Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 102
Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:52:41
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy Sở Hành Vân xưng tán như , ông chỉ cảm thấy như gãi đúng chỗ ngứa, nụ đầy mặt khiêm tốn : “Chẳng qua là bế quan khổ tu thời gian lâu hơn một chút, bằng thiên phú của ngươi , cũng bằng ngươi kiến thức.”
Sự tự khiêm như cũng chỉ là một chút.
Nếu thật sự coi là thật một câu " quả thật bằng " nghĩ đến sắc mặt của Ôn Lão sẽ đen .
Sở Hành Vân thật tâm cảm thấy tu vi của Ôn Ngọc tệ.
Độ tuổi thể tu vi bực , chỉ cần xảy chuyện ngoài ý , giả dĩ thời nhật, sẽ là một đại tu sĩ.
Ôn Lão vẫn đang cảm thán : “Thiên phú của đứa trẻ so với và phụ nó đều mạnh hơn nhiều, là hy vọng của Ôn gia, chỉ mong nó thể hảo hảo tu luyện, trở thành trụ cột của Ôn thị.”
Làm già, nhắc tới cháu trai của liền dễ dừng miệng, Ngu Du Du thì cũng thôi , đang vùi trong n.g.ự.c Đại sư nhà hừ hừ nhỏ giọng.
Ngược hắc long Ngao Tân… nhốt bao nhiêu năm vẫn là rồng độc Ngao Tân một chút cũng cách nào lĩnh ngộ thế nào là tâm từ ái, chỉ cảm thấy kiên nhẫn.
Đây cháu trai , cái rắm!
Thấy lão đầu nhi đối diện thổi phồng lên tận trời, Ngao Tân bĩu môi : “Hắn quả thật thiên phú , lão t.ử ở độ tuổi của , đều ma đạo đại thành…”
“Ăn bánh… ăn bánh!” Làm nhãi con gấp gáp nha, một miếng bánh hoa quế thích nhất nhét trong miệng hắc long, một bên trong lòng đau lòng bánh bánh của , một bên dùng tốc độ và ngôn ngữ lưu loát nhất bình sinh bịt miệng hắc long .
Tùy tiện một chút, đ.á.n.h cái ha ha là xong chuyện.
Mặc dù hắc long là sự thật, nhưng hổ bao nha.
Bánh hoa quế ngọt ngấy nhét miệng nam nhân áo đen tuấn tú, hắc long ngắt lời, lập tức trừng một đôi mắt nguy hiểm trừng tiểu gia hỏa dám động thủ miệng rồng.
Sở Hành Vân vẫn mang theo nụ như mộc xuân phong, ngược Ôn Lão căng thẳng lên, màng hắc long miệng sinh bực, căng thẳng hắc long rõ ràng loại lương thiện động thủ với Ngu Du Du.
Ngay cả Thanh Ngô Tiên Quân lạnh nhạt cũng sang.
Một cục mập mạp nho nhỏ, cái còn đủ cho hắc long nhét kẽ răng.
Tuy nhiên nam nhân áo đen khựng một chút, một bên há to miệng đem bánh hoa quế ăn hết, một bên hướng về phía nhãi con bất mãn : “Ta đều thích ăn ngọt, ngươi là để tâm a ngươi.” Tiểu vô lương tâm, “Đem bánh nướng thịt băm của ngươi cho hai cái!”
Hắn còn chọn, bánh nướng thịt băm là khi rời khỏi nhà Sở Hành Vân nhãi con đích càn quét sạp bánh nướng nổi tiếng nhất chân hoàng thành mua .
… Bởi vì Du Du tiên t.ử hộ vệ Đại sư nhà tình cảm sâu đậm, đừng thấy lão Hoàng đế đối với Sở Hành Vân trừng mắt dựng mày hận hải tình thiên gì đó, nhưng đối với Du Du tiên t.ử cực kỳ cung kính hữu hảo.
Biết nàng vàng bạc châu báu của phàm nhân, ông còn chủ động tặng mười mấy rương lớn vàng bạc và trang sức phàm nhân xinh , "Sư của thì đều là một nhà".
