Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 517

Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:18:22
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Năm trăm? Ngươi chủ nhà, linh thạch kiếm khó thế nào đúng ? Chỉ năm mươi thôi, ?"

Dù trong tay nắm một khoản lớn, Trì Vũ vẫn tiêu xài hoang phí.

, đưa linh thạch cho cũng chẳng khác nào ném xuống nước.

Hắn nào thua sạch .

"Không , tiểu sư , ..."

Địch Lôi còn định tranh luận nhưng Trì Vũ bịt tai: "Không , ! Nói năm mươi là năm mươi, thêm một xu."

"Được ! Năm mươi thì năm mươi!" Cuối cùng Địch Lôi cũng đành nhượng bộ.

Sau khi giao dịch xong, nín thở tập trung, nhanh nhẹn lao từ bóng tối.

Hắn tận dụng chậu cây, cây cối, giả sơn vật che chắn, thỉnh thoảng còn thực hiện những động tác khó như bò sát, lăn tròn kiểu ch.ó hoang, trông vô cùng chuyên nghiệp.

Trì Vũ khỏi sáng mắt: Tên , hình như năng khiếu trong lĩnh vực .

Chỉ vài chục mét cách, mà Địch Lôi mất gần nửa nén hương mới đến bệ cửa sổ. Lưng lúc ướt đẫm mồ hôi.

"Ta căng thẳng quá! Ừm... cứ coi như là đang sòng bạc ." Địch Lôi chắp hai tay, cố gắng trấn tĩnh bản .

Thấy từ xa Trì Vũ đang liên tục hiệu, hít một thật sâu, nhẹ nhàng kiễng chân, bật lên, tay chộp lấy mái hiên.

Sau một cú lộn nhào mắt, đáp xuống khung cửa sổ một cách vững vàng.

Ban đầu còn nghĩ mở cửa sổ sẽ mất chút công sức, ngờ cửa chẳng hề khóa.

Nhẹ nhàng đẩy cửa , thuận lợi lẻn bên trong Tàng Kinh Các.

"Trời đất- Sao ở đây lạnh ?"

Nhiệt độ bên trong Tàng Kinh Các như thuộc về một thế giới khác với bên ngoài.

Khi đáp xuống đất, Địch Lôi khỏi run lên một cái.

Trước mắt là hàng trăm, thậm chí hàng ngàn kệ sách sắp xếp ngay ngắn, với vô sách vở lộn xộn khiến hoa mắt.

"Thế thì tìm đến bao giờ?" Địch Lôi thầm than trong lòng.

đến , đành c.ắ.n răng tiếp tục tìm kiếm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-517.html.]

Hắn nhận , cửa sổ mà mở lặng lẽ khép .

Trên xà nhà, một bóng đen đỏ rực đang treo ngược, đôi mắt đen sâu thẳm dõi theo từng cử động của . ...

Nửa canh giờ trôi qua, vẫn tìm gì, Địch Lôi bắt đầu cảm thấy lo lắng.

lúc thì từ phía cửa sổ truyền đến một tiếng động nhẹ, tiếp đó một bóng nhẹ nhàng đáp xuống đất.

"Không thể nào? Sao gặp đồng nghiệp ở đây?"

Địch Lôi giật , vội vàng núp chậu cây ở góc phòng, len lén thò nửa cái đầu quan sát.

Người mới tới mặc đồ hành bó sát, chỉ lộ đôi mắt, bước nhẹ nhàng, gần như gây bất kỳ tiếng động nào.

Dựa dáng , đoán đó là một nữ nhân.

Nàng là ai?

Nhìn bóng lưng, chút gì đó quen thuộc.

Hắn dám hành động thiếu suy nghĩ, chỉ âm thầm quan sát động tĩnh của đối phương.

Nữ nhân hành động nhanh, xem xét các kệ sách, lẩm bẩm điều gì đó như đang trò chuyện với ai.

Cuối cùng, nàng dừng một kệ sách ở góc phòng.

Ngước mắt lên một cuộn trục cổ xưa, đôi mắt nàng lóe lên vẻ phấn khích.

Rõ ràng, cuộn trục chính là mục tiêu của nàng.

Thấy , Địch Lôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may, mục tiêu của họ trùng , nếu chắc còn tranh giành.

Nữ nhân hiển nhiên chuẩn từ , nàng nhẹ nhàng hóa giải cấm chế cuộn trục mà gây chút tiếng động nào.

khi lấy cuộn trục, nàng rời ngay mà tại chỗ nghiên cứu thứ lấy .

"Ngươi vấn đề ? Sao cứ nghiên cứu ở đây? Mang về xem c.h.ế.t !" Địch Lôi âm thầm c.h.ử.i rủa trong lòng.

Hắn núp như thêm nửa canh giờ nữa, đến mức đôi chân tê rần, mà nàng vẫn tập trung tinh thần nghiên cứu cuộn trục trong tay.

Thêm một lát , Địch Lôi chịu nổi, lén lút duỗi chân để cử động, nhưng cẩn thận va kệ sách bên cạnh.

 

Loading...