"Khoan , ?" Cẩu Bất Lý kéo lê lảo đảo, giãy khỏi nàng nhưng phát hiện sức lực của phụ nữ thật kinh !
Một gã thanh niên lực lưỡng gần trăm cân, từng nâng tạ tám cân một tay như , giờ đây đối xử như một con ch.ó con, thể phản kháng chút nào!
"Đi tìm tiểu sư của ." Bạch Tuyết thèm đầu , đáp gọn lỏn.
"Mạn phép hỏi một câu... tiểu sư của ngươi là ai?"
"Biết mạn phép mà còn hỏi?" Mặt Bạch Tuyết sầm xuống, cây b.úa dính m.á.u trong tay nàng kề sát cổ : "Bớt lắm lời! Mau dẫn tìm nàng !"
Cảm nhận sức nặng khủng khiếp từ cây b.úa vai, Cẩu Bất Lý lập tức khuỵu xuống, chịu nổi.
Nhìn phụ nữ mặt với vẻ mặt lạnh lùng, đầu rối bời: "Nói thật, còn nàng là ai! Làm nàng ở ?"
Trong lòng lặng lẽ bổ sung: Ngươi thần kinh ?
"Đến cả điều đó ngươi cũng ! Vậy thì sống ý nghĩa gì?"
Nói xong, Bạch Tuyết vung b.úa lên, dáng định cho một cơ hội "sống ".
"Đợi !"
như câu " trong lúc nguy cấp sẽ phát huy tiềm năng", Cẩu Bất Lý bỗng nhớ phụ nữ mặc áo đỏ cưỡi rắn ngang qua.
Hắn dò hỏi: "Ngươi đến đó, nàng mặc áo đỏ, trông ..."
Chưa đợi xong, Bạch Tuyết gật đầu lia lịa: " đúng đúng! Chính là nàng, ngươi thấy nàng ở ?"
là cùng một giuộc!
Mẹ kiếp! Chả trách ai nấy đều kỳ lạ thế !
Cẩu Bất Lý thầm rủa một câu, chỉ tay về một hướng: "Nàng về phía đó..."
"Vậy ." Bạch Tuyết mạnh mẽ đẩy : "Ngươi dẫn đường ."
"Không chứ, cần cùng ?" Cẩu Bất Lý vốn thương nặng, chỉ tìm một chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi hồi phục.
Đi tìm gì đó, hứng thú.
"Không , nếu ngươi lừa thì ?"
Bạch Tuyết khôn ngoan, lắc đầu như gõ mõ, nắm c.h.ặ.t lấy tay , chút buông lỏng.
" ... ! Ngươi từ từ ..."
Không cho cơ hội hết câu, Bạch Tuyết dang đôi cánh phía , nắm lấy cổ áo , bay thẳng lên trời.
Chuyện gì đây? Ta đang bắt cóc ?
Vốn tưởng là cứu tinh, ngờ gặp một tên cướp?
Mắt Cẩu Bất Lý giật liên hồi, nhảy khỏi nàng nhưng cúi đầu mặt đất xa xôi, lập tức từ bỏ ý định - sợ độ cao.
phụ nữ chỉ tu vi Kim Đan, mà thể linh khí hóa cánh, hẳn là đại cơ duyên.
Theo nàng, chừng thể thơm lây! Nhặt chút lợi lộc nào đó cũng tệ.
Nghĩ đến đây, giãy giụa nữa.
Chỉ là tư thế xách mèo xách ch.ó của nàng, phần khiến ngẩng mặt lên ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-563.html.]
"Yên tâm , là lý lẽ. Lát nữa đến nơi, để tiểu sư của cảm ơn ngươi thật , linh thạch, pháp khí tùy ngươi chọn, hào phóng lắm."
Bạch Tuyết quên vẽ viễn cảnh đẽ.
Nghe , Cẩu Bất Lý mừng thầm trong lòng, ngoài mặt tỏ vẻ nghiêm chỉnh: "Không giấu gì ngươi, thật thích giúp niềm vui, nhất là những cô gái trẻ lạc đường như ngươi."
Hắn dừng bổ sung thêm: " ngươi thể bay chậm chút ? Ta buồn nôn."
"Không ! Ta đang vội!" Bạch Tuyết thèm để ý đến lời cầu xin của , ngược còn tăng tốc.
"Vút-"
Bạch Tuyết lao nhanh như chớp qua đầu một nhóm .
"Vừa thứ gì bay qua thế?" Một thiếu niên trong đám phía tò mò ngẩng đầu.
"Hình như là một con chim!" Người bạn mắt bên cạnh, chút chắc chắn .
"Ê, đúng lúc lắm! Bắn xuống bữa ăn thêm!"
Người là , lập tức giương cung b.ắ.n tên, nhắm chuẩn phóng mạnh một mũi.
"Vèo-" Linh tiễn mang theo âm thanh xé gió, lao nhanh tới.
"Ai? Ai đ.á.n.h lén ?"
Ngay khoảnh khắc cảm nhận nguy hiểm, Bạch Tuyết vô thức kéo vật trong tay chắn .
"Phập-" Linh tiễn xuyên qua n.g.ự.c, Cẩu Bất Lý phun một ngụm m.á.u tươi tại chỗ.
Nói là đưa bay, mà nàng dám dùng lá chắn!
Bạch Tuyết dừng giữa trung, cúi đầu Cẩu Bất Lý, kêu lên kinh ngạc: "Ủa? Sao ngươi trúng tên?"
Hỏi lắm, đừng hỏi nữa!
Cẩu Bất Lý suýt nữa nàng tức c.h.ế.t, nghiến răng nghiến lợi hỏi : "Ngươi xem?"
"Ta ? Ngươi đau ?" Trên gương mặt nhỏ nhắn của Bạch Tuyết hiếm khi lộ vẻ thương hại.
"Đương nhiên là... A, ngươi... ngươi gì thế?"
Cẩu Bất Lý định trách mắng đôi câu, thì nữ nhân ngang ngược mạnh tay rút luôn linh tiễn xuyên qua n.g.ự.c .
Cơn đau dữ dội suýt khiến bất tỉnh!
Đây là linh tiễn đầu móc ngược đấy! Rút như ?
"Ờ... Ta chỉ cho ngươi thôi mà." Bạch Tuyết nhún vai, vẻ mặt vô tội.
"Ai cần ngươi giúp?"
Cẩu Bất Lý tức c.h.ế.t, giọng cao thêm vài phần: "Ngươi sẽ khiến mất m.á.u nhiều hơn ... Aaaa!"
Lời còn dứt thì cơn đau truyền đến. Nữ nhân mà cắm ngược linh tiễn rút chỗ cũ!
Nhìn thấy đau đến mức mang "mặt nạ khổ đau", Bạch Tuyết hiểu hỏi: "Ngươi thế?"
Lại ?
Còn dám hỏi!