chúng xông động phủ khiến A Dung công mệt nhọc một phen, khó tránh khỏi chút oán khí. thời gian lâu , nay A Nghi cũng nên nghĩ thông suốt đây là một mối hôn sự , suy cho cùng... trong nhà sa sút, với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ khu khu của nàng hiện nay thể gả Ôn gia, là phúc khí của nàng . Lại cần gì ngày ngày khổ tu chứ?”
Người Tôn gia đều hiểu tại hai tỷ những ngày tháng nhẹ nhàng sống, cứ nhất quyết sống cuộc sống khô khan bế quan khổ tu khổ sở.
Ví dụ như lúc , bọn họ còn bái nhập Thái Cổ Tông.
Không chỉ bái sư, hai tỷ còn lấy mấy món pháp bảo tìm , giống như ruồi nhặng đầu tìm lão tổ tông mất tích.
Đây là đùa ?
Đừng lão tổ tông mất tích ở , mà tìm, chỉ với tu vi của Tôn gia lão tổ nhà bọn họ mà đều vẫn lạc, thì đối thủ tất nhiên cực kỳ cường hoành.
Đối thủ như tránh còn kịp, còn nhất quyết trêu chọc, đây là rước họa cho gia tộc ?
Hắn càng nghĩ một mối hôn sự như , tại đứa trẻ còn ầm ĩ thể thống gì.
Trời cao thương xót, lẽ nào gả Ôn gia, một phu nhân phú quý hưởng thụ an dật phú quý, bao giờ bôn ba lao lục nữa, cũng vĩnh viễn che chở, cần tự khổ sở tu luyện, luyện đến mức hai bàn tay thô ráp ?
Đây đều là vì nàng a!
Người Tôn gia đều cảm thấy hai tỷ .