Lão Hoàng đế còn trách lặc.
Có tiền nhãi con mấy ngày đó hoành tảo hoàng thành, chứa đầy một túi trữ vật thật lớn, bên trong là đồ ăn ngon.
Chỉ là đồ ăn ngon nhiều đến cũng e lúc ăn hết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-102.html.]
Ngu Du Du thấy hắc long đòi bánh nướng là hai cái, lập tức cảnh giác che túi trữ vật của chui n.g.ự.c Đại sư nhà .
“Một cái!” Nàng lớn tiếng mặc cả.
“… Một cái thì một cái.” Hắc long lớn tiếng hừ hừ, thuận tiện oán giận : “Uổng công lão… bổn tọa ngày ngày ở cùng ngươi, mà chỉ nỡ một cái bánh nướng.”
Ngu Du Du vùi đầu lên tiếng một hồi lâu, đưa hai cái bánh nướng.
Nghĩ một chút, nỡ như chắc chắn là chân ái .
Quả nhiên, ngậm hai cái bánh nướng, hắc long còn liếc liếc Sở Hành Vân, lộ vài phần khoe khoang.
Quả nhiên, tiểu ma đầu vẫn là yêu hắc long đại gia hơn một chút.
Sở Hành Vân: …
Sở Hành Vân đau đầu.
Một nhãi con một rồng ngươi tới , thiếu niên rũ đầu tĩnh lập bay nhanh giương mắt thoáng qua, hai con lải nhải đấu võ mồm, dáng vẻ vui sướng, tĩnh lặng rũ đôi mắt xuống.
Sở Đạo Quân rảnh so đo với kẻ ngốc, thấy Ôn Lão đối với hắc long dễ chuyện như lộ vài phần kinh ngạc, liền với Ôn Lão: “Ngao Tân tiền bối luôn luôn cùng Tiểu sư tình cảm sâu đậm, đùa giỡn quen .”
Hắc long một bên ngậm bánh nướng một bên nhịn để lộ biểu cảm đắc ý, nhưng rốt cuộc nhịn , lớn tiếng hừ hừ vài tiếng đáp .
Ngược Ôn Lão ngờ tới đường đường cường giả Thiên Ma, mà nguyện ý đối với một đứa trẻ thỏa hiệp nhiều như , hồi lâu mới cảm thán : “Đây ngược là duyên phận kỳ diệu.”
Cũng huyết mạch Cung thị chút kỳ dị , những hậu duệ Cung thị phần lớn thiên phú dị bẩm.
Còn về đứa trẻ , rõ ràng là phế sài tu luyện, nhưng tựa hồ các đại tu sĩ đều thích nàng.
Sở Hành Vân thì cũng thôi , là t.ử của Ngu Tông chủ, đối với ái nữ của Ngu Tông chủ tất nhiên nhiều phần yêu tiếc.
hắc long Ngao Tân một ma long như , mà cũng…
“Ta thấy Du Du hiện tại tròn trịa hơn nhiều, thể thấy vẫn là ở bên cạnh phụ con bé nuôi dưỡng hơn một chút.” Ôn Lão nghiêng đầu, thấy ái tôn chỉ tĩnh lặng đó, liền với Sở Hành Vân: “Đáng tiếc Du Du và A Ngọc tuổi tác chênh lệch nhiều một chút, nếu , thể cùng chơi đùa, cũng thể để A Ngọc hoạt bát hơn một chút.”
Một đều là thiếu niên, một khác vẫn là hạt đậu, thể chơi cùng mới gọi là gặp quỷ.
Ngu Du Du xong khá là tán đồng, liên tục gật đầu.
Nàng quả thật cùng Ôn Ngọc ở cùng một chỗ chơi.
Ngược nhân phẩm .
Thực , trong trí nhớ của Ngu Du Du trong sách, Ôn Ngọc trưởng bối trong nhà đẩy đến bên cạnh nàng, là ý định liên hôn, nhưng bản dường như hề ý lấy lòng nàng.