Tiểu Sư Muội Gánh Vác Cả Tông Môn - Chương 516

Cập nhật lúc: 2026-01-05 13:18:21
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6VHQqPInRw

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trì Vũ dở dở , vội đỡ vị sư tỷ ngốc nghếch lên ghế nghỉ.

"Ngươi xem! Ta mà, mang nàng theo nhất định sẽ hỏng việc!"

Hàn Thiên Nhi chỉ tay , gương mặt đắc ý như thể tiên đoán tất cả.

Trì Vũ thời gian cãi cọ với nàng, liền thẳng vấn đề: "Nói , ngươi gọi chúng đến đây, rốt cuộc là gì?"

"Đơn giản thôi." Hàn Thiên Nhi gãi đầu đáp: "Đáp án của bài kiểm tra lý thuyết , ở tầng hai của Tàng Kinh Các... Ừm, hai ngươi hiểu ý chứ?"

"Ý gì cơ?"

Địch Lôi trợn mắt, thể tin nổi: "Nếu hiểu sai thì ngươi đang xúi chúng ăn trộm..."

"Trẻ con thì thể ăn cơm, nhưng lời bậy!"

Không đợi xong, Hàn Thiên Nhi lớn tiếng quát, chỉnh : "Người tu tiên chúng việc, gọi là ăn trộm, mà gọi là lấy!"

"Vả , tất cả cũng chỉ vì học tập thôi mà?"

Trì Vũ: "..." Cái thì liên quan quái gì đến học tập?

Ngay cả cũng nghĩ cái cớ nào lệch lạc hơn thế !

"Nói thật nhé." Địch Lôi giơ hai tay: "Tu vi ngươi cao như , tự thì dễ như trở bàn tay, cần chúng tay."

" đó!" Trì Vũ gật đầu lia lịa.

Hàn Thiên Nhi ít nhất cũng tu vi Động Hư cảnh trở lên, nếu đích nàng tay thì chẳng việc nhỏ như trở bàn tay ? Hà cớ gì cần hai kẻ nhỏ bé Kim Đan như họ mạo hiểm?

"Không !"

Hàn Thiên Nhi lắc đầu như trống bỏi, giọng trầm xuống: "Càng gần đến kỳ khảo hạch, lão già đó càng để mắt ! Nếu bất kỳ hành động nào, lão sẽ phát hiện ngay lập tức."

"Cho nên, ngươi chúng bia đỡ đạn?"

Trì Vũ đưa tay xoa trán, nên gì nữa.

"Đừng khó thế chứ, đây là bài kiểm tra mà sư phụ đặt cho các ngươi! Đương nhiên, nếu hai ngươi việc , thể tặng các ngươi vài món đồ chơi thú vị đó-"

Muốn ngựa chạy, cho ngựa ăn no cỏ.

Lý lẽ , Hàn Thiên Nhi vẫn hiểu rõ.

"Đồ chơi thú vị gì cơ?"

Trì Vũ nhớ con hạc giấy nàng từng dùng tọa kỵ.

"Đến lúc đó ngươi sẽ , dù thì cũng sẽ để các ngươi thiệt thòi."

Hàn Thiên Nhi rõ, giọng điệu dần mất kiên nhẫn: "Một câu thôi, ?"

, cuối cùng đại diện là lớn tuổi hơn trả lời: "Làm!"

"Dứt khoát! Ta quả nhiên nhầm !"

Vẻ mặt Hàn Thiên Nhi đầy hài lòng hai , dậy : "Vậy thì, nhiệm vụ vinh quang mà đầy thách thức giao cho các ngươi."

Vinh quang ư?

Không thấy .

Thách thức ?

Chắc chắn luôn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-516.html.]

"Vậy còn sư tỷ của thì ?"

Trì Vũ chỉ Bạch Tuyết, đang bất động ghế, hỏi.

"Các ngươi cứ , nhà cửa cứ để lo."

Vừa , Hàn Thiên Nhi lôi từ chiếc tủ thiếu mất một chân, hai bộ đồ hành chuẩn sẵn, kèm theo một tấm bản đồ tuyến đường.

"Đây là tuyến đường mà vạch sẵn cho các ngươi, cứ theo, đảm bảo an ."

Nhìn bộ đồ hành nhăn nhúm đưa đến mặt, Trì Vũ cau mày: "Sao mùi chua thế ? Ngươi nhúng hũ dưa cải ?"

"Khụ- Hàng qua sử dụng, chịu khó một chút."

Trì Vũ: "..." Cái thì chịu nổi .

Cứ cái mùi , còn đến nơi tự ngất xỉu .

"Thôi, cũng nhất thiết mặc đồ hành."

Nàng tìm trong túi trữ vật một bộ y phục màu tối, cùng Địch Lôi bắt đầu hành động màn đêm.

Nhìn ánh trăng mây đen che khuất cao, Địch Lôi kéo c.h.ặ.t áo, lẩm bẩm: "Ta nhớ chúng đến Thái Cực Huyền Cung là để học hành, giờ thành cái dạng ?"

Thấy vẻ lệch hướng quá .

Trì Vũ suy nghĩ một lúc, gượng giải thích: "Ngươi cũng thể hiểu đây là hoạt động ngoại khóa."

Có thuyết phục khác quan trọng, quan trọng là tự thuyết phục chính .

Từng : Chỉ cần trong lòng ngươi ánh sáng thì gì cũng bẩn.

Rõ ràng, nàng chính là trong lòng ánh sáng đó. ...

Khoảng cách đến Tàng Kinh Các quá xa.

Hai theo bản đồ mà Hàn Thiên Nhi cung cấp, dễ dàng đến một khu rừng nhỏ đối diện chéo với Tàng Kinh Các.

Lúc là đêm khuya.

Bên trong Tàng Kinh Các tối om.

Hai t.ử trông coi đang dựa cửa gật gù, trông vẻ buồn ngủ.

"Giờ ?" Địch Lôi vẻ căng thẳng, hai chân tự chủ mà run lên.

Trì Vũ chú ý đến những chi tiết , ngẩng đầu quan sát một lúc hạ giọng : "Theo thấy, chúng thể qua cửa sổ tầng hai."

Sau đó, nàng đẩy Địch Lôi một cái: "Lên ! Đừng lãng phí thời gian, tìm xong chép một bản rút."

"Không , ý là... lên ?" Địch Lôi mặt đầy khó xử: "Ta kinh nghiệm, là ngươi..."

"Ngươi ý gì?"

Trì Vũ nhướn mày, vẻ vui: "Chẳng lẽ ngươi nghĩ thì kinh nghiệm?"

"Có chứ! Ta nhớ ngươi cùng Lục sư ăn trộm đan d.ư.ợ.c của Thánh Cô..." Địch Lôi lí nhí phản bác.

C.h.ế.t tiệt! Ngay cả cũng quên , mà nhớ rõ như .

Trì Vũ cạn lời, liền quyết định dùng đến "năng lực của tiền bạc": "Ngươi , cho ngươi năm mươi linh thạch, trả ngay."

"Không !"

Địch Lôi lập tức mặc cả: "Ít nhất năm trăm."

 

Loading...