Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 576

Cập nhật lúc: 2026-01-06 14:00:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặt Ngao Liệt tái nhợt như đất, chân run rẩy đến mức suýt ngã.

Không còn thời gian suy nghĩ, lập tức dốc hết sức lực chạy trốn, cố gắng giữ cách an với nàng.

"Biến! Biến xa !!"

"Không , yêu- Muội dính lấy !"

Trì Vũ hét lên bằng giọng thỏ thẻ, ngay cả nàng cũng nổi da gà.

Quả nhiên, việc "giả thanh" vô cớ ghét.

Cả hai cứ thế lao , bắt đầu một cuộc đua sinh t.ử vòng quanh trung tâm bí cảnh.

Người chạy, hồn đuổi.

Cả hai ai dám dừng , trong khi lưng Trì Vũ, những tia chớp đen ngày càng nhiều, dồn dập như ý định dừng nếu đ.á.n.h c.h.ế.t nàng.

Trên bầu trời, những đám mây sét cuồn cuộn cũng hề tản , như thể cơn lôi kiếp dồn bộ sự hủy diệt xuống nàng.

"Chuyện gì đang xảy ?"

Vừa chạy tới nơi, Nguyệt Sương, tứ sư , sững khi chứng kiến cảnh tượng mắt.

Trì Vũ - tiểu sư của , đang rượt đuổi Ngao Liệt, một trong những cao thủ đáng gờm nhất bí cảnh!

Và điều khiến thể tin hơn nữa: Ngao Liệt, kẻ vốn luôn ngạo mạn, giờ đây hoảng loạn như thể đang chạy trốn khỏi t.ử thần.

"Không đúng! Hắn sợ nàng, mà là sợ lôi kiếp lưng nàng!"

Chợt hiểu vấn đề, Nguyệt Sương khỏi kinh hãi.

"Thảo nào, lão ngũ cứ khăng khăng bắt tới đây tìm nàng. Hóa nàng chọn đúng lúc để độ kiếp!"

Dẫu vẫn hiểu nàng thể "tăng cấp như uống nước", nhưng lượng lôi điện tích tụ phía nàng, khỏi nuốt khan.

"Chỉ sợ..."

Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lo lắng tia chớp: "Ta liệu chống đỡ nổi ?"

Không chần chừ thêm, Nguyệt Sương hét lớn: "Tiểu sư , chạy về phía !"

Trì Vũ thấy lời gọi, liếc một cái, một hồi suy nghĩ, lắc đầu: "Không cần , Ngao đại công t.ử ở đây, sẽ bảo vệ ."

Ngao Liệt: "???"

Bảo vệ ngươi? Ta với ngươi thiết từ khi nào?

Nhìn nàng chạy ngừng nhét đan d.ư.ợ.c miệng, Ngao Liệt cảm nhận rõ ràng: nếu tiếp tục, sẽ nàng g.i.ế.c c.h.ế.t theo cách t.h.ả.m khốc nhất.

Trong cơn tuyệt vọng, c.ắ.n răng đốt cháy bản mệnh tinh nguyên, thi triển bí thuật, tốc độ ngay lập tức tăng gấp ba.

"Khụ khụ khụ-"

Dẫu m.á.u ngừng trào từ miệng, Ngao Liệt vẫn đầu hét lớn: "Tiện tỳ! Cứ đợi đó! Ta sớm muộn cũng sẽ xử lý ngươi!"

"Đừng sớm muộn nữa, thấy ngày nào cũng bằng hôm nay, mau tới -"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-576.html.]

Trì Vũ hớn hở gọi, nhưng bóng dáng của Ngao Liệt biến mất còn dấu vết, tốc độ nhanh đến nỗi nàng thể đuổi kịp.

Nhìn về phía Nguyệt Sương, nàng hô lớn: "Sư , chạy ! Đừng lo cho !"

Nguyệt Sương đáp, dùng hành động để chứng minh quyết tâm của . Hắn lao lên, chắn nàng.

Lôi điện đầu tiên giáng xuống, cố gắng đỡ, nhưng ngay lập tức phun một ngụm m.á.u lớn, linh lực trong cơ thể hút cạn.

Nhìn mấy đợt lôi điện vẫn đang ùn ùn kéo đến, Trì Vũ gấp gáp lấy từ gian trữ vật một món đồ: "Sư , cho một bảo bối!"

Nàng ném chiếc nồi đen bất bại về phía .

"Tuyệt vời!" Nguyệt Sương cầm chiếc nồi, lập tức nhảy lên đối diện với những tia sét đen kịch liệt.

"Xoẹt xoẹt xoẹt-"

Ánh sáng lấp lóe, những tia sét như hàng trăm ngọn hàn quang thi trút xuống.

Cơ thể Nguyệt Sương ngừng co giật, mặt mày nhăn nhúm, cả rơi tư thế kỳ quái.

"Tiểu... sư ... cái... nồi ... dẫn điện..."

"!!!"

Trì Vũ: "Ta quên mất điều , ngươi tin ?"

Dù chiếc nồi dẫn điện, nhưng may mắn hấp thụ phần lớn sức mạnh của thiên lôi, giúp Nguyệt Sương chịu lực tấn công.

Đợt sét cuối cùng kết thúc nửa canh giờ dài đằng đẵng.

Khi những đám mây đen tan biến, bộ bí cảnh trở về tĩnh lặng.

Cùng lúc đó, Trì Vũ cảm nhận cơ thể bừng lên một luồng sức mạnh mới.

Nàng đột phá!

Nguyên Anh cảnh!

Giấc mơ bấy lâu của nàng giờ trở thành hiện thực!

Không kịp kiểm tra tình trạng cơ thể , Trì Vũ lao về phía cái hố lớn vẫn đang bốc khói nghi ngút phía .

Nàng phất tay áo, quét lớp khói bụi, để lộ hình ảnh bên trong: Nguyệt Sương đang sõng soài, chân tay duỗi thẳng bốn phía. Quần áo rách tả tơi, tóc tai dựng ngược như cột điện, khắp ngừng tỏa khói xanh. Hai con ngươi tròn xoe xoay tít trong hốc mắt, như đang phát tín hiệu cầu cứu.

"Sư , thế nào ? Có ?"

Trì Vũ vội vàng lao đến gần, hỏi han đầy lo lắng.

Nguyệt Sương mấp máy môi, dường như gì đó nhưng thốt nổi thành lời, rõ ràng còn hồi phục.

"Sư , ôi trời!"

Ngay khi chạm cơ thể , Trì Vũ cảm thấy một luồng điện xẹt qua tay, khiến cánh tay nàng tê rần.

"Vẫn còn rò điện ?!"

Nàng dám gần nữa, đành một bên canh chừng.

 

Loading...