Hàn Thiên Nhi chuyển sang vẻ mặt đáng thương, nũng: "Ai da- Các ngươi đừng như mà- Thương xót chút ! Tiệm Kẹo Ngọt loại kẹo mới, ăn- Chia chút tiền mua kẹo mà-"
Hàn Thiên Nhi chu môi, ngừng lắc tay Trì Vũ, còn chút uy nghiêm nào của một đạo sư.
Giờ đây, nàng trông chẳng khác nào một cô bé đang mè nheo cha .
Cứng , liền đổi sang mềm mỏng, đúng ?
Cuối cùng, Trì Vũ nàng lắc đến phát bực, đành nhượng bộ: "Được , ! Ta chia ngươi một phần."
Chia một phần, nếu thể kéo nàng xuống nước, nghĩ cũng lỗ.
Hơn nữa, nàng còn việc lớn cần , nàng giúp .
Dù , nàng cũng danh xưng đạo sư, chắc quá yếu.
"Chỉ một phần thôi ? Ta..."
Hàn Thiên Nhi còn định mè nheo thêm nhưng Trì Vũ nhịn , mặt lạnh xuống: "Đừng tham quá! Ngươi tốn chút công sức nào, nhặt một phần còn đủ ?"
"Được, , đồng ý!"
Cuối cùng, giao dịch bẩn thỉu đạt thành.
Dưới sự dẫn dắt của Hàn Thiên Nhi, họ đến một nơi bí mật.
Nàng xoa xoa hai tay, kìm sự háo hức: "Mau mau mau! Lấy ! Ta bố trí kết giới, ai thể quấy rầy ."
"Ngươi định động tay cướp đấy chứ?"
Trì Vũ bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc về nhân phẩm của nàng .
Nghe , Hàn Thiên Nhi lập tức lộ vẻ bất mãn: "Ta là nguyên tắc! Nếu định cướp thì còn đợi đến bây giờ ? Sự tin tưởng cơ bản giữa với ?"
Sau một hồi suy nghĩ, Trì Vũ chậm rãi gật đầu: "Tạm tin ngươi ! nếu ngươi dám cướp, sẽ lập tức tự thú, rằng ngươi sai khiến chúng việc !"
" , chúng sư nhân chứng giả!" Bạch Tuyết gật đầu phụ họa.
"Nhân phẩm của , tuyệt đối đáng để các ngươi tin cậy! Đừng lề mề nữa, mau lấy !"
Rất nhanh, từng món từng món bảo vật Trì Vũ lấy từ nhẫn gian.
Hàn Thiên Nhi quả nhiên giữ lời, bất kỳ hành động nào.
Ôm một phần bảo vật chia , nàng khép nổi miệng: "Tuyệt vời! Chỗ bán , ít nhất cũng mua một nghìn cây kẹo mút, đủ ăn ba tháng !"
Ngay đó, ánh mắt nàng chuyển sang Trì Vũ: "Nhiều bảo vật thế , thấy các ngươi dùng cũng chẳng bao nhiêu. Có bán hết ? Ta thể giới thiệu đường dây tiêu thụ, nhưng phí giới thiệu thì..."
Suy nghĩ một lúc, Trì Vũ gật đầu đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/tieu-su-muoi-ganh-vac-ca-tong-mon/chuong-496.html.]
Như nàng , trong đống bảo vật , những thứ thể sử dụng thực sự ít, chỉ giữ hai ba mươi món trông vẻ tầm thường, còn định đem bán để đổi lấy linh thạch.
Trì Vũ ngước bầu trời đang tối dần: "Vậy khi nào chúng xuất phát?"
"Tất nhiên là ngay bây giờ! Bán đồ lậu thế , cần gấp, nhưng nhanh, tránh đêm dài lắm mộng."
Nói xong, Hàn Thiên Nhi biến một con hạc giấy, nhẹ nhàng thổi một .
Lập tức, con hạc giấy vỗ cánh, như thể sống .
Thủ pháp kỳ diệu khiến Trì Vũ sáng mắt lên.
Không thể thừa nhận, vị loli đạo sư , quả thực chút tài năng.
Đang định hỏi thì Hàn Thiên Nhi nàng : "Có ngươi học ? Yên tâm, mười vạn linh thạch, sẽ dạy tận tay."
Nghe trả tiền, Trì Vũ lập tức mất hứng.
Linh thạch của nàng từ trời rơi xuống.
Nàng qua loa đáp: "Để , mau lên đường thôi."...
Là một đạo sư, Hàn Thiên Nhi đương nhiên tự do .
Khi các nàng rời khỏi Thái Cực Huyền Cung thì ở phía đông, tại một khu biệt thự xa hoa, một đàn ông vạm vỡ với một bên mắt chễm chệ ghế.
Khuôn mặt vuông vắn như đẽo gọt bằng d.a.o b.úa, vài vết sẹo rõ ràng và dữ tợn.
Sau lưng là hai nữ nhân quyến rũ đang tận tụy xoa bóp vai lưng.
Đọc xong nội dung trong lá thư tay, gã đàn ông độc nhãn lớn:
"Ta lão già nhớ đến đột ngột thế, hóa là lão nhị ngoẻo ! Haha, đúng là trời mắt! C.h.ế.t lắm! C.h.ế.t tuyệt vời!"
Gã vạm vỡ tên là Ngao Liệt, là đại công t.ử của gia tộc ẩn thế Ngao gia, ca ca cùng phụ khác mẫu với Ngao Thiên.
Do mẫu chỉ là một thị nữ nên Ngao Liệt gia tộc coi trọng.
Chưa đến tuổi trưởng thành, Ngao Ưng đuổi khỏi Ngao gia, để tự bươn chải bên ngoài.
Ý đồ rõ ràng - ngăn và Ngao Thiên tranh đoạt vị trí gia chủ tương lai.
Cứ ngỡ rằng cả đời sẽ bao giờ cơ hội nắm giữ Ngao gia, ngờ niềm vui đến nhanh như !
Tên xui xẻo lão Nhị , đột ngột qua đời!
Đây đúng là chuyện đại hỷ!
Phải bày vài bàn tiệc, mời thêm một đội nhạc đến gõ chiêng trống mà ăn mừng rình rang.