Tiểu Sư Muội Vai Ác Của Long Ngạo Thiên - Chương 101

Cập nhật lúc: 2026-04-08 13:52:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Lão chút thất vọng, bất quá nhiều Sở Hành Vân hai cái, đột nhiên "ồ" lên một tiếng.

“Ngươi Đại Thừa kỳ ?” Ông dám tin, thanh niên tu sĩ trẻ tuổi đến cực điểm hỏi.

“Đệ t.ử chuyến về nhà chút đốn ngộ, may mắn tiến giai.” Lời khiêm tốn, nhưng phối với tu vi Đại Thừa kỳ khiêm tốn đến cũng thể khiến coi thường.

Ôn Lão khuôn mặt tuấn mỹ của Sở Hành Vân khẽ : “Thật là thiên túng kỳ tài. Trẻ tuổi như tiến giai Đại Thừa, ngươi hẳn cơ duyên bước Tiên giai .”

Ông lắc đầu khổ : “Giang sơn đại hữu tài nhân xuất, ở mặt trẻ tuổi như ngươi, đều già .”

Ông dứt lời, Sở Hành Vân còn chuyện, Thanh Ngô Tiên Quân trầm giọng hỏi: “Kim long tránh thiên lôi thần uy?”

Thiên lôi k.h.ủ.n.g b.ố bực đó thường thể chống cự, trực tiếp hỏi đến đây, Sở Hành Vân bình hòa : “Trong tổ miếu vẫn còn đại trận phòng hộ, Ngao Liệt…” Đây là tên của tiểu kim long, chậm rãi : “Xé rách lôi vân, phá vỡ lôi đình.”

“Đây là chuyện thần dị, thần long chi uy ngay cả lôi đình cũng thể chống cự.” Ôn Lão khen ngợi: “Long tộc thần long xuất thế, hưng thịnh ngay mắt a.”

Nhãi con vùi đầu ăn bánh sữa nhỏ của nàng.

Người lớn chuyện nàng mờ mịt, nhưng cảm thấy bắt đầu thể hiểu một chút .

Cũng đúng.

Nhãi con là từng tu nghiệp trong cung mà.

“Long tộc vốn dĩ vẫn luôn hưng thịnh, lấy hưng thịnh ngay mắt.” Ngao Tân liền lão đầu nhi thuận mắt.

Nói phảng phất như đây Long tộc đều là phế sài .

Vậy chẳng là đang hắc long đại gia cũng là phế sài, còn đợi tiểu kim long như chiếc đũa đến hưng vượng hưng vượng ?

Ôn Lão tự hối lỡ lời, vội chắp tay bồi lễ, đó liền nhắc tới chuyện kim long nữa, ngược hỏi han cặn kẽ Cung thị.

Nghe lôi kiếp chỉ tổ miếu Cung thị tổn hại nhiều hơn, các nơi khác vẫn còn, ông liền thở phào nhẹ nhõm với Sở Hành Vân: “Ngươi y bát của Sư tổ ngươi, trận đạo thành tựu, trận đồ của Cung thị giao cho ngươi, là cực kỳ yên tâm.”

Ông ngược vì hữu nhân khảng khái, hỏi: “Còn tài liệu nào thu thập đủ ? Nếu thiếu gì, liền với , ắt dốc hết lực. Cho dù , Thanh Ngô cũng là .” Ông liền về phía Thanh Ngô Tiên Quân.

Nam t.ử khôi ngô cẩu ngôn tiếu hề đáp , lộ vài phần lạnh nhạt.

Ôn Lão liền với Sở Hành Vân: “Trước đây chính là thích nhất trong mấy chúng , bất quá…” Ông chậm rãi : “Đối đãi với khác là chân tâm thực ý.”

Sở Hành Vân mỉm .

Đó quả thật.

Bình thường Tiền nhiệm Tông chủ thường nhắc tới đây, là lúc trẻ du lịch kết giao, chân tâm đối đãi chỉ vài , Tộc trưởng Cung thị và Tôn Đạo Quân, ngoài Ôn Lão , liền còn vị Thanh Ngô Tiên Quân .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-vai-ac-cua-long-ngao-thien/chuong-101.html.]

Đây là cực kỳ thực tâm nhãn, chuyện nhận định tuyệt đối đầu, năm xưa ngưỡng mộ Đại Diễn Đế Tôn, liền một lòng theo, trong ngàn trăm năm vì Đại Diễn Đế Tôn bôn ba, lập hạ công lao hiển hách.

Hắn rõ ràng thiên tư trác việt cũng là Tiên giai, bởi vì phong thái của Đại Diễn Đế Tôn chiết phục cam tâm tình nguyện phụ dung cho .

Hắn cũng là cường giả duy nhất tiến giai Tiên giai trong cựu hữu năm xưa.

Bởi vì đây lác đác vài gặp mặt Thanh Ngô Tiên Quân vẫn luôn là thái độ , Sở Hành Vân mắt liền cũng để ý phần lạnh nhạt và phớt lờ của .

Ngược chỉ sợ thái độ bực của Thanh Ngô Tiên Quân khiến sinh lòng khúc mắc, Ôn Lão liền chuyển chủ đề, tuy nhiên ngay lúc , ngoài thất truyền đến tiếng bước chân.

Một thiếu niên tuấn tú ngược sáng .

Nhìn thấy thiếu niên , Ôn Lão sửng sốt một chút, bất động thanh sắc lướt qua Ngu Du Du đang vùi đầu say sưa với bánh sữa nhỏ, mỉm : “Đứa trẻ đến thật đúng lúc. A Ngọc, đến mắt vài vị tiền bối.”

Ông chào hỏi một tiếng.

Vốn đối với xuất hiện ngoài cửa hứng thú, nhãi con đang vùi đầu ăn bánh sữa sửng sốt, tiếp đó dám tin về phía cửa , thấy thiếu niên , bánh sữa đều thơm ngọt nữa.

Dạo .

là quá trùng hợp .

… Vừa mới gặp nợ đào hoa thối nát Hoàng Phủ Châu, gặp Ôn gia đại bảo tôn.

Lẽ nào đây cũng coi như là vận mệnh định thể tránh khỏi?

Thiếu niên tới, thỉnh an .

Hắn sinh tuấn tú, thiếu loại tuấn tiêu sái của phụ Ôn Thế, nhiều hơn chính là sự tinh xảo xinh chỉ thuộc về thiếu niên.

Thiếu niên yên tĩnh nhưng tuấn tú ngược vài phần lão thành trầm , Ôn Lão là cực kỳ thích đứa cháu trai ngoan ngoãn , dù Ngu Du Du nhớ Ôn Lão một mạch đời đời đều là đơn truyền.

Đừng thấy Ôn Thế thê thành đàn, ngày ngày cùng đàm tình thuyết ái, lãng đến bay lên, nhưng tất cả thê cộng , cũng chỉ thiếu niên là mầm mống duy nhất, đương nhiên là đại bảo tôn của Ôn gia.

Trước mắt, Ôn Lão liền đắc ý với Sở Hành Vân: “Đứa trẻ từ nhỏ là một tính tình yên tĩnh, thoạt thanh lãnh, thực trong lòng cũng . Mấy ngày còn nhắc tới ngươi với , là cực kỳ ngưỡng mộ những truyền thuyết du lịch của ngươi.”

Ôn Lão và Tiền nhiệm Tông chủ là chí giao hảo hữu, tự nhiên thường xuyên cũng đến Thái Cổ Tông chơi, Sở Hành Vân và thiếu niên cũng là quen .

Hắn mỉm thoáng qua thiếu niên đang rũ mắt , một tay đem nhãi con bảo bối nhà giấu trong n.g.ự.c một chút, ôn tồn : “Lần gặp A Ngọc vẫn là nhiều năm , hiện tại thấy Trúc Cơ trung kỳ, thật là thiếu niên tuấn kiệt.”

Với độ tuổi như của thiếu niên mà Trúc Cơ trung kỳ, quả thật xưng là thiên phú dị bẩm, Ôn Lão luôn luôn đắc ý chính là ái tôn của tu vi , thiên phú cũng .

 

 

Loading...