“Chính là lời . Tôn thị lấy nàng đang bế t.ử quan uy h.i.ế.p, tỷ tỷ hiện tại cũng giữ ở Tôn thị, chờ đợi thành .”
Bế t.ử quan là tu luyện hung hiểm nhất, đ.á.n.h cược chính là sự tu luyện và xung kích bình cảnh cô chú nhất trịch, một khi kinh nhiễu linh mạch sụp đổ thì là đương trường vẫn lạc.
Tính mạng của nắm trong tay khác, tỷ tỷ chỉ thể thỏa hiệp.
“Ôn gia chuyện ?”
“Xấu!” Nghe thấy nhà Tôn Tổ tổ thiết với như xảy chuyện như , nhãi con nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ sinh đại khí.
“Ra mặt!” Tôn gia thấy Tôn Đạo Quân xảy chuyện, ai che chở hai tỷ mặc dù thiên phú tuyệt giai nhưng tu vi hãy còn nông cạn , nàng vội vàng ôm cánh tay Ngu Tông chủ .
“Tự nhiên là mặt. Chỉ là sư tỷ con đột nhiên tiến giai, e rằng thời gian kịp.” Ngu Tông chủ xoa xoa cái đầu nhỏ của nhãi con tật ác như cừu nhà .
Sở Hành Vân đối với Tôn Đạo Quân cũng tình cảm cảm niệm ông tìm kiếm Tiền nhiệm Tông chủ, : “Sư ngày nào xuất quan cũng , t.ử Tôn thị một chuyến . Nếu Nhị sư xuất quan theo kịp, đông một chút cũng tề hơn một chút.”
Tu vi như đến Tôn gia, chỉ một Tôn gia liền dám lải nhải.
Hắn nhớ thời gian Ôn gia cưới hỏi định ngay mắt, nếu để tỷ Tôn gia chịu nhục nhã cũng . Ngu Tông chủ khẽ vuốt cằm : “Cũng .”
“Ta, … !” Nhãi con vội vàng mao toại tự tiến.
“Con ?” Ngu Tông chủ ít nhiều nỡ khuê nữ bảo bối mới trở về bôn ba, nhưng nhãi con hầm hừ : “Tổ tổ!”
Đây là chuyện của Tôn Tổ tổ với nàng, còn giúp che giấu cái hố lớn ở lương đình, nếu hai tỷ bức hại, Tôn Tổ tổ ngày mai buồn bã bao a.
Nhãi con cảm thấy trách nhiệm nghĩa bất dung từ, nàng đáng thương cha nhà .
Ngu Tông chủ: …
Ngu Tông chủ chịu nổi nhất là khuê nữ cầu xin .
Ông trong lòng mềm nhũn, xoa đầu nhãi con ôn thanh : “Nếu là một mảnh chân tâm của Du Du đối với Tôn Tổ tổ con, thì . Nếu Tôn gia dám mạo phạm con, con cần khách khí, giáo huấn là .”
Người Tôn gia ngoại trừ hai tỷ bức hại, những kẻ còn cũng đều thứ gì, nếu cũng thể nào ầm ĩ nhiều yêu nga t.ử như .
Ngu Tông chủ thích Tôn thị nhất tộc, đương nhiên sẽ cố kỵ bọn chúng, Ngu Du Du vội vàng gật đầu : “Nghe lời.”
Nàng lời cha, cái gì cũng ăn chính là ăn ủy khuất.
“Bổn tọa cũng .” Ngao Tân vểnh tai trộm một hồi, nhạt nhẽo : “Tôn thị nếu nhân phẩm đê liệt, bổn tọa các ngươi cũng an hơn một chút.”
Ngu Tông chủ d.ụ.c ngôn hựu chỉ.
Thì… Tôn thị mạnh nhất cũng chỉ một Đại Thừa kiếm tu là Tôn Đạo Quân, những kẻ còn đều chẳng qua bình bình.
Đã một Sở Hành Vân Đại Thừa kỳ, một nhãi con lấy long trảo lớn đào hố cho hậu sơn, hiện tại còn theo một con ma long Thiên Ma giai ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-115.html.]
Cái đối phó một ổ Tiên giai đều đủ dùng chứ?
… Thật là diệt môn Tôn gia ?
Bất quá nghĩ đến khuê nữ bảo bối thiên phú kỳ lạ nhà , Đại trưởng lão Ngao Thanh cũng hiệu ông để Ngao Tân và Ngu Du Du ở cùng nhiều hơn, để thể bảo vệ nàng.
Ngu Tông chủ liền chắp tay : “Vậy thì phiền .” Khuê nữ Tu Chân Giới bảo vệ cường hãn tự nhiên là .
Ông cố ý khuôn mặt đ.á.n.h sưng cao nửa tấc của Ngao Tân… trào phúng một con Long tộc mất non nửa vảy rồng, còn đ.á.n.h , chẳng là thuần túy ăn đòn ?
Nếu định như , Sở Hành Vân canh giữ điện vũ của Chúc Trường Thù một ngày, thấy nàng dấu hiệu xuất quan, lúc mới dẫn Ngu Du Du hướng về phía Tôn gia mà .
Lần qua đó là đại động can qua, một Thiên Ma cộng thêm một Đại Thừa cũng chỉ là vì dĩ lý phục nhân mà thôi, cho nên Sở Hành Vân ngược nhẹ nhõm.
Hắn chỉ coi như một chuyện , thuận tiện đợi sự tình xong liền dẫn Tiểu sư dạo khắp nơi du sơn ngoạn thủy một phen cho nàng giải sầu.
Bọn họ một đường cưỡi phi chu hướng về phía Tôn gia mà , Tôn gia cách Thái Cổ Tông thực khá xa.
phi chu tiểu gia hỏa nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ chuẩn xả giận cho Tổ tổ nhà , nàng lạch cạch lạch cạch chạy tới chạy lui phi chu, Sở Hành Vân ngược cảm thấy chuyến tịch mịch.
Bất quá phi chu hãy còn đến Tôn gia, liền gặp quen.
Phía bọn họ một chiếc phi chu thoát mây mà , dừng , thấy Sở Hành Vân , liền thấy Ôn Lão lộ khuôn mặt kinh hỉ.
“Sao đến trùng hợp như .” Trước đó thấy Thái Cổ Tông ấp a ấp úng, Ôn Lão chỉ coi bọn họ đến nữa, đang cảm thấy tiếc nuối, ngờ tới hôm nay mà chạm mặt.
Mặc dù chần chừ đầu thoáng qua phi chu nhà , nhưng Ôn Lão vẫn coi trọng Thái Cổ Tông hơn vài phần.
Ông nụ đầy mặt hiển nhiên tâm tình cực , nhưng tại , nghĩ đến sự cầu cứu của tỷ Tôn gia, Ngu Du Du luôn cảm thấy sự từ ái của Ôn Lão cũng chẳng ý nghĩa gì.
Trước đây cảm thấy nàng thông minh, là một phế sài, nguyện ý để đại bảo tôn chơi với nàng, sợ nàng bám lấy ái tôn nhà , Ngu Du Du đều thể hiểu .
Con đều tư tâm.
Nàng miễn cưỡng yêu cầu khác nhất định yêu hộ nàng, thiên vị nàng, hoặc là khăng khăng cảm thấy nàng bao nhiêu bao nhiêu.
Ghét bỏ bắt bẻ nàng cũng .
Thế nhưng… thể bức bách khác chuyện khác nguyện ý chứ?
Sao thể… cưỡng ép cưới nữ hài t.ử nguyện ý chứ?
Ngu Du Du cảm thấy đây là vấn đề nhân phẩm, liền ngây như phỗng, sấp phi chu lớn vui vẻ chuyện với Ôn Lão.
Nàng một bộ dạng hờ hững hiểu chuyện, khác với lúc chia tay hai ngày , Ôn Lão kinh ngạc một chút hề để ý.