Thế là, Ngao Tứ Hải xui xẻo khiêng thẳng về đại viện của Ngao Liệt.
Đợi đến khi băng tan hết, yếu đến mức thể chống đỡ.
Đám tay sai thuần thục, trói lên cây cọc gỗ hình .
"Phân trướng, ắt sị ni... ư ư-"
Chưa kịp dứt lời thì một chiếc giày rách dùng bao lâu, Ngao Liệt thô bạo nhét thẳng miệng .
Ngay đó, vẫy tay gọi lớn: "Đến đây! Cho lão già khai vị ! Món gà mật ong, chuẩn !"
Gà mật ong?
Là đồ ăn ?
Tên rùa thối cũng bụng đấy chứ!
Ngao Tứ Hải đói đến mức chỉ nghĩ tới đồ ăn, nhận ác mộng sắp ập đến.
"Đây, mang tới !"
Chẳng bao lâu , một tên tay sai khiêng một tổ ong độc chạy hộc tốc tới.
"Trời đất!"
Lại là tổ ong!
Đối xử với nhà , cần tàn nhẫn thế ?
Ngao Tứ Hải vốn bóng ma tâm lý với thứ , thấy liền giãy giụa kịch liệt, miệng ú ớ ngừng.
Cổ tay và cổ dây trói siết c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u, nhưng vẫn cách nào thoát .
"Hừ! Lão già, đây chính là cái giá trả vì dám sỉ nhục ! Hãy tận hưởng -"
Ngao Liệt gằn, thô bạo kéo lưng quần của , nhét cả tổ ong trong, đó nhanh ch.óng buộc c.h.ặ.t dây lưng.
Ngay lúc tổ ong chui trong quần, khuôn mặt tàn tạ của Ngao Tứ Hải lập tức đỏ bừng.
Gân xanh trán nổi lên, đôi mắt như sắp lồi khỏi hốc.
Hắn thể ngờ , thằng cháu độc ác đến !
Nhét tổ ong quần?!
Chuyện đúng là chỉ quỷ mới !
"Á á á——"
Tiếng thét t.h.ả.m thiết như xé nát màng nhĩ của Ngao Liệt. Thấy giãy giụa càng dữ dội, Ngao Liệt vung tay lớn tiếng: "Giữ c.h.ặ.t ! Tăng thêm liều lượng!"
Súc sinh!
là súc sinh mà!
Ngao Tứ Hải tức đau, ngất khi bọt trắng trào từ miệng.
"Hừ- Mới thế mà chịu nổi?"
Ngao Liệt khoanh tay lạnh, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
Đang định tăng thêm cường độ thì chợt thấy từ thắt lưng của lão già rơi một tấm thẻ bài quen thuộc.
"Đây là..."
Khi đưa tay nhặt lên tấm thẻ bài từ thắt lưng, sắc mặt Ngao Liệt lập tức đổi.
Đây chính là thẻ bài phận của Ngao gia ẩn thế!
Chẳng lẽ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-534.html.]
Lưng lạnh toát, mồ hôi chảy ròng ròng.
Không dám nghĩ tiếp, vội vàng ngăn đám tay sai đang chuẩn tiếp tục t.r.a t.ấ.n, nhanh ch.óng tháo dây thừng đang trói c.h.ặ.t Ngao Tứ Hải, mạnh tay rút chiếc giày rách nhét trong miệng .
"Rắc rắc!"
Vì quá vội vàng nên lực tay kiểm soát, vô tình rụng luôn hai chiếc răng cửa cuối cùng của .
"Áaaaa!"
Cơn đau kịch liệt khiến Ngao Tứ Hải đang ngất xỉu tỉnh ngay lập tức.
"Ngài... thật sự là tứ gia gia của , Ngao Tứ Hải?"
Ngao Liệt cẩn thận quan sát đối phương, dò hỏi.
Hắn rời nhà nhiều năm, ký ức về Ngao Tứ Hải trong đầu cũng dần mờ nhạt.
Thêm đó, khuôn mặt và dáng hiện tại của đổi, khó lòng nhận .
"Bạ! Ấu mựu diu nì ghẻ dà ngờ đị bẹt sủn nhờ!!"
Ngao Tứ Hải đỏ bừng mắt, gào lên tức giận.
Nếu đang yếu đến cực điểm thì nhất định sẽ đè thằng cháu bất hiếu xuống mà dạy dỗ cho hồn!
Nhét tổ ong độc quần của gia gia !
Dám chuyện đại nghịch bất đạo thế , chẳng sợ trời đ.á.n.h ?
"Ngài đừng kích động! Ngài gì, thật sự hiểu."
Ngao Liệt vẫy tay, lệnh: "Lấy giấy b.út tới đây."
"Vâng, đại thiếu gia."
Chẳng bao lâu, giấy b.út đặt mặt Ngao Tứ Hải.
"Ngài ngài là tứ gia gia của , chứng cứ xác thực ?"
Ngao Tứ Hải mặt mày tối sầm, chỉ tấm thẻ bài trong tay đối phương.
Ý là, chừng đó đủ chứng minh ?
Ngao Liệt lập tức hiểu ý, nhưng vẫn lắc đầu : "Thẻ bài cũng thể là ngài nhặt , hoặc ăn trộm, cướp giật mà ..."
C.h.ế.t tiệt! Trong mắt ngươi, lão t.ử là kẻ vô liêm sỉ đến ?
Khoé miệng Ngao Tứ Hải giật giật, dứt khoát cởi áo ngay mặt .
Hắn chỉ tay con rồng tàn phế n.g.ự.c, chỉ vết sẹo dữ tợn bụng.
"Ơ, ngài từng m.ổ b.ụ.n.g ?" Tên tay sai bên nhịn , buông lời châm chọc.
"Nì tha mà xáng sư sì bạ?"
Ngao Tứ Hải đỏ ngầu hai mắt, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, hướng về phía gã mà hét lên một tràng.
Giờ đây tức giận.
Nghĩ khi còn ở Thiên Nam, uy phong bao.
Đi ngoài, ai thấy mà cúi đầu kính cẩn gọi một tiếng "Tứ gia"?
Bây giờ thì ? Lại một tên tép riu nhục mạ!
Nhục nhã!
Sự sỉ nhục lớn nhất trong đời!