Không đôi co thêm, Trì Vũ c.ắ.n răng, bắt đầu bò qua từng tấc đất trong hang động u tối.
Mỗi di chuyển, nàng cảm thấy tiến thêm một bước đến cổng Quỷ Môn Quan.
Trong cơn mơ hồ, nàng dường như thấy một ông lão hiền từ đang vẫy tay với .
Ồ- Đó là ông cố mất vì tai biến não từ lâu.
"Cố lên, thêm một chút nữa..."
Trì Vũ liên tục tự cổ vũ bản , ý thức liên tục chuyển giữa trạng thái tỉnh táo và mơ màng.
Hai canh giờ trôi qua, nàng cuối cùng cũng bò tới điểm sâu nhất của hang động, bên cạnh một hồ nước đỏ rực.
"Ọc ọc ọc-"
Hồ nước ngừng sủi bọt, sát khí từ đó tỏa cực kỳ đậm đặc.
Nàng thể cảm nhận rõ ràng, bộ sát khí trong bí cảnh dường như bắt nguồn từ nơi đây.
"Coi ngựa c.h.ế.t như ngựa sống !"
Dù cũng đến đây, là điều thể.
Cắn c.h.ặ.t răng, nàng quyết định đặt cược phận, lăn trong hồ.
"Ùm-"
Nước b.ắ.n tung tóe, tạo thành những cột sóng cao ba thước.
Không còn sức phản kháng, nàng cứ thế chìm dần xuống đáy hồ.
Trong tầm mơ hồ, Trì Vũ lờ mờ thấy một bộ xương khổng lồ phát ánh sáng u ám.
"Đây chắc hẳn là bộ cốt long nhỉ?"
Nàng thầm nghĩ, sát khí trong bộ bí cảnh dường như đều phát xuất từ đây.
Không đúng, chính xác hơn là từ viên ngọc phát ánh sáng xanh lục quỷ dị bên trong bộ xương!
"Đó là nguồn gốc của sát khí." Kiếm linh cất giọng trầm thấp: "Sát khí trong bí cảnh đều xuất phát từ viên ngọc đó. Theo quan sát của , nó e rằng tồn tại hàng nghìn, thậm chí hàng vạn năm!"
"Ồ?" Mắt Trì Vũ sáng rực: "Vậy chẳng nếu luyện hóa nó, sẽ 'lên đời' ngay lập tức ?"
" . Với điều kiện là ngươi đủ bản lĩnh!"
"Hừ! Không thử ?"
Sau khi xác định mục tiêu, Trì Vũ gắng gượng chịu đựng cơ thể đau đớn, sử dụng chiêu bơi ch.ó gia truyền của , cố gắng lao về phía viên ngọc.
"Hả? Sao tự nhiên biến mất ?"
Ngay khi nàng chuẩn chạm tới thì viên ngọc đột nhiên biến mất dấu vết.
Tay với xa của Trì Vũ cứng đờ, nàng như hóa đá, sững tại chỗ.
"Ồ, ngờ, thứ sinh linh trí!" Kiếm linh kinh ngạc thốt lên.
"Vậy giờ đây?" Trì Vũ bắt đầu lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-572.html.]
Tình trạng cơ thể ngày càng tệ, nàng thời gian của còn nhiều!
viên ngọc chơi trò biến mất!
là mạng mà.
"Còn thể gì?" Kiếm linh bất lực: "Nơi cấm chế, thần thức thể tìm nó. Ngươi chỉ thể tự vận động. Cố lên, thiếu nữ, tin tưởng ngươi!"
"Tin tưởng cái đầu ngươi!"
Trong lòng Trì Vũ khỏi oán thán, nhưng nàng còn đường lui, đành nén chịu đau đớn, tiếp tục tìm kiếm trong hồ nước đầy sát khí.
Dòng sát khí đặc quánh trong hồ khiến nàng tin rằng viên ngọc đang ẩn náu ở đó, thể là một góc mấy nổi bật.
"Ngươi thích chơi trốn tìm, ? Đợi luyện hóa ngươi xong, đừng mà cầu xin tha thứ!"
Dù cơ thể run rẩy, nhưng Trì Vũ để điều đó ngăn cản miệng lưỡi sắc bén của .
Đôi mắt nàng mở to, chăm chú rà soát từng ngóc ngách trong hồ.
Nửa ngày trôi qua, vẫn thu hoạch gì.
Đám cá và tôm trong hồ lững lờ bơi qua bên cạnh nàng, đôi khi còn dừng ngắm , dường như đang nhạo nàng...
"Tìm ngươi !"
Một tia sáng lóe lên trong mắt Trì Vũ, nàng nhanh như chớp chộp lấy một con bạch tuộc sặc sỡ.
Ngay khoảnh khắc chạm tay , một dòng sát khí khổng lồ tràn cơ thể nàng.
"Hả? Sao ngươi phát hiện nó?" Kiếm linh ngạc nhiên hỏi.
Từ tới giờ, ấn tượng của nó về Trì Vũ chỉ là một cô nàng thông minh, nhưng chủ yếu nhờ may mắn.
Giờ tự dưng thông minh thế?
"Hừm- chỉ là chi tiết nhỏ thôi."
Trong hồ nước ngọt mà xuất hiện một con bạch tuộc, ai chút kiến thức đều nhận điều vấn đề!
Dù là Tu Tiên Giới, nhưng Trì Vũ tin rằng logic luôn đúng.
Không buồn giải thích thêm, nàng tập trung việc quan trọng nhất: luyện hóa con bạch tuộc trong tay.
"Két-"
Con bạch tuộc sức giãy giụa, phát tiếng kêu ch.ói tai.
"Giãy ! Ngươi càng giãy, càng hứng thú!"
Trì Vũ khẳng định đây chính là hóa của nguồn sát khí, hề ý định buông tay.
"Hít thở sâu, tưởng tượng sát khí là linh khí. Đừng chống nó, hãy chủ động tiếp cận..."
Lần , kiếm linh tỏ đáng tin cậy, liên tục hướng dẫn nàng cách luyện hóa sát khí.
Dòng sát khí ngừng tràn cơ thể từ con bạch tuộc, Trì Vũ cảm thấy ý thức của dần trở nên mơ hồ